Từ Lệ nghe vậy cũng ngơ ngác: “Không thể nào? Không có chất dẫn cháy thì đốt xác kiểu gì? Đâu thể nào dựng một đống củi rồi đốt được?!”
Lúc này, trong đầu Viên Mục Dã chợt nảy ra một ý nghĩ, liệu hai người này có phải chết ở một hiện trường vụ cháy nào đó chăng? Nhưng nếu bọn họ chết tại hiện trường, vậy cần gì phải bỏ gần tìm xa mà đi vứt xác họ? Chết vì tai nạn chẳng phải là cách che giấu tốt nhất sao?
Bởi vì ý tưởng này hoàn toàn không có căn cứ, mà nó chỉ đột nhiên xuất hiện trong đầu của Viên Mục Dã, nên cậu không nói cho Từ Lệ và pháp y Bạch biết...
Pháp y Bạch nghe xong suy nghĩ một lúc rồi nói: “Mặc dù thời gian chết của họ khác nhau, nhưng thời gian thiêu xác lại giống nhau, nếu hai vụ án đều do một người thực hiện thì rất có thể xác bị đốt ở cùng một địa điểm...”
Từ Lệ cau mày: “Trong nội thành chắc không có nơi nào như vậy, mọi người thử nghĩ xem, đây không phải là đốt một con mèo hay con chó mà là hai cái xác, sau đó lại vứt ra bãi đất hoang... Nếu làm điều này trong một thành phố đông dân cư, đồng thời không bị người khác nhìn thấy, đây là điều rất khó xảy ra.”
Viên Mục Dã hiểu rằng vụ án này có quá nhiều điểm không hợp lý, chẳng lẽ sự xuất hiện của hai xác chết cháy này là để nhắc nhở cậu rằng đã từng có một vụ cháy trong tòa nhà Á Trung sao? Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã bấm số điện thoại của cục phòng cháy và nói với họ về các vấn đề mạch điện của tòa nhà, đối phương nghe xong lập tức hứa rằng sẽ cử người đến giải quyết ngay hôm nay...
Sau khi Viên Mục Dã dập máy, Từ Lệ ở bên cạnh hỏi với vẻ khó hiểu: “Cậu có bạn bên trong tòa nhà Á Trung à?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Không... Chỉ là tình cờ biết chuyện này, tôi cảm thấy tòa nhà đó có tai họa ngầm rất lớn, nếu không nhanh chóng xử lý thì rất có thể sẽ có chuyện lớn xảy ra.”
Là một cảnh sát, Viên Mục Dã làm như vậy đương nhiên không có vấn đề, vì thế Từ Lệ và pháp y Bạch cũng không nghi ngờ gì, nhưng Viên Mục Dã lại càng cảm thấy hoang mang với việc mình xuất hiện ở thế giới này...
Bởi vì đám cháy đó chưa từng xảy ra ở nơi này, vậy tại sao cậu lại đọc được từ trường tư duy của mười hai nạn nhân trong phòng làm việc của Diệp Tranh chứ?
Lúc này, Viên Mục Dã đột nhiên nhớ ra lễ truy điệu của Lâm Sâm, cậu lập tức cúi đầu nhìn đồng hồ và phát hiện đã hơn ba giờ chiều, vì vậy Viên Mục Dã vội vàng đứng dậy nói với Từ Lệ và pháp y Bạch: “Bây giờ tôi phải đi đến nhà tang lễ thành phố để dự một lễ tang, hai người cứ làm việc của mình đi, tôi sẽ về ngay sau khi kết thúc.”
Từ Lệ nghe xong còn tưởng người thân của Viên Mục Dã qua đời, anh ta vội vàng hỏi: “Ai? Ai qua đời thế? Có cần chúng tôi qua giúp không?”
Viên Mục Dã xua tay: “Không cần đâu... Là một giáo viên tôi quen trước đây, tôi qua đó viếng một chút rồi về nhanh thôi.”
Khi Viên Mục Dã đến nhà tang lễ, lễ truy điệu của Lâm Sâm đã kết thúc, vì muốn mua món đậu phụ thối chiên mà ông Lâm thích ăn nhất khi còn sống nên Viên Mục Dã tới muộn. Khi cậu mồ hôi mồ kê nhễ nhại chạy vào, nhân viên công tác đã bắt đầu dọn dẹp hội trường...
Tất cả đều ngạc nhiên nhìn Viên Mục Dã cầm túi đậu phụ thối bốc mùi, bầu không khí rất xấu hổ, cho đến khi một giọng nói quen thuộc vang lên: “Rất ít người biết cha tôi thích món này, cậu thanh niên, xem ra cậu rất thân với cha tôi...”
