Gửi ảnh đi xong, Viên Mục Dã ngập ngừng hỏi: “Rốt cuộc đây là cái quỷ gì vậy, tại sao có thể khiến những người tới bắt cô mất đi năng lực phản kháng?”
Bạch Văn Duyệt biến sắc: “Làm sao mà anh biết được…”
“A Triết không chết.” Thạch Lỗi ở bên cạnh giải thích với vẻ mặt u ám.
Bạch Văn Duyệt nghe xong gật đầu: “Hóa ra là như vậy...” Sau đó cô ta giải thích: “Lý do lúc ấy tôi không mang A Triết đi là bởi vì anh ta bị thương quá nặng. Trong nhận thức của tôi, con người bị thương đến mức ấy không thể sống sót được, trừ khi… anh ta không phải là con người.”
Thạch Lỗi không muốn nói quá nhiều về chuyện của A Triết với Bạch Văn Duyệt, vì vậy gã lại chuyển chủ đề sang khối Rubik màu đen kia: “Cô vẫn chưa trả lời câu hỏi của Viên Mục Dã đâu, rốt cuộc thứ kia là cái gì?!”
Bạch Văn Duyệt lại lấy khối Rubik màu đen ra, sau đó xòe lòng bàn tay, thứ kia lập tức tự động lơ lửng ở phía trên lòng bàn tay cô ta và phát ra ánh sáng xanh mờ nhạt. Tiếp theo, những cột đèn đường xung quanh bọn họ đột ngột sáng bừng… Sau đó, từ xa đến gần, từng chiếc đèn đường một, và từ tòa nhà bỏ hoang này đến tòa nhà khác, tất cả đều được thắp sáng lên như thể chúng được tái sinh vậy.
Ngoại trừ Bạch Văn Duyệt, tất cả những người khác đều sững sờ trước cảnh tượng trước mắt, không ai nghĩ rằng vật chất màu đen nho nhỏ này lại có năng lực thần kỳ như vậy, không chỉ khiến ánh sáng chìm vào bóng tối, mà còn có thể làm bóng tối lại xuất hiện ánh sáng… Sau khi thể hiện sức mạnh của khối Rubik đen, Bạch Văn Duyệt khép năm ngón tay lại thu nó trở về, cùng lúc đó, xung quanh lại chìm vào bóng tối.
Lão Lâm vô cùng kinh ngạc: “Cái này… cái này sẽ không phải là… tinh thể năng lượng màu đen trong truyền thuyết đấy chứ!”
Viên Mục Dã nhíu mày hỏi: “Đó là cái gì?!”
Lão Lâm bèn giải thích: “Khoảng mười mấy năm trước, có một công ty khoa học kỹ thuật của nước ngoài đã từng tuyên bố rằng, trong một kế hoạch di cư vào không gian, họ đã có được một tinh thể màu đen rất quý trên bề mặt sao Hỏa thông qua một chiếc tàu thăm dò sao Hỏa. Nghe nói, khi để các thiết bị điện ở gần viên tinh thể, nó sẽ tự động vận hành mà không cần nguồn điện… Nhưng khi thế giới bên ngoài hy vọng rằng họ sẽ công khai viên tinh thể này, thì công ty khoa học kỹ thuật kia lại đột ngột tuyên bố rằng tất cả chỉ là một sự hiểu lầm, và khẳng định thứ mà họ tìm được chỉ là một viên đá sao Hỏa bình thường.”
Nhưng có một số việc càng cố che đậy thì lại càng chứng minh nó có vấn đề. Chuyện công ty khoa học kỹ thuật kia đột ngột đổi giọng khiến thế giới bên ngoài đồn đoán rằng rất có thể năng lượng ẩn chứa bên trong viên tinh thể màu đen kia còn mạnh hơn so với tưởng tượng trước đấy…
Nhưng người ta đã không chịu thừa nhận thì dù anh có đoán ra chân tướng sự thật cũng chẳng được tích sự gì. Về sau, theo thời gian trôi qua mà chuyện này cũng dần dần chìm vào quên lãng, nhưng riêng lão Lâm thì vẫn luôn có ấn tượng sâu sắc với chuyện này, bởi vì anh ta đã từng cố ý tới thăm công ty kia. Kết quả lại phát hiện công ty kia đã bị hủy bỏ một cách âm thầm cách đây không lâu.
Mặc dù sau đó lão Lâm cũng đã từng nghe được một số chuyện về công ty này, nhưng đối phương lại giống như đã có sự chuẩn bị từ trước mà không hề để lại cho anh ta bất cứ manh mối nào…
Sau khi nghe được những gì lão Lâm nói, tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn về phía Bạch Văn Duyệt, hy vọng cô ta có thể đưa ra câu trả lời, nhưng ai ngờ cô ta chỉ nhún vai và nói: “Tôi cũng không biết nó có phải là viên tinh thể năng lượng màu đen mà anh nói hay không, thôi thì cứ coi như anh nói đúng đi!”
