Viên Mục Dã thấy mình không khuyên nổi Diệp Tranh, bèn giận tái mặt nói: “Anh đừng cho rằng trong thế giới này thì anh không phải ngồi tù, nếu nơi này đã không phải do anh tạo ra, vậy chúng ta hãy so xem tinh thần của ai mạnh hơn trong thế giới này...”
Diệp Tranh biến sắc, bởi vì hắn ta biết Viên Mục Dã không nói đùa, nơi này có thể thực hiện nguyện vọng của hắn ta thì đương nhiên cũng có thể thực hiện cho Viên Mục Dã, nếu nguyện vọng lớn nhất của Viên Mục Dã là bắt hắn ta vào tù thì sao?
Diệp Tranh luống cuống, đau khổ cầu xin Viên Mục Dã: “Đội phó Viên, anh tha cho tôi một con đường đi, tôi nằm trên giường cả đời với đi tù cả đời có gì khác nhau chứ? Không phải cũng là nhận sự trừng phạt sao?”
“Triệu Tuấn Kiệt, Hứa Giai Oánh, cả những người vô cớ bị anh hại chết kia, chẳng lẽ người nhà của họ không có quyền biết chân tướng sự việc sao? Chẳng lẽ cứ trốn ở đây như con rùa rụt đầu thì những sai lầm kia của anh sẽ như chưa từng xuất hiện?” Viên Mục Dã lạnh giọng.
Diệp Tranh nhìn thái độ kiên quyết của Viên Mục Dã thì biết mình không còn đường lui, hắn ta lập tức trở mặt: “Đội phó Viên, anh nhất định phải tuyệt tình như thế à? Anh đừng quên tôi là người đầu tiên đến đây, sức mạnh tinh thần của tôi có thể không bằng anh, nhưng nếu có thêm sức mạnh của những người còn lại kia thì sao?”
Viên Mục Dã nhướng mày: “Anh có liên hệ với họ sao?”
Diệp Tranh cười nói: “Anh nhìn ra bên ngoài cửa sổ xem...”
Viên Mục Dã đi đến trước cửa sổ, nhìn thấy bên dưới đã có mười người không biết đứng ở đó từ khi nào, trong bọn họ có nam có nữ, chắc là tất cả những người chơi đang hôn mê đều ở đây trừ Thẩm Bác Khải.
“Đội phó Viên, tôi khuyên anh nên tự rời khỏi nơi này đi, nếu bọn họ thật sự muốn đi thì đã không xuất hiện ở đây, người có thể xuất hiện ở đây đều là những người đang phải đối mặt với vấn đề không có cách nào giải quyết hoặc không thể nào đối diện, trong đó bao gồm cả anh... Nếu không dù anh có phá đảo trò chơi thì cũng không có khả năng xuất hiện ở đây.” Diệp Tranh bày ra vẻ mặt đang khống chế mọi thứ.
Viên Mục Dã nhìn Diệp Tranh rồi quay người đi xuống dưới, cậu muốn đối chiếu những người trẻ tuổi kia với dữ liệu mà Đoàn Phong đã truyền cho cậu, vậy mà lại phát hiện bọn họ không thiếu một ai cùng xuất hiện ở đây...
“Muốn đi thì anh tự đi đi, tại sao lại muốn quyết định thay chúng tôi!?” Một cô gái vóc dáng mảnh khảnh lên tiếng trước.
Viên Mục Dã lập tức tìm tư liệu về cô gái này: “Bàng Bội Bội, hai mươi ba tuổi, vừa đi thực tập tại một công ty liên doanh. Để tạo điều kiện cho cô được đi học ở thành phố, cha mẹ cô ở quê nuôi trâu bò, mặc dù thời gian qua cuộc sống của gia đình cô cũng tạm ổn, nhưng những gì cô tiêu đều là tiền mồ hôi nước mắt của cha mẹ cô, cho dù cô không nghĩ đền ơn báo đáp công sinh thành dưỡng dục của cha mẹ, thì cũng nên vì cuộc sống của mình mà suy nghĩ cho kỹ chứ? Từ khi cô hôn mê, cha mẹ cô đã bán hết gia súc trong nhà để chữa bệnh cho cô, nhưng cô lại tình nguyện sống trong thế giới hư ảo này, cũng không muốn cùng bọn họ vượt qua quãng đời còn lại sao?”
Không ngờ sau khi Bàng Bội Bội nghe vậy lại nghiêm khắc phản bác: “Anh không phải là tôi, làm sao hiểu được nỗi khổ của tôi? Tôi cũng chỉ là một cô gái bình thường, không muốn sống xuất sắc đến vậy, nhưng bọn họ lúc nào cũng hy vọng tôi phải nổi bật để bọn họ nở mày nở mặt! Tôi vào công ty đi thực tập đã rất mệt mỏi rồi, nhưng bọn họ vẫn luôn thúc ép tôi phải biểu hiện thật tốt, cố gắng trở thành nhân viên chính thức! Bọn họ không hiểu gì hết, trong công ty, tôi chỉ là một chân chạy vặt, ai cũng có thể sai bảo, căn bản không ai để tôi vào mắt! Hết kỳ thực tập tôi sẽ phải cuốn xéo!”
Viên Mục Dã nhìn khuôn mặt được trang điểm đậm đến mức không nhìn rõ mặt thật của Bàng Bội Bội, cảm thán nói: “Làm gì có ai cả đời thuận buồm xuôi gió chứ? Ai mới bắt đầu đi làm mà không gặp phải khó khăn, thường xuyên bị người khác khinh miệt? Đây không phải là cái cớ để cô trốn tránh hiện thực... Thân phận của cô ở đây là gì? Nữ tổng giám đốc bá đạo? Trải qua thử một lần là được rồi, nếu thật sự muốn làm nữ tổng giám đốc bá đạo thì hãy trở về hiện thực cố gắng thực hiện đi. Năm nay cô mới hơn hai mươi tuổi, tôi tin rằng không đến mười năm sau cô sẽ chân chính thực hiện được ước mơ này, bởi vì tài sản lớn nhất của cô bây giờ chính là tuổi trẻ. Chỉ cần cô chịu cố gắng, kiên trì với ước mơ của mình, mọi chuyện đều có thể.”
Bàng Bội Bội gần như đã bị Viên Mục Dã thuyết phục, nhưng người đàn ông bên cạnh cô ta bất ngờ lên tiếng: “Bội Bội, em đừng để hắn ta làm cho dao động, nơi này tốt biết bao! Muốn gì có đó, đúng không? Chúng ta chính là những người nằm không cũng thắng đó!”
Viên Mục Dã nhìn người đàn ông vừa lên tiếng, cậu cười lạnh: “Anh là Doãn Trác hả? Anh nói vậy mà không thấy ngại à? Vợ con anh không liên quan gì đến anh sao? Vợ anh đang ngày ngày vừa phải chăm sóc cậu con trai ba tuổi của hai người, vừa phải đến bệnh viện để chăm sóc anh, sao anh có thể dễ dàng nói ra câu nằm cũng thắng chứ?”
Sắc mặt Doãn Trác khó chịu, anh ta nói: “Con là cô ta muốn sinh, tôi đã bảo chúng tôi còn trẻ, sau này sẽ còn cơ hội sinh con, nhưng nói thế nào cô ta cũng không chịu phá thai, bây giờ chịu khổ không phải là đáng đời cô ta à?”
Viên Mục Dã lắc đầu cười: “Nói như anh thì vợ anh đúng là đáng đời thật, có điều cô ấy không sai ở việc sinh con của hai người, mà sai ở chỗ đã không có sự cảnh giác cao độ mà tìm phải một tên đàn ông khốn nạn ích kỷ như anh, đến cuối cùng phải tự gánh chịu hậu quả. Có điều, vợ anh mạnh mẽ hơn anh nhiều, mặc dù phải đối mặt với những chuyện khó khăn như vậy, nhưng cũng không trốn tránh trách nhiệm, không giống anh... sống thành dáng vẻ bị người đời phỉ nhổ nhất. Có phải anh ở đây sống cuộc đời rất vừa ý, hơn nữa còn tìm được bạn đời mới rồi không?”
Viên Mục Dã liếc mắt về phía Bàng Bội Bội rồi nói tiếp: “Tôi thực sự toát mồ hôi thay người bạn đời này của anh... Dù sao loại người như anh sẽ chỉ nghe người mới cười, cho dù người cũ khóc thế nào lương tâm cũng chẳng có chút cắn rứt.”
Bàng Bội Bội căm tức nhìn Doãn Trác: “Ở bên ngoài anh đã có vợ rồi?”
Doãn Trác vội vàng giải thích: “Bội Bội, em nghe anh nói, anh và cô ta đã không còn tình cảm từ lâu rồi. Người đàn bà kia là một kẻ vô lại, ngủ cùng anh một lần đã nói mình mang thai, anh thấy cô ta đáng thương nên mới đồng ý kết hôn với cô ta. Sớm biết nuôi một đứa bé phiền phức như vậy, thì lúc đầu anh đã không kết hôn với cô ta!”
“Anh im đi! Tốt xấu gì cô ấy cũng sinh con cho anh, sao anh có thể mở miệng ngậm miệng gọi người đàn bà này người đàn bà kia chứ? Kết hôn là anh bị ép... vậy ngủ với cô ta cũng là bị ép à?” Bàng Bội Bội tức giận.
Viên Mục Dã thấy Bàng Bội Bội này vẫn còn cứu được, chắc là có thể đưa ra ngoài...