Nghe thấy giọng nói này, Viên Mục Dã lập tức quay đầu lại, và cậu thấy lão Lâm đang mặc bộ âu phục màu đen đứng cách đó không xa, nhưng anh ta nhìn Viên Mục Dã bằng ánh mắt rất xa lạ, cứ như thể đây là lần đầu tiên nhìn thấy cậu.
“À... Anh là Tiến sĩ Lâm Miểu đúng không, tôi là học sinh cũ của ông Lâm.” Viên hơi chột dạ nói, bởi vì mặc dù tất cả những gì cậu nói đều là sự thật, nhưng những điều đó chỉ có mình cậu biết mà thôi.
Đơn giản là bây giờ ông Lâm đã qua đời, vì vậy không ai có thể chứng minh những lời nói của Viên Mục Dã là đúng hay sai, hơn nữa cậu còn cầm theo đậu phụ thối mà ông Lâm thích ăn nhất khi còn sống, đương nhiên Lâm Miểu sẽ không nghi ngờ gì...
Lâm Miểu cười nói: “Cả cuộc đời của cha tôi có học trò ở khắp mọi nơi, nhưng không ngờ lại có học trò trẻ như cậu...”
Sở dĩ Lâm Miểu nói như vậy không phải là đang chế giễu Viên Mục Dã còn quá trẻ, mà là vì mười mấy năm qua Lâm Sâm rất hiếm khi tự mình hướng dẫn học sinh, còn những học sinh thuộc lớp trên mà Lâm Sâm quen biết thì hầu như đều có độ tuổi giống như anh ta.
“Thật xin lỗi, tôi là cảnh sát, tôi đến muộn là do vừa rồi bận xử lý một số việc.” Viên Mục Dã xin lỗi.
Lâm Miểu xua tay rồi cô đơn nói: “Không sao, nếu cha tôi biết cậu mang đậu phụ thối đến thì sẽ rất vui... Trước đây khi vẫn còn bị bệnh, cha tôi luôn muốn ăn một miếng nhưng bác sĩ lại nói món này không tốt cho sức khỏe và không thích hợp đối với ông ấy. Nếu biết rằng sau này cha tôi không còn cơ hội để ăn, lúc đó tôi nên mua cho ông ấy một suất để nếm thử.”
Viên Mục Dã nghe xong bèn mở gói đậu phụ thối ra đặt trước ảnh chân dung của Lâm Sâm rồi nói: “Ông Lâm, ông nếm thử đi, đây là đậu phụ thối của cửa hàng bên cạnh sân Đại học Sư phạm Thủ đô mà ông thích ăn nhất này.”
Nghe Viên Mục Dã nói như vậy, Lâm Miểu lại càng tin tưởng cậu hơn, bởi vì thời còn trẻ Lâm Sâm từng dạy ở Đại học Sư phạm Thủ đô, khi đó ông ấy luôn mang một túi đậu phụ thối chiên dầu về nhà sau khi tan làm, mẹ của Lâm Miểu toàn phải bịt mũi trốn xuống bếp...
Nghĩ đến những chuyện vui khi còn nhỏ, trong lòng Lâm Miểu lại cảm thấy áy náy, một đứa con trai như anh ta đã quên mất món ăn mà cha mình thích nhất là đậu phụ thối ở cửa hàng nhỏ đó, vậy mà bây giờ lại được chàng thanh niên ở trước mặt này nhắc nhở.
“Cậu thanh niên, cảm ơn tấm lòng của cậu, vậy mà cậu còn nhớ được cha tôi thích ăn đậu phụ thối của cửa hàng đó... Đúng rồi, nói chuyện một lúc lâu mà tôi vẫn chưa biết tên cậu là gì?” Lâm Miểu cười hỏi.
Viên Mục Dã vội vàng tự giới thiệu: “Tôi tên là Viên Mục Dã, là cảnh sát trong đội cảnh sát hình sự thủ đô.”
Nghe thấy đối phương giới thiệu mình là cảnh sát, Lâm Miểu lại càng thêm tin tưởng Viên Mục Dã, vì vậy anh ta cười nói: “Không ngờ cha tôi lại có một học trò là cảnh sát...”
Viên Mục Dã xấu hổ: “Nếu xét một cách nghiêm túc, thật ra ông Lâm chỉ là người đã cho tôi một số lời khuyên khi tôi lên cấp ba, tôi không thể so sánh với những nghiên cứu sinh của ông Lâm được.”
Không ngờ Lâm Miểu lại khẽ hừ một tiếng: “Nếu thật sự như thế, vậy càng chứng tỏ cậu có lòng, hôm nay có không biết bao nhiêu nghiên cứu sinh của cha tôi đã tới đây, tiếc rằng bọn họ chỉ lướt qua cho có mặt và đưa tấm thiệp mà thôi... Có bao nhiêu người thật lòng đến phúng viếng chứ?”