Viên Mục Dã thấy Bạch Văn Duyệt trả lời quá qua loa, bèn bảo: “Nói gì thì nói, hiện giờ chúng ta cũng đang hợp tác với nhau, chúng tôi còn trợ giúp cô vô điều kiện… Chẳng lẽ đến bây giờ giữa chúng ta vẫn không thể thẳng thắn với nhau được à?”
Nhưng Bạch Văn Duyệt vẫn nói như cũ: “Tôi thực sự không biết gì cả. Mặc dù thoạt nhìn có vẻ tôi là loại biết tuốt đấy, nhưng những kiến thức tôi có được đều thông qua tin tức có thể được lấy miễn phí trên Internet, mà vấn đề này đã vượt quá phạm vi của tôi. Những thứ các anh không tra được ở trên mạng thì tất nhiên tôi cũng không biết.”
“Vậy ít nhiều cô cũng phải biết điều gì đó chứ?” Thạch Lỗi không tin.
Bạch Văn Duyệt nhìn thoáng qua khối Rubik màu đen trong tay mình rồi nói: “Tất cả năng lượng trong cơ thể tôi và đứa bé đều đến từ vật này, nó còn tôi còn, nó không còn… có khả năng tôi và đứa bé sẽ không ở trạng thái hiện tại.”
Viên Mục Dã thắc mắc: “Nếu thứ này đã quan trọng như thế với cô, vậy tại sao cô lại đưa nó cho Từ Ánh Huy?”
Bạch Văn Duyệt bất đắc dĩ nói: “Bởi vì tôi cần anh ta bảo vệ đứa bé…”
Viên Mục Dã càng nghe càng sợ hãi. Lúc đầu cậu cứ nghĩ là đối phương kiên nhẫn phát treo thưởng như thế chỉ là bởi vì bọn họ muốn bắt Bạch Văn Duyệt, một người nhân tạo. Nhưng sau đó cậu phát hiện ra rằng Bạch Văn Duyệt lại đang che giấu rất kỹ một đứa bé mới được sáu tháng tuổi, vì thế Viên Mục Dã phỏng đoán rằng, đứa bé kia mới chính là thứ quan trọng nhất…
Nhưng giờ xem ra, có lẽ với đối phương, dù bắt Bạch Văn Duyệt hay đứa bé thì đều là chuyện tiện thể mà thôi. Nguyên nhân chính mà những người kia cứ nhất quyết phải tóm bằng được Bạch Văn Duyệt… rất có thể là vì hai người Bạch Văn Duyệt đã cầm đi viên tinh thể năng lượng màu đen này.
Vừa rồi Bạch Văn Duyệt cũng đã nói, chính vì có thứ này mà cô ta với đứa bé mới có thể trông như con người thực sự. Nói cách khác, viên tinh thể năng lượng màu đen này mới là hạch tâm của người nhân tạo, nhưng Bạch Văn Duyệt lại mang theo nó và đứa bé chạy trốn.
Có thể hình dung như thế này, một vị thần giữ của bỏ ra rất nhiều tiền cưới một cô gái đẹp tuyệt trần về nhà, kết quả cô gái này lại ôm theo tất cả tài sản của thần giữ của rồi bỏ trốn. Thần giữ của chắc chắn không thể nuốt trôi cục tức này nên tất nhiên là muốn liều mạng tìm cả người lẫn tiền của mình về!
Sau khi suy nghĩ thấu đáo đạo lý đó, Viên Mục Dã cảm thấy nếu muốn giải quyết triệt để, thì biện pháp duy nhất là phải giết thần giữ của, nếu không chuyện này sẽ không thể kết thúc được…
Bấy giờ, Thạch Lỗi lại phàn nàn cái tên của vật kia: “Thứ đồ trâu bò như vậy mà không thể đặt cho nó cái tên nào cao cấp hơn à? Lại gọi là cái gì mà viên tinh thể năng lượng màu đen? Quả tên này cũng hơi qua loa quá nhỉ?!”
Lão Lâm giải thích: “Có rất nhiều thứ mới được phát hiện được đặt tên theo diện mạo của chúng hoặc tên của người phát hiện ra chúng, chẳng hạn như một ngôi sao nào đó hoặc một nguyên tố hóa học nào đó, rất đơn giản và dễ nhớ…”
Thấy Viên Mục Dã không còn đặt câu hỏi, Bạch Văn Duyệt liền thúc giục cậu mau gửi ảnh chụp cho những người kia, bởi vì chỉ cần nhìn thấy vật này, những người kia mới có thể bị lừa hết đến đây. Lúc này Viên Mục Dã mới nhận ra Bạch Văn Duyệt trốn tránh ở đây cũng không phải là lựa chọn ngẫu nhiên, mà là đã trải qua rất nhiều cân nhắc, dự định đặt một cái bẫy chết người cho những tên kia ở nơi này.
Ngay sau khi bức ảnh được gửi đi, phía bên kia cũng nhanh chóng gửi tới một đoạn video khác, quay cảnh Đoàn Phong và mấy người bị bịt mắt ngồi ở trong một chiếc xe, đồng thời hứa hẹn chỉ cần giao vật kia cho bọn họ, bọn họ sẽ lập tức thả mấy người Đoàn Phong…