Từ nhỏ, Thạch Lỗi chưa từng được cảm nhận sự ấm áp của tình thân. Thêm vào đó, mấy năm nay gã đã gặp quá nhiều mặt âm u của nhân tính con người ở bên ngoài, cho nên đương nhiên không tin lời Thạch Lập Văn, hơn nữa còn không tin một chữ nào.
Viên Mục Dã đỡ hơn gã một chút, mặc dù cậu cũng từng gặp quá nhiều điều u ám, nhưng cậu vẫn ôm hy vọng với ánh sáng. Vì thế cậu đè Thạch Lỗi chuẩn bị phát rồ lại, rồi nhìn về phía Thạch Lập Văn và nói: “Anh cả, các anh lớn tuổi hơn chúng tôi nhiều, ắt hẳn còn hiểu thấu vài đạo lý hơn chúng tôi mới đúng. Mặc kệ chân tướng năm đó là gì, là con trai của cô Mạc Vũ Vi, Thạch Lỗi có quyền được biết. Dẫu chân tướng rất tàn khốc, nhưng vẫn không thể cướp đoạt quyền lợi của anh ấy, bởi vì dù với Thạch Lỗi hay bác gái mà nói, làm như vậy là không công bằng.”
Thạch Lập Văn im lặng rất lâu mới nói một cách mịt mờ: “Năm bà ấy đến nhà, tôi vừa mới mười lăm tuổi. Bà ấy tựa như cầu vồng sau cơn mưa, chiếu sáng cõi lòng âm u của mỗi người chúng tôi.”
Ở trong trí nhớ của Thạch Lập Văn, Mạc Vũ Vi là một người phụ nữ gần như hoàn hảo. Bà trẻ trung, xinh đẹp, tươi tắn, đáng yêu, tính cách rộng rãi còn thấu hiểu lòng người. Một người như vậy xuất hiện trong nhà họ Thạch âm u đầy tử khí là chuyện xưa nay chưa từng có.
Mẹ của Thạch Lập Văn, Thủy Nhược Du, cũng xuất thân gia đình danh giá, ông ngoại Thủy Hán Quang và cậu Thủy Nhược Lân đều là những nhà nghiên cứu nổi tiếng trong vùng. Nhà họ Thạch kinh doanh nhiều thế hệ cưới một cô dâu trí thức như vậy vào nhà, không thể nghi ngờ là muốn làm bóng bẩy thêm cho cạnh cửa nhà họ Thạch…
Nhưng chỉ có bản thân Thạch Lập Văn biết, mẹ anh ta sống cũng không hạnh phúc. Tính cách của cha độc đoán và ương ngạnh, dù ở nhà hay là ở công ty đều nói một không hai. Ở bên ngoài, ông ta không chỉ một lần tỏ vẻ rằng mình cưới con gái nhà họ Thủy chỉ vì muốn con cái mình có hàm dưỡng văn hóa hơn thôi.
Trước khi kết hôn, mẹ của Thạch Lập Văn là giảng viên đại học, nhưng sau khi bước vào nhà họ Thạch, Thạch Thu Dương không cho phép bà ấy ra ngoài làm nữa, bảo bà cả ngày ở trong biệt thự nhà họ Thạch làm bình hoa, cho dù là đi ra ngoài tham gia vài lần họp mặt bạn bè bình thường, Thạch Thu Dương biết rồi cũng sẽ không vui vẻ gì…
Đối với Thủy Nhược Du ngây thơ hồn nhiên mà nói, cuộc hôn nhân như vậy quả thật chính là gông xiềng nặng nề, thế nên bà bắt đầu dần dần nghi ngờ, liệu mình gả vào nhà họ Thạch có phải là quyết định sai lầm hay không!?
Thật ra với địa vị xã hội của nhà họ Thủy lúc ấy, bà hoàn toàn có thể kết hôn với một người trí thức môn đăng hộ đối. Nhưng dưới sự theo đuổi mãnh liệt của Thạch Thu Dương, cộng thêm lòng hư vinh quấy phá, bà cứ thế cưới đối phương một cách mơ màng hồ đồ.
Tuy Thủy Nhược Du cảm thấy hối hận vì sự lỗ mãng trước kia của mình, nhưng hiện giờ nói gì cũng đã muộn, hơn nữa bà càng không muốn để đám bạn bè thân thích đã từng hâm mộ mình được gả vào nhà giàu chế giễu…
Hai người kết hôn nửa năm là có mang Thạch Lập Văn. Thủy Nhược Du vốn tưởng rằng có con rồi mọi thứ sẽ từ từ tốt lên, nhưng điều khiến bà không ngờ tới là, Thạch Thu Dương lại trở nên trầm trọng hơn nữa. Chẳng những không cho phép Thủy Nhược Du ra ngoài thăm bạn, thậm chí bạn bè trước kia tới nhà thăm bà mà ông ta cũng muốn can thiệp vào một cách ngang ngược.
Thạch Thu Dương thật sự coi Thủy Nhược Du như một công cụ sinh sản đời sau, trừ điều này ra, không còn ích lợi gì khác… Thủy Nhược Du chịu cuộc sống như vậy loáng cái đã mười năm, bà cũng đã sinh cho Thạch Thu Dương hai trai một gái, cuối cùng đã thể hiện được giá trị của mình trong lòng Thạch Thu Dương.
Ai ngờ Thạch Thu Dương đối xử với vợ là thế, đối xử với ba đứa con của bọn họ cũng chẳng khác gì. Cách chung sống của gia đình bọn họ vô cùng bệnh hoạn, giống như một quốc vương cao quý và bốn con dân của ông ta. Bất kể là trong sinh hoạt hay trong việc học, ba đứa trẻ không thể làm trái ý cha một chút nào, nếu không sẽ phải chịu sự trừng phạt mà gia đình bình thường không tài nào tưởng tượng nổi.
Cuối cùng đến một ngày Thủy Nhược Du thật sự không chịu đựng nổi nữa, bà ấy đề nghị ly hôn với Thạch Thu Dương, nhưng chẳng đời nào ngờ, sau đó ông ta lại lấy cớ vợ bị bệnh để nhốt Thủy Nhược Du lại.
Nghe đến đó, Viên Mục Dã mới hiểu được, hóa ra lúc ban đầu căn phòng trên lầu ba được chuẩn bị là để giam giữ mẹ của ba người Thạch Lập Văn. Thảo nào ba người bọn họ lại nhốt Thạch Thu Dương đang bị bệnh ở nơi này.
Chịu đựng cuộc hôn nhân tra tấn mười năm với Thạch Thu Dương, sau khi bị nhốt lại một năm Thủy Nhược Du đã phát điên. Bà kết thúc mạng sống của mình bằng chiếc đai váy trong một đêm sấm sét vằn vện. Còn Thạch Thu Dương vẫn chẳng hề dao động gì về điều này, chỉ tuyên bố với bên ngoài là vợ không chịu nổi ốm đau tra tấn mới “chấm dứt” mạng sống của mình.
Mặc dù cả ba người Thạch Lập Văn đều biết rõ rành rành, nhưng từ nhỏ đã sống dưới bóng ma độc đoán của cha, họ không dám có bất cứ sự chống đối nào, thậm chí còn lấy làm may mắn rằng mình không hùa theo mẹ phản bội cha, nếu không lúc này không biết sẽ có kết quả gì?!
Sau khi Thủy Nhược Du qua đời, Thạch Thu Dương đổi sang đắp nặn mình thành hình tượng người đàn ông tình sâu ý nặng với vợ, lừa được cả mớ cô gái trẻ thiếu hiểu biết một lòng muốn gả vào nhà giàu khóc la đòi làm mẹ kế của mấy người Thạch Lập Văn.
Mà dường như Thạch Thu Dương cũng rất hưởng thụ hình tượng kiểu này, cho nên mấy năm sau đều không dự định tái hôn, mãi đến khi Mạc Vũ Vi xuất hiện.
Lúc ấy Thạch Thu Dương không muốn để Thạch Lập Văn tiếp xúc nhiều với các bạn nữ học piano cùng, vì thế ông ta định thuê một giáo viên piano dạy ở nhà, nhưng tìm mấy giáo viên liên tiếp mà Thạch Thu Dương đều không thể nào hài lòng.
Đến bây giờ Thạch Lập Văn vẫn còn nhớ rõ rành mạch, đó là một buổi sáng sớm sau cơn mưa, bầu trời trong vắt, một cô gái cười khanh khách đi theo sau Thạch Thu Dương qua cổng nhà họ Thạch. Ông ta dẫn cô tới trước mặt Thạch Lập Văn và nói: “Từ hôm nay trở đi, cô giáo Mạc sẽ chịu trách nhiệm dạy piano cho con ở nhà.”
Lúc ấy Thạch Lập Văn ngây thơ cho rằng cha tìm chị gái xinh đẹp này tới chỉ để dạy mình piano. Anh ta cũng rất nghiêm túc, rất khiêm tốn học hỏi cô giáo Mạc, quan trọng nhất là cô giáo Mạc rất tốt tính, khiến lần đầu tiên ba anh em họ biết được con người còn có thể cười vui vẻ như vậy, sống tự do như vậy.
Ai ngờ có một ngày, Thạch Lập Văn vô tình nghe thấy cha nói với một người bạn qua điện thoại rằng sắp tới mình dự định cưới giáo viên piano trong nhà. Đối với Thạch Lập Văn, quả thật điều này như sét đánh giữa trời quang. Anh ta không thể nào tưởng tượng nổi cô giáo Mạc gả vào nhà họ Thạch rồi sẽ có kết cục bi thảm như thế nào.
Ban đầu Thạch Lập Văn cho rằng cô giáo Mạc bị hư tình giả ý của cha với người vợ đã chết lừa dối, lúc này mới đồng ý kết hôn với ông ta. Nhưng khi anh ta tìm đến Mạc Vũ Vi để cảnh cáo đối phương không được kết hôn với cha mình, Mạc Vũ Vi lại tỏ ra buồn cười hỏi anh ta nghe từ đâu? Còn nói mình đâu có thích cha anh ta, tại sao lại muốn kết hôn với ông ta chứ?
Thạch Lập Văn quá hiểu cha mình rồi, biết ông ta sẽ dùng đủ cách mà các cô gái bình thường không chống đỡ được để theo đuổi Mạc Vũ Vi, cho nên đã bắt bà phải cam đoan với mình rằng sẽ không bao giờ gả vào nhà họ Thạch.