“Thật sự không còn cách khác ư? Không phải bây giờ tập đoàn đã nắm trong tay rất nhiều phương pháp chữa bệnh kỹ thuật cao à? Xương sống của tôi còn được chữa khỏi, đâu thể nào không có cách trì hoãn sự lão hóa của cơ thể cô?” Viên Mục Dã hơi sốt ruột hỏi.
Tố Cơ khe khẽ thở dài: “Thôi, mỗi người có số, không thể ép uổng được… Nếu không hồi đó tôi cũng sẽ không vượt thời gian đến ba mươi năm trước.”
Sau đó Tố Cơ kể cho Viên Mục Dã nghe những chuyện gặp phải mấy chục năm nay. Năm xưa, vì bị trúng độc, cho nên Tố Cơ xuyên qua gương cổ đến hiện đại rồi vẫn ở trạng thái hôn mê, mà lúc cô tỉnh lại thì đã bị mấy tên trộm mộ lúc trước đưa ra khỏi bệnh viện.
Bây giờ Tố Cơ chỉ có thể nhớ lờ mờ là đám trộm mộ kia có tổng cộng bốn người. Bọn họ đưa mình đi rồi nhanh chóng bán sang tay với giá cao, mà cuối cùng người mua lại là tổng giám đốc trước của tập đoàn, Mã Hiển Lâm…
Lúc ban đầu, Mã Hiển Lâm mua Tố Cơ đúng là nhằm mục đích nghiên cứu, nhưng điều ông ta không ngờ tới là, “xác chết xinh đẹp” này lại là một người sống, sau khi trải qua chữa trị, Tố Cơ thức tỉnh như một kỳ tích.
Vừa mới thức tỉnh, Tố Cơ vô cùng đơn thuần. Cô kể hết thân thế của mình cho Mã Hiển Lâm biết, hơn nữa còn nói với ông ta rằng mình muốn tìm một người đàn ông tên là Viên Mục Dã… Ôm lòng tò mò với cô gái cổ đại xinh đẹp này, Mã Hiển Lâm lập tức tỏ vẻ nhất định sẽ giúp cô hoàn thành tâm nguyện.
Nhưng lúc ấy Viên Mục Dã vẫn chưa sinh ra, cho nên dù Mã Hiển Lâm có thần thông quảng đại thế nào, ông ta cũng không thể tìm được một người chưa sinh ra, hơn nữa ngay lúc đó Tố Cơ cũng không biết thời gian giữa cô và Viên Mục Dã lệch nhau ba mươi năm.
Mãi đến nhiều năm sau, khi nghe thấy từ miệng của Thạch Lỗi ba chữ Viên Mục Dã, lúc này cô mới nhận ra rất có thể mình và Viên Mục Dã không xuyên không cùng một tuyến thời gian…
Mặc dù Mã Hiển Lâm không thể giúp Tố Cơ thực hiện mong muốn trong lòng, nhưng sau khi hai người ở chung, ông ta lại dần dần yêu vị công chúa Bắc Tấn đến từ quá khứ này. Tuy nhiên, lúc ấy Mã Hiển Lâm đã qua tuổi sáu mươi, cho nên dẫu ông ta rất thích Tố Cơ nhưng cũng không có suy nghĩ không an phận gì cả.
Mấy năm sau, cuối cùng Tố Cơ đã nhận thức được có lẽ mình sẽ mãi mãi không thể gặp lại Viên Mục Dã sau quá trình tìm kiếm dài đằng đẵng… Mà sức khỏe của Mã Hiển Lâm cũng xảy ra vấn đề vào lúc ấy. Tuy tập đoàn của ông ta có được đội ngũ y tế hàng đầu thế giới nhưng cuối cùng vẫn không thể giữ được mạng sống của ông ta.
Tính cách của Mã Hiển Lâm quái gở, cả đời không vợ không con, thậm chí còn thẳng tay diệt khẩu hết những người họ hàng xa dám mơ ước tài sản của ông ta, nhưng ông ta lại có tình cảm sâu đậm với Tố Cơ. Trước khi chết, ông ta cầu hôn Tố Cơ, để lại toàn bộ tài sản mình dốc sức làm cả đời cho cô…
Mặc dù Tố Cơ và Mã Hiển Lâm không có quan hệ vợ chồng, nhưng bọn họ lại có danh nghĩa vợ chồng. Bởi vậy Tố Cơ mới có thể thừa kế vương quốc tài phú của Mã Hiển Lâm một cách hợp lý. Còn cô vẫn giữ vững triết lý của Mã Hiển Lâm hồi còn sống, không thay đổi bất cứ hình thức kinh doanh nào của tập đoàn.
Năm đó khi Thạch Lỗi không có nhà để về, chính Tố Cơ đã nhận nuôi gã, hơn nữa còn cho gã sự che chở khá lớn, nếu không gã đã bị giết cùng với những đứa trẻ có năng lực đặc biệt khác từ lâu rồi.
Giờ đây Viên Mục Dã ngẫm lại, hoá ra lý do vị đàn anh Thạch Lỗi tự dưng từ trên trời rơi xuống này đối xử khác với mình như thế đều là nhờ Tố Cơ chăm lo… Có lẽ sau này bọn họ ở chung đã nảy sinh một chút tình anh em, nhưng lúc ban đầu gặp gỡ, chắc chắn có thể dùng cụm từ “như nước với lửa” để hình dung.
Nhưng Viên Mục Dã không ngờ câu chuyện còn phần sau nữa. Sau khi Tố Cơ kể xong quá khứ mấy chục năm nay của mình, cô cầm một xấp tài liệu ở đầu giường và bảo Viên Mục Dã ký tên! Viên Mục Dã đọc sơ và phát hiện, đó là những tài liệu chuyển cổ phần của tập đoàn cho Viên Mục Dã.
Hơn nữa, điều khiến Viên Mục Dã kinh ngạc là, không biết mình đã trở thành người chồng trên pháp luật của Tố Cơ từ bao giờ. Cậu lập tức mờ mịt: “Không phải chúng ta vừa mới gặp mặt chưa đến một tiếng ư? Sao tôi đã trở thành chồng hợp pháp của cô rồi?”
Tố Cơ mỉm cười, nói: “Ba năm trước đây anh đã là chồng của tôi rồi, chỉ có điều bản thân anh không biết mà thôi…”