Chị Lý bị Thạch Lỗi dọa sợ tóe khói, gần như té ngã lộn nhào xuống lầu gọi người. Thạch Thiếu Na vừa mới sắp xếp xong cho Thạch Lập Văn bị đánh đến mức mặt mũi bầm dập, thì lại nghe chị Lý nói Thạch Lỗi và Viên Mục Dã xông lên lầu ba gặp được Thạch Thu Dương. Chị ta lập tức suy sụp nhìn sang anh hai Thạch Lập Võ: “Cái gì phải tới cuối cùng vẫn sẽ tới.”
Dưới dự khuyên bảo của Viên Mục Dã, cuối cùng Thạch Lỗi đã lấy lại bình tĩnh. Mặc dù bề ngoài gã không có tình cảm gì với người mẹ chưa từng gặp mặt, nhưng khi gã nhận thức được rằng sự kết hợp của cha mẹ có thể không phải như trong tưởng tượng của mình bao lâu nay, cảm xúc của gã sụp đổ ngay lập tức…
Chẳng mấy chốc, ba người Thạch Thiếu Na lên tới hành lang lầu ba, nhưng lại lần lữa không dám đến gần bởi vì sợ Thạch Lỗi. Thấy thế Thạch Lỗi lạnh giọng nói: “Đừng trốn tránh… Tất cả đều lại đây đi.”
Thạch Lập Văn đã bị đánh nên đi ở cuối cùng, không dám nhìn vào mắt Thạch Lỗi. Thạch Lập Võ cũng không khá hơn anh ta là bao, cuối cùng Thạch Thiếu Na vẫn là người mở miệng trước: “Chú ba… chú hãy nghe anh chị giải thích.”
Theo Viên Mục Dã phân tích, lý do hai ông anh kia luôn cực sợ Thạch Lỗi có lẽ là vì năm đó họ đã không còn nhỏ, hoặc ít hoặc nhiều đều đã tự mình trải qua một số chuyện cho nên lúc này mới không dám đối mặt Thạch Lỗi.
“Bớt nói nhảm đi, hãy trả lời câu hỏi vừa rồi của tôi.” sắc mặt Thạch Lỗi dường như còn u ám hơn trước mấy lần.
Thạch Thiếu Na nhìn mà run lẩy bẩy, ai ngờ chị ta vừa định há miệng lại liếc thấy Viên Mục Dã ở bên cạnh, như là có cậu ở đây nên không tiện mở miệng, cuối cùng đành phải nói khẽ với Thạch Lỗi: “Chú ba… nếu không để ngày mai rồi nói sau đi.”
Viên Mục Dã hiểu ngay đối phương có ý gì, xem ra nhất định chuyện này hơi khó mở miệng, vì thế cậu bèn quay lại nói với Thạch Lỗi: “Nếu đây là chuyện nhà các anh, thì đúng là người ngoài như tôi không tiện ở lại, mấy anh em anh hãy tâm sự đi, tôi về phòng nghỉ ngơi trước.”
Ai ngờ Thạch Lỗi lại túm chặt lấy Viên Mục Dã đang chuẩn bị xuống lầu: “Cậu không cần phải đi, nếu không tôi trở về còn phải kể lại cho cậu lần nữa.”
Ba người kia lập tức xấu hổ muốn độn thổ, nhưng bọn họ cũng biết tính Thạch Lỗi nên không nói gì nữa. Lúc này Thạch Lỗi mới cười khô khốc: “Đều đã đến lúc này mà các người còn muốn mặt mũi à. Nếu hôm nay không cho tôi một câu trả lời hài lòng, về sau ai mang họ Thạch cũng đừng hòng có mặt mũi gì nữa!”
Có lẽ là nghe thấy tiếng động ngoài cửa nên Thạch Thu Dương ở trong phòng đột nhiên tru lên như con lừa, như đang gọi ai qua đó. Ba người Thạch Thiếu Na nghe thế đều tỏ vẻ chán ngán.
Thạch Lỗi liếc nhìn ba người họ, sau đó tiện tay đóng cửa phòng lại, cũng không thèm để ý tới Thạch Thu Dương còn đang tru tréo liên hồi ở trong phòng. Rõ ràng căn phòng này đã được xử lý cách âm. Sau khi đóng cửa, bên ngoài sẽ không nghe thấy bất cứ tiếng động gì. Thảo nào Viên Mục Dã dán lỗ tai lên cửa mà chẳng thấy có một chút âm thanh nào.
Thạch Lỗi lạnh giọng hỏi: “Trước hết, hãy nói xem tình trạng của lão già chết tiệt kia là thế nào?”
Thạch Thiếu Na thở dài, đáp: “Năm ngoái cha say rượu rồi bị trúng gió, nên trở thành dáng vẻ như hiện giờ. Bọn tôi sợ các cổ đông của công ty biết tin tức này sẽ gây ra sóng gió không cần thiết, cho nên luôn phong tỏa tin tức với bên ngoài.”
Thạch Lỗi gật đầu: “Làm như vậy chẳng có gì không đúng, nhưng tại sao phải nhốt ông ta ở đây?!”
“Vừa rồi chú cũng nghe thấy rồi đấy, ông ấy vừa phát bệnh là sẽ kêu to liên tục… Bọn tôi sợ để lâu, sớm muộn gì chuyện ông ấy trúng gió cũng bị người bên ngoài biết, cho nên lúc này mới tìm căn phòng có cách âm để ông ấy ở tạm.” Thạch Thiếu Na nói bằng vẻ mặt bất đắc dĩ.
Nghe chị ta nhắc tới cách âm của căn phòng này, mắt Thạch Lỗi lạnh đi: “Được, các người xử lý chuyện này không có vấn đề gì cả. Tạm thời đặt chuyện của lão già sang một bên… Hiện giờ chúng ta nói tới chuyện căn phòng này đi nhỉ? Trước khi tôi sinh ra, rốt cuộc nơi này đã nhốt ai?!”
Vừa nghe thế, sắc mặt ba người thoắt thay đổi, có lẽ họ không ngờ Thạch Lỗi đã lờ mờ đoán được. Thạch Lập Võ lắp bắp: “Chú ba… chuyện... chuyện ở đây… bọn tôi... bọn tôi cũng không biết… biết…”
Rõ ràng Thạch Lỗi đã không còn bao nhiêu kiên nhẫn, gã bật cười lạnh lùng: “Rốt cuộc nơi này từng nhốt ai trước khi tôi sinh ra? Trong lòng tôi và các người đều biết rõ ràng, chẳng qua bây giờ tôi muốn kiểm chứng lại từ chính miệng các người mà thôi… Anh cả, không phải tới bây giờ anh vẫn còn một mực nhớ đến bà ấy ư? Một người phụ nữ khiến anh khó quên như vậy, tại sao anh không thể nói sự thật năm xưa cho con trai của bà ấy nghe chứ?”
Thạch Lập Văn đột ngột bị gọi tên thì hoảng sợ, nhất thời không biết nên trả lời như thế nào. Thạch Lỗi nói tiếp: “Lúc mười mấy tuổi anh yếu đuối vô dụng thì thôi, nhưng anh nhìn mình hiện giờ mà xem, vẫn là bộ dạng rúm ró, anh đang sợ cái gì hả? Sợ thằng già tè dầm ra quần phải ngồi xe lăn trong phòng kia sao? Hiện giờ ông ta chỉ là đồ rác rưởi, chẳng lẽ anh còn rác rưởi hơn ông ta ư?!”
Viên Mục Dã có thể nhận thấy, thật ra chắc ba anh em họ đều biết sự thật về chuyện năm xưa, nhưng bởi vì có sự băn khoăn nào đó mà không muốn để Thạch Lỗi biết. Hơn nữa xem thái độ của bọn họ với Thạch Thu Dương, thì có vẻ ba người cũng không có tình cảm sâu đậm gì mấy với người cha này.
Sau khi bị Thạch Lỗi sỉ nhục vài câu, Thạch Lập Văn nói với vẻ đau khổ: “Chú ba à, dù chú có tin hay không, bọn tôi giấu sự thật năm xưa chỉ muốn bảo vệ chú mà thôi… Có lẽ chú cảm thấy tuổi thơ của mình rất cô đơn, có lẽ chú cảm thấy mình dốc sức làm việc ở bên ngoài không dễ dàng gì, nhưng chú có biết không? So với bọn tôi, chú đã hạnh phúc hơn rất nhiều rồi. Chú biết bọn tôi đã có cuộc sống như thế nào từ lúc còn nhỏ không?”