Thấy gã vô gia cư rất quen thuộc với hoàn cảnh nơi này, Viên Mục Dã lấy tấm ảnh của Lệ Thần ra rồi hỏi: “Ông anh, mấy ngày nay anh có thấy người này ở gần đây không?”
Sau khi nhìn thoáng qua ảnh của Lệ Thần, gã vô gia cư hơi ngạc nhiên, nói: “Đúng là người này đã đến đây vài ngày trước, cậu ta cầm một chiếc máy ảnh và đi chụp khắp nơi...”
Đoàn Phong quay đầu nhìn Viên Mục Dã, anh thắc mắc: “Lệ Thần đến đây làm gì? Chẳng phải cậu ta chuyên đi bắt ngoại tình sao? Chẳng lẽ có người đến chỗ này hẹn hò à?!”
Tiếc là Viên Mục Dã cũng không thể trả lời vấn đề này, bởi vì cậu đã không chủ động liên lạc với Lệ Thần từ rất lâu rồi. Nhưng do Lệ Thần đã xuất hiện ở đây, hơn nữa vị trí cuối cùng của điện thoại cũng biểu hiện là chỗ này, điều đó cho thấy sự biến mất của Lệ Thần có liên quan đến tòa nhà đổ nát này.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã vội vàng cảm ơn người đàn ông vô gia cư, sau đó tiếp tục tiến vào tòa nhà đổ nát ở sâu bên trong, dù sao cũng phải tìm được Lệ Thần đã...
Khi tiến vào mấy tòa nhà đổ nát ở giữa, bọn họ mới phát hiện chỗ này cũng có người ở, bởi vì lâu dài không có người quản lý, những kiến trúc chưa hoàn thành này đã trở thành nơi ở tạm thời cho một số người vô gia cư.
Viên Mục Dã cũng không lạ gì với nơi như thế này, nói thẳng ra đây là khu vực rìa của thành phố, là nơi mà chỉ cần không phát sinh vụ án hình sự nghiêm trọng thì cảnh sát cũng không muốn đến.
Với sự hiểu biết của Viên Mục Dã đối với Lệ Thần, mặc dù cậu ta luôn bắt chước hành vi và ngôn ngữ của con người, nhưng Lệ Thần vẫn có một số thói quen của riêng mình... Ví dụ như việc thích sạch sẽ, có thể nói rằng Lệ Thần bị bệnh thích sạch sẽ. Vì vậy theo quan điểm của Viên Mục Dã, ở đây là chỗ mà bình thường Lệ Thần cũng chẳng thèm dắt chó tới đi dạo.
Có lẽ bình thường chỗ này rất hiếm khi có người ăn mặc sạch sẽ như bọn họ, vì vậy sự xuất hiện của đám người Viên Mục Dã lập tức thu hút sự chú ý của “dân địa phương”, bọn họ lần lượt thò đầu ra từ những ô cửa sổ đang xây dở và tò mò nhìn đám người Viên Mục Dã...
Đột nhiên bị nhiều người nhìn như vậy, đám người Viên Mục Dã cũng hơi khẩn trương. Những người này chỉ là người ngoài lề xã hội nên không uy hiếp được bọn họ, nhưng bị nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm như thế cũng thấy hơi là lạ.
Viên Mục Dã vừa đi vừa quan sát, cậu nhìn thấy ở đây có mấy chục tòa nhà xây dở, hầu hết trong số đó đã bị những người vô gia cư chiếm giữ, ngoại trừ tòa nhà màu vàng ở chính giữa...
Đó là một tòa nhà được sơn bằng lớp sơn màu vàng nhạt, nhìn từ phong cách tổng thể, không khó để nhận ra nó đã được sơn lại, hơn nữa bên ngoài tòa nhà còn có một số hàng rào bảo vệ, vừa nhìn là biết nó khác với những tòa nhà đang xây dở khác.
Đúng lúc này có một cậu thiếu niên mười mấy tuổi cầm một cái túi to đựng chai nhựa đi ngang qua bọn họ, Viên Mục Dã thấy vậy bèn gọi cậu ta lại và hỏi: “Cậu nhóc, anh muốn hỏi cậu một vài chuyện...”
Cậu thiếu niên ngẩn người rồi thật thà hỏi: “Có chuyện gì thế ạ?”
Đầu tiên Viên Mục Dã đưa bức ảnh của Lệ Thần cho cậu ta: “Cậu đã nhìn thấy người này chưa?”
Cậu thiếu niên cầm tấm ảnh nhìn lướt qua, sau đó nhanh chóng trả lại và nói: “Em chưa thấy bao giờ...”
Nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt cậu bé, Viên Mục Dã thầm biết chuyện này có hy vọng. Cậu mỉm cười thu lại tấm ảnh, sau đó chỉ vào tòa nhà màu vàng nhạt và hỏi: “Ai sống ở trong đó thế?”