Từ Lệ đứng dậy bước đến bàn để máy tính, sau đó lấy một tập tài liệu trong ngăn kéo bên dưới ra, đưa cho Viên Mục Dã: “Những tài liệu này chỉ có thể xem ở đây, tuyệt đối không thể cầm ra khỏi cửa căn phòng này.”
Viên Mục Dã nhận tập tài liệu, mở ra đọc và lập tức thầm cả kinh. Trước đó cậu vốn tưởng rằng thân phận của những nạn nhân cũng không phức tạp, nhưng bây giờ xem ra sự việc không đơn giản như vậy…
Liêu Duệ Dũng, nam, 45 tuổi, trước khi mất tích từng làm kiểm toán cho một công ty xây dựng nổi tiếng. Hai năm trước, anh ta tố cáo công ty có những hành vi vi phạm quy định như bớt xén nguyên vật liệu, bóp méo báo cáo khi đầu tư xây dựng một viện dưỡng lão. Nhưng khi phòng ban liên quan chuẩn bị tìm anh ta để xác minh thêm, anh ta đột nhiên bốc hơi khỏi nhân gian.
Rất nhiều đồng nghiệp của Liêu Duệ Dũng nghe phong thanh rằng anh ta cầm một khoản tiền bịt miệng lớn của ông chủ rồi rời khỏi nước S, ra nước ngoài sống vui vẻ sung sướng rồi. Không ngờ bây giờ xác của anh ta lại bị cảnh sát moi ra khỏi đống bê tông.
Tôn Tiêu, nữ, 32 tuổi, nhân viên văn phòng bình thường. Một năm trước, cô ấy chứng kiến một vụ tai nạn giao thông thê thảm lúc tan ca đêm. Đáng lẽ phải ra tòa làm chứng chống lại tài xế gây tai nạn nhưng cô ấy lại đột nhiên mất tích, cuối cùng bởi vì không có nhân chứng nên đến giờ vụ tai nạn xe kia vẫn chưa tìm được tài xế gây tai nạn.
Lưu Khai Tùng, nam, 38 tuổi, ba năm trước đây thiếu nợ vay nặng lãi rất nhiều do ham mê cờ bạc. Người nhà thường xuyên bị bọn đòi nợ quấy rầy, cuộc sống gà bay chó sủa. Ai ngờ mấy tháng sau, Lưu Khai Tùng đột nhiên mất tích, từ đó không còn tin tức.
Bạn bè thân thích đều cho rằng Lưu Khai Tùng bỏ trốn vì không thể nào trả nổi khoản vay, nhưng kỳ lạ là, từ sau khi Lưu Khai Tùng mất tích, những kẻ đòi nợ không còn tới nhà đòi đồng tiền nào nữa.
Xem đến đây, Viên Mục Dã đã đoán được đại khái, phạm vi kinh doanh của băng nhóm tội phạm mà họ đang đối mặt rõ ràng cũng bao gồm cả diệt khẩu giúp người ta nữa, chẳng qua dường như những việc này có phần khác với điều Lệ Thần kể.
Lệ Thần là một kẻ ngoại lai chiếm cơ thể của Nhiếp Hải Long, đương nhiên hắn không thể giấu giếm điều gì giúp Nhiếp Hải Long, cho nên lời giải thích hợp lý duy nhất cho chuyện này là cả bản thân Nhiếp Hải Long cũng không biết thân phận thật sự của những người này. Nhiếp Hải Long chỉ làm việc theo sai bảo, bảo hắn dẫn người đi bắt ai thì hắn bắt kẻ ấy.
Trả lại tài liệu cho Từ Lệ, Viên Mục Dã trầm giọng nói: “Thật ra trong tay chúng tôi có một mục tiêu điều tra, nhưng cũng giống như hoàn cảnh bây giờ của cảnh sát, trước mắt chúng tôi vẫn chưa có cách nào liên kết vụ án với mục tiêu.”
“Là ai?” Từ Lệ lập tức truy hỏi.
“Nhiếp Hải Long... Các anh có thể điều tra theo phương hướng này, nhưng trước khi có chứng cứ vô cùng xác thực, tuyệt đối đừng rút dây động rừng, nếu không rất có thể mối dây này sẽ bị cắt đứt ngay lập tức.”
Ra khỏi cục cảnh sát, Viên Mục Dã nhanh chóng gọi điện thoại cho Đoàn Phong, kể lại đơn giản tình hình của những nạn nhân cho anh ta. Đoàn Phong nghe xong thì cười lạnh: “Đúng là bao giết bao chôn! Thời nay ngành dịch vụ kiểu này đều dâng tận miệng thế à?”
“Khối u ác tính này nên bị nhổ tận gốc một cách triệt để, nếu không dù không có Nhiếp Hải Long, bọn họ vẫn có thể tìm Vương Hải Long, Tôn Hải Long để làm công việc dơ bẩn ấy. Đến lúc đó, không biết sẽ còn bao nhiêu vong hồn vô tội táng thân dưới đáy biển nữa.” Viên Mục Dã thở dài.
Đoàn Phong suy nghĩ rồi nói: “Tôi gửi định vị cho cậu. Giờ cậu tới đây ngay, có chuyện gì gặp mặt hẵng nói.”
Khi Viên Mục Dã chạy tới vị trí của Đoàn Phong, anh ta đang ngồi trong xe nhìn chằm chằm Mạch Tử Lâm đang phân loại gói hàng cách đó không xa. Thấy Viên Mục Dã lên xe, Đoàn Phong cười bảo: “Tôi bám theo Mạch Tử Lâm gần một ngày rồi vẫn không phát hiện khách hàng nào của cậu ta có vấn đề, nhưng Hoắc Nhiễm đã gửi cho tôi biên lai chuyển phát nhanh. Hôm nay Mạch Tử Lâm sẽ gửi 96 kiện hàng. Nếu cuối cùng vượt quá số lượng này, chứng tỏ một trong số khách hàng nhận bưu kiện chính là tuyến trên của cậu ta.”