Qua một lúc lâu sau, Thạch Lỗi trầm giọng hỏi: “Ông có từng yêu bà ấy không?”
Rõ ràng là gã đang hỏi Thạch Thu Dương, bởi vì nếu là người bình thường, họ không thể nào nhốt cô gái mình yêu ở một nơi như thế này.
Thạch Thu Dương cười khan: “Hiện giờ lại rối rắm vấn đề này còn có ý nghĩa gì nữa không?”
Thạch Lỗi gật gù: “Cũng đúng, tôi chỉ tò mò thôi. Dù sao người giống như ông chắc không biết cái gì là yêu đâu nhỉ?”
Thạch Thu Dương bị cậu con út của mình chọc cười: “Con còn phải hỏi cha vấn đề này ư? Tuy cha không thích con lắm, nhưng cha buộc lòng phải thừa nhận, con là đứa có tính cách giống cha nhất trong mấy đứa con.”
Thạch Lỗi khẽ nhún vai: “Đây đúng là sự thật không có gì đáng tranh cãi, nếu tính cách của tôi giống ông... thế thì tôi có làm bất cứ chuyện gì cũng chỉ có thể trách bản thân ông thôi.”
Nói xong, Thạch Lỗi lại đẩy xe lăn của Thạch Thu Dương trở về căn phòng kia, khiến ba người Thạch Thiếu Na đứng nhìn sửng sốt. Nhưng Viên Mục Dã lại không cảm thấy bất ngờ chút nào, bởi vì ngay từ lúc ban đầu, cậu đã biết Thạch Lỗi không thể đồng ý bất cứ yêu cầu nào của Thạch Thu Dương.
“Con muốn làm gì? Cha không quay về! Thạch Lỗi, con hãy nghe cha nói… Chỉ cần con đưa cha rời khỏi đây, cha sẽ cho con tất cả tài sản mà nhà họ Thạch đứng tên!” Thạch Thu Dương nóng lòng như lửa đốt.
Nhưng Thạch Lỗi lại hững hờ như không, gã cười xảo quyệt: “Hãy trả lời câu hỏi của tôi đàng hoàng, có lẽ tôi sẽ suy xét một chút… Ông có yêu bà ấy không?”
“Yêu! Đương nhiên là yêu… Vũ Vi là người phụ nữ cha yêu nhất trên đời này, cũng là người phụ nữ duy nhất cha từng yêu!” Thạch Thu Dương vội nói luôn mồm.
Ai ngờ Thạch Lỗi nghe xong lại cười lạnh: “Nếu yêu bà ấy... tại sao lại đối xử với bà ấy như vậy? Cưới hỏi bà ấy vào nhà đàng hoàng không được ư?!”
Thạch Thu Dương cũng nói bằng vẻ mặt bất đắc dĩ: “Con cho rằng cha không muốn chắc? Là cô ấy không chịu! Trước giờ cha chưa từng quan tâm người phụ nữ nào như vậy. Nhưng cô ấy thì sao? Thà rằng làm giáo viên piano lương tháng ít ỏi, cũng không muốn kết hôn với cha được sống sung sướng!”
Thạch Lỗi lạnh giọng hỏi: “Cho nên ông ép buộc bà ấy?”
“Nếu không thì sao? Thạch Thu Dương này có dạng phụ nữ nào mà không chiếm được? Hơn nữa lúc ấy cha đã nói với bên ngoài rồi, nếu không làm được thì không biết sẽ có bao nhiêu người chờ đó để chê cười cha nữa?” Thạch Thu Dương mặt dày vô sỉ nói.
“Hóa ra cái gọi là người phụ nữ ông yêu nhất trên đời cũng không quan trọng bằng mặt mũi của ông, đúng là buồn cười đến cực độ.” Khi Thạch Lỗi nói câu này, biểu cảm của gã hơi kỳ lạ, không nhận ra là vui hay buồn.
Biểu cảm phức tạp này khiến những người ở đây đều hoảng sợ, trừ Viên Mục Dã. Thạch Thu Dương thấy thế càng vội vàng thanh minh: “Lúc ấy cha thật sự muốn cưới cô ấy. Cha nghĩ có lẽ lúc đầu cô ấy sẽ hận cha, nhưng chờ đến khi con sinh ra, cô ấy nể tình có con thì nhất định sẽ đồng ý kết hôn với cha! Ai biết đâu… ai biết đâu cô ấy lại chết vì khó sinh, cha đâu có ngờ tới điều này!”
Thạch Lỗi gật gù: “Đúng vậy, có thể trách ai được đây? Chỉ đổ thừa bà ấy không có cái phúc này…”
Nghe Thạch Lỗi nói như vậy, Thạch Thu Dương thở phào nhẹ nhõm, ông ta thử hỏi Thạch Lỗi: “Con trai à, giờ có thể đưa cha rời khỏi đây không? Con yên tâm, con người cha rất giữ lời, chỉ cần con thả cha ra khỏi đây, chắc chắn tất cả tài sản nhà họ Thạch đều sẽ để lại cho con sau khi cha mất!”
Thạch Lỗi nở nụ cười, rồi quay đầu nói với Viên Mục Dã: “Cậu dẫn ba người họ đi ra ngoài trước, tôi có chút việc muốn nói riêng với ông cụ nhà chúng tôi...”
Viên Mục Dã nhận ra suy nghĩ của Thạch Lỗi nên hơi sửng sốt, sau đó ngập ngừng hỏi: “Anh đã nghĩ thật kỹ chưa?”
Thạch Lỗi gật đầu, sau đó nói bằng vẻ mặt bình tĩnh: “Ừ, nghĩ kỹ rồi, đi ra ngoài trước đi…”
Mặt ba người Thạch Thiếu Na còn đang nghệt ra, không rõ rốt cuộc Thạch Lỗi muốn làm gì. Thấy gã đã đóng cửa lại, họ xoay người nhìn Viên Mục Dã, như muốn có được câu trả lời từ phía cậu.
Nhất thời Viên Mục Dã cũng rất khó xử, không biết nên nói gì với ba người này, cuối cùng cậu đành phải thở dài: “Năm đó Mạc Vũ Vi còn để lại di vật gì khác trừ vài bộ quần áo trong phòng kia không?”
Thạch Lập Văn suy nghĩ rồi đáp: “Lúc còn sống, bà ấy rất thích viết thơ, mặc dù lúc ấy ông cụ đã đốt phần lớn đồ đạc của bà ấy rồi, nhưng tôi vẫn giữ lại được mấy tập thơ của bà ấy.”
Viên Mục Dã lập tức vui mừng, nói: “Tốt quá, mau lấy cho tôi xem.”
Lý do Viên Mục Dã mừng rỡ như vậy khi nghe nói trong tay Thạch Lập Văn có mấy tập thơ là vì cậu hiểu rõ, sau chuyện này, rất có thể tính cách của Thạch Lỗi sẽ trở nên quái đản hơn cả trước kia, có lẽ mấy tập thơ này của Mạc Vũ Vi có thể trở thành niềm tưởng nhớ sau cùng của gã đối với tình thân!
Lúc Thạch Lập Văn đưa mấy quyển sổ kiểu cũ cho Viên Mục Dã, trong lòng cậu chợt cảm thấy mấy cuốn sổ hơi mỏng này nặng nề một cách khó hiểu. Cậu tiện tay lật một trang ra, bên trên là một đoạn thơ ngắn tả thời tiết. Bởi vậy có thể thấy được Mạc Vũ Vi là người có tính cách vô cùng lạc quan, mặc dù gặp trắc trở, nhưng vẫn có hy vọng về cuộc sống…
Viên Mục Dã lật tiếp những cuốn sổ còn lại, cậu ngạc nhiên khi phát hiện trong đó có một quyển ghi nhật ký cá nhân. Xem ngày chắc là được viết hơn một tháng trước khi sinh Thạch Lỗi.
Trong nhật ký, Mạc Vũ Vi thể hiện tình yêu thương nồng nàn với Thạch Lỗi chưa được sinh ra. Thậm chí bà đã bắt đầu lên kế hoạch cho tất cả những