Sau đó mấy người ngồi quây lại với nhau, chuẩn bị bàn bạc kế hoạch tiếp theo. Lão Lâm hy vọng Bạch Văn Duyệt có thể tạm thời giao viên tinh thể đen cho Viên Mục Dã, nhưng cô ta dứt khoát từ chối…
Đầu To tỏ vẻ bất mãn: “Cô có thể đưa nó cho gã Huy gì gì kia, vậy thì tại sao lại không thể đưa nó cho anh Viên?!”
Bạch Văn Duyệt nhìn Đầu To một lượt từ đầu đến chân rồi bảo: “Đó là bởi vì Từ Ánh Huy không hề biết thứ này là cái gì, mà các người lại khác… Còn nữa, tôi đã nhịn cậu lâu lắm rồi đấy, cậu có thể tìm bộ quần áo rồi mặc vào được không? Tuy tôi là người nhân tạo, nhưng dù sao tôi cũng là con gái mà.”
Nghe Bạch Văn Duyệt nói thế, lúc này cả đám mới ý thức được Đầu To vẫn còn đang ở trần, lập tức tất cả đều cảm thấy rất xấu hổ. Trước đó bởi vì Đầu To tàng hình nên dù có mặc quần áo hay không cũng không sao, vì thế những người khác cũng không cảm thấy có vấn đề gì. Với lại, trong tiềm thức bọn họ cũng không xem Bạch Văn Duyệt như con người bình thường, bởi vậy mà tự động bỏ qua chuyện này…
Mặt của Đầu To lập tức đỏ bừng, hắn vội vàng núp sau lưng Viên Mục Dã rồi nói: “Mấy người làm sao vậy? Không biết nhắc nhở tôi à?!”
Thạch Lỗi lườm hắn: “Chính cậu không biết xấu hổ mà còn oán trách người khác à?”
Viên Mục Dã đành phải cởi áo khoác của mình ra đưa cho Đầu To mặc tạm, Đầu To nhận áo khoác rồi buộc đại ở bên hông, sau đó phân bua: “Ai không biết xấu hổ hả, chẳng qua là tôi quên thôi.”
Thạch Lỗi cười phụt một tiếng: “Chứng tỏ bình thường cậu cũng quen kiểu không biết xấu hổ rồi!”
Viên Mục Dã biết thừa so về đấu võ mồm, Đầu To hoàn toàn không phải là đối thủ của Thạch Lỗi, vì vậy cậu nhanh chóng đổi chủ đề quay ra hỏi Bạch Văn Duyệt: “Đã diễn trò thì phải diễn cho trọn vẹn, cô không chịu đưa viên tinh thể cho tôi, đến lúc đấy chúng ta lấy cái gì ra để trao đổi với đối phương?!”
Bạch Văn Duyệt ngẫm nghĩ rồi trả lời: “Tự tôi có biện pháp… Nhưng tôi phải cảnh báo các anh trước rằng, một khi hai bên ra tay, cảnh tượng chắc chắn sẽ rất náo nhiệt, rất có thể tôi sẽ không chú ý được quá nhiều. Thế nên, nếu trong số mấy người các anh có người thân thủ không tốt, thì tốt nhất là nên trốn đi trước.”
Câu nói này đúng là có hơi coi thường người khác, làm Đầu To bực quá: “Cô nói thế là có ý gì? Có phải cô quá xem thường người khác không hả?!”
Lão Lâm là người yếu nhất trong số những người ở đây, mà anh ta cũng tự biết điều ấy, anh ta vội ngăn Đầu To lại: “Ở đây chỉ có một mình tôi yếu nhất thôi, cậu gân lên làm cái gì hả!”
Đầu To trừng mắt với lão Lâm, sau đó cũng không nói gì nữa.
Viên Mục Dã biết có đôi khi Bạch Văn Duyệt nói chuyện hơi thẳng thắn quá, nhưng ít nhất lúc nói chuyện với cô ta không cần phải động não quá nhiều, bởi vì những lời cô ta nói luôn thể hiện ý trên mặt chữ, chứ không cong cong vẹo vẹo…
Viên Mục Dã nhìn quanh một lượt rồi chỉ vào một căn nhà hai tầng ở gần đấy, cậu nói: “Lão Lâm, một lát nữa anh và Đầu To vào kia tránh một chút đi, chờ cứu được mấy người Đoàn Phong ra xong, chúng tôi sẽ tới đó tìm hai người.”
Đầu To lại phản đối: “Một mình anh ta tự trốn không được à, tại sao lại bảo tôi cũng phải trốn ở đó chứ?!”
Viên Mục Dã gắt: “Cậu để lão Lâm trốn một mình ở đó, nhỡ gặp nguy hiểm thì phải làm thế nào?!”
Đầu To ỉu xìu, đành phải nói: “Gọi tôi đến làm gì không biết, lần nào cũng ngồi ghế dự bị…”
Nhìn lão Lâm và Đầu To đi vào căn nhà hai tầng kia xong, Viên Mục Dã mới quay ra nói với Bạch Văn Duyệt: “Chúng ta phải làm gì với con yêu quái lửa kia bây giờ? Có cần giải quyết nó trước không?”
Bạch Văn Duyệt cười: “Đương nhiên là không, tôi còn đang trông cậy vào nó có thể giúp tôi phân tán một chút sự chú ý đấy!”
Ba người họ nhảy cửa sổ tiến vào tầng 1 của khách sạn, sau đó đi cầu thang lên thẳng tầng 11, không gian ở đây đủ lớn, nếu có phải đánh nhau thì cũng thuận tay hơn…
Chẳng bao lâu sau, ba người bọn họ nhìn qua cửa sổ thấy có mấy chiếc xe ô tô màu đen đi vào cửa khách sạn, xe dừng lại, một nhóm người mặc vest đen bước ra. Sau đó bọn chúng lại lôi mấy người Đoàn Phong từ trong xe xuống.
Do khoảng cách quá xa, Viên Mục Dã không thể nhìn rõ tình trạng của mấy người Đoàn Phong thế nào, nhưng tất cả bọn họ đều bị trói hai tay ra sau lưng và mặt bịt phủ bằng vải đen… Viên Mục Dã đếm sơ qua thấy đối phương có khoảng 15, 16 người, nhìn thế trận này thì có vẻ bên kia nhất quyết muốn lấy được thứ mình muốn rồi.
Cùng lúc đó, điện thoại của Viên Mục Dã đổ chuông, cậu nhận điện thoại và bảo luôn đối phương đưa mấy người Đoàn Phong lên tầng 11, đồng thời cảnh cáo bọn chúng đừng giở trò, nếu không cậu sẽ ném vật thể màu đen kia từ tầng 11 xuống…
Viên Mục Dã khẽ nói: “Bọn họ sắp lên rồi đấy, có phải bây giờ cô nên đưa viên tinh thể đen cho tôi làm dáng một chút không?”
Bạch Văn Duyệt ngẫm nghĩ một chút rồi đưa viên tinh thể đen cho Viên Mục Dã, cô ta dặn: “Một lát nữa chắc chắn chúng sẽ lấy một cái túi màu bạc ra để anh thả viên tinh thể đen vào bên trong, nhớ phải để chúng thả người ra trước rồi anh mới được thả tinh thể vào trong túi.”
Viên Mục Dã thắc mắc: “Điều gì sẽ xảy ra khi tôi thả viên tinh thể đen vào trong chiếc túi đó?”
Bạch Văn Duyệt đáp: “Bọn chúng sẽ không bị viên tinh thể đen này ảnh hưởng nữa…”
Viên Mục Dã vội hỏi: “Sau đó thì sao? Chúng ta phải đưa chiếc túi cho bọn chúng thật à? Mà bỏ viên tinh thể đen vào trong túi rồi thì cô sẽ như thế nào?!”
Bạch Văn Duyệt cười: “Sau khi anh thả viên tinh thể đen vào trong túi xong, không phải đưa ngay cho bọn chúng, anh có nhìn thấy chiếc đèn pha lê treo ở phía trên kia không? Anh ném cái túi lên trên đấy, sau đó nhanh chóng đưa người của anh rời khỏi khách sạn này là được.”
Viên Mục Dã hơi lo lắng: “Ném lên phía trên? Nhưng bọn chúng có tới mười mấy người đấy, nhỡ bọn chúng cầm được cái túi thì phải làm thế nào?!”
Nhưng Bạch Văn Duyệt lại nói rất chắc chắn: “Yên tâm đi, có tôi ở đây bọn chúng không lấy được đâu…”
Nói xong, cô ta quay người nấp sau tấm rèm nhung dày màu vàng kim, cùng lúc đó, cánh cửa phòng tiệc bị đẩy ra, mười mấy người mặc vest đen lục tục bước vào.
Giờ Viên Mục Dã đã được quan sát kỹ những người này ở khoảng cách gần, cùng một chiều cao, cùng một hình dáng cơ thể, và thậm chí là cùng một kiểu tóc... Mặc dù gương mặt họ khác nhau, nhưng rất khó để nhớ kỹ dáng vẻ cụ thể của từng người.
Tên cầm đầu đeo kính râm nhìn thoáng qua viên tinh thể đen trong tay Viên Mục Dã, trên mặt lập tức lộ ra vẻ sợ hãi, hắn nói: “Vậy mà lại bị mày lấy được thật! Nhanh, thả thứ kia vào trong cái túi này…” Nói rồi, đúng là hắn ném một chiếc túi màu bạc cho Viên Mục Dã.
Nhặt cái túi trên đất lên, Viên Mục Dã nhìn về phía mấy người Đoàn Phong và bảo: “Thả mấy người họ ra trước đã… Sau khi xác nhận họ không làm sao hết, tôi mới đưa thứ này cho mấy người.”