Bạch Văn Duyệt gật đầu: “Đây đúng là sứ mệnh của tôi, tôi không thể thay đổi… chỉ có thể làm theo ý muốn của nó.”
Thạch Lỗi không khỏi cười nhạo: “Đúng là tự vác đá nện vào chân mình mà, có lẽ bây giờ những người đó đang rất hối hận vì lập trình khi xưa của mình đây…”
Tuy nhiên, Viên Mục Dã lại nhận thấy một ý nghĩa khác trong đó, đứa bé ắt hẳn là vật thí nghiệm gần giống con người nhất từ trước tới nay, cho nên đối phương mới nâng niu nó như thế, thậm chí còn bắt người nhân tạo Bạch Văn Duyệt vốn đã cực cao cấp luôn phải bảo vệ bên cạnh nó.
Đời không có bữa tiệc nào không tàn, tuy ngay từ đầu đúng là nhóm Viên Mục Dã nhằm vào tiền thưởng, nhưng không ngờ sẽ có sự giao thoa sâu sắc đến vậy với Bạch Văn Duyệt, thậm chí còn lôi ra cả chuyện hồi còn bé của cậu và Thạch Lỗi…
Điều duy nhất khiến Viên Mục Dã cảm thấy tiếc nuối là, tốt xấu gì vẫn có thể tìm ra chuyện hồi nhỏ của Thạch Lỗi, còn cậu lại không thể hỏi được nữa rồi, cho nên cậu sẽ mãi mãi không biết được rốt cuộc mẹ cậu đã sinh ra vật thí nghiệm thất bại là cậu như thế nào.
Thạch Lỗi nói: “Cô bảo trọng nhé, hy vọng chúng ta… không hẹn ngày gặp lại.”
Bạch Văn Duyệt gật đầu, nói “bảo trọng” rồi xoay người đi, chẳng nói thêm một câu dư thừa nào khiến Thạch Lỗi không khỏi lắc đầu liên tục: “Quả nhiên không phải người… Mình giúp cô ta nhiều thế mà chẳng biết nói lấy một câu khách sáo luôn.”
Viên Mục Dã bật cười: “Anh trở nên hẹp hòi thế từ bao giờ vậy? Đi thôi!”
Ai ngờ Thạch Lỗi lại giữ chặt Viên Mục Dã: “Đợi thêm chút nữa…”
Viên Mục Dã nhìn gã mà không hiểu gì: “Chờ cái gì?”
Thạch Lỗi nói khẽ: “Chờ cô ta đi xa đã!”
Vì thế hai người cứ nhìn theo Bạch Văn Duyệt hoàn toàn biến mất trong màn đêm một cách rất “thâm tình”. Sau đó, Thạch Lỗi kéo Viên Mục Dã trở lại dưới tầng một của khách sạn, gã mở đèn pin trên di động rồi vừa tìm kiếm dưới đất vừa nói: “Mau tìm giúp tôi với. Tôi đoán chắc số chip kia bị cô nàng đó ném ở vị trí này.”
Viên Mục Dã nghe vậy mà cạn cả lời. Hoá ra Thạch Lỗi nhằm mục đích này, cậu buồn cười quá: “Không phải lúc trước Bạch Văn Duyệt đã nói rồi ư? Không có tinh thể đen thì anh có số chip kia cũng công cốc.”
“Cô ta nói gì là cậu tin nấy à? Nếu đúng là như vậy, tại sao cô ta phải cố phá hủy những con chip?! Chắc chắn là do không muốn để chúng ta lấy về nghiên cứu! Cô ta càng làm như vậy, càng chứng minh số chip đó rất có giá trị…” Thạch Lỗi nói chắc như như đinh đóng cột.
Trong chuyện “tính kế người khác”, Viên Mục Dã luôn không khôn khéo bằng Thạch Lỗi, nhưng hai người tìm hồi lâu mà vẫn chẳng tìm được gì, vì thế lúc này bọn họ mới đột nhiên nhận thức được một vấn đề. Có lẽ trông như Bạch Văn Duyệt tiện tay ném đi, nhưng thật ra lại là động tác giả chứ không thật sự ném những con chip ra ngoài cửa sổ.
“Đúng là đi đêm lắm có ngày gặp ma… Không ngờ cô nàng kia lại chơi chiêu ấy với chúng ta!” Thạch Lỗi tức giận.
Viên Mục Dã cười nói: “Được rồi, tôi cảm thấy bớt dây đến thứ kia thì hơn, nếu không chẳng biết sẽ còn gây ra phiền phức gì nữa đâu?!”
Chuyện của Bạch Văn Duyệt đến đây xem như hạ màn, chẳng qua trong lòng Viên Mục Dã lại lờ mờ cảm thấy không yên tâm với tương lai của cô ta và đứa bé. Ắt hẳn việc này vẫn còn chưa xong. Dù gì thì Bạch Văn Duyệt cũng đã từng nói, chỉ cần một ngày họ còn giữ viên tinh thể đen, họ sẽ mãi mãi không thoát khỏi được sự đuổi bắt của đám người kia…
Vài ngày sau, lão Lâm ra mặt liên hệ với ông chủ hiện giờ của khách sạn bỏ hoang, Vương Ứng Khuê, để nói toạc móng heo ra lý do thật sự khiến khách sạn nhà ông ta phải đóng cửa năm xưa. Ban đầu đối phương còn tưởng rằng lão Lâm là kẻ lừa đảo, kết quả sau khi nghe ngóng mới biết được thân phận của lão Lâm không tầm thường, hơn nữa sự việc cũng thật sự giống lời lão Lâm nói. Vì vậy, thái độ của ông chủ Vương lập tức quay ngoắt một trăm tám mươi độ, hỏi han lão Lâm có cách gì giải quyết được không.
Lão Lâm tỏ ra kín miệng như bưng: “Nếu tôi có thể tìm được chỗ này của ông, tất nhiên là có cách giải quyết, chẳng qua dù sao đó cũng là tài sản của ông, khi chưa được ông đồng ý, người của tôi thật sự không tiện ra mặt can thiệp…”
Vương Ứng Khuê tỏ ý chỉ cần có thể giải quyết chuyện này một cách triệt để, việc ký thỏa thuận ủy quyền không phải là vấn đề lớn. Hơn nữa, ông ta còn lập tức tỏ thái độ sẽ lấy danh nghĩa cá nhân để quyên góp tiền làm kinh phí cho số 54 thí nghiệm sau này.
Lão Lâm chỉ chờ những lời này của đối phương thôi, vì thế anh ta vui mừng ký thỏa thuận ủy quyền với Vương Ứng Khuê. Đến khi cơ thể Đoàn Phong hồi phục ổn rồi, anh ta liền dẫn Đầu To và Trương Khai quay trở về khách sạn bỏ hoang, và bắt con quỷ nhỏ phun lửa khắp nơi kia…
Còn cái đống “sắt vụn hình người” lúc trước bị ném ở đó, Viên Mục Dã vốn định để lần này Đoàn Phong đến giải quyết luôn thể, ai ngờ khi bọn họ quay lại mới phát hiện chúng đã bị ai lấy đi tự bao giờ rồi.
Sau khi nhận được tin này, sắc mặt của Viên Mục Dã và Thạch Lỗi đều trở nên hơi khó coi. Một lát sau, Thạch Lỗi mới nói một cách sâu xa: “Liệu có phải bị ve chai ở gần đấy nhặt mất không?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Khả năng này không cao. Mặc dù ở đấy không có ai trông coi, nhưng cổng luôn đóng chặt quanh năm, hơn nữa đồ có thể bán sắt vụn ở đấy rất nhiều, nếu thật sự có ve chai vào trộm đồ, tại sao chỉ lấy đi những khung xương kim loại kia? Thêm nữa, mấy thứ kia thoạt trông rất đáng sợ, người bình thường mà thấy chắc không dám lấy lung tung mới đúng…”
Thạch Lỗi thở hắt ra: “Vậy chỉ có thể là bị ông chủ của chúng đón về rồi thôi…”
Bởi vì hai người Trương Khai và Đầu To đều không sợ lửa, cho nên bắt con quái vật lửa chẳng mất sức là bao, thậm chí cuối cùng bọn họ còn suýt nữa đánh bầm mông con quỷ nhỏ đó nữa... Cuối cùng lão Lâm phải ra mặt điều đình, nói bây giờ con quái vật lửa là tài nguyên quan trọng của số 54, không phải chó con trong nhà bọn họ!!
Có điều quả thật con vật này cũng giống y như lời Thạch Lỗi nói, có vẻ chỉ số thông minh không cao lắm, lão Lâm bảo: “Lúc trước chẳng qua nó là động vật ăn thịt cỡ nhỏ, chẳng khác gì con lửng, cáo, sói đồng cỏ hiện giờ, thích ăn một số động vật gặm nhấm, mà khả năng phun lửa của nó cũng chỉ là để vồ mồi mà thôi. Điều này có thể nhận thấy từ việc nó ăn thịt chuột bạch ở trong phòng thí nghiệm.”
Đại Quân nói một cách hài hước: “Con quỷ nhỏ này biết cách ăn lắm, từ sớm đã biết phải ăn thịt đã nướng!”
Nhưng lão Lâm lại lắc đầu: “Cũng không phải là nó muốn nướng chín thịt mới ăn, mà là đốt trụi lớp lông lá trên người con mồi thôi, như vậy sẽ đỡ nhiều phiền phức khi ăn.”
Bởi vì vết thương của A Triết khá nặng nên sau khi xong việc, Thạch Lỗi chuẩn bị về nước M trước để xem tình hình của gã. Điều bất ngờ là, lần này Thạch Lỗi về nhưng không gọi Viên Mục Dã theo, mà bảo cậu cứ nghỉ ngơi ở số 54 một thời gian rồi hẵng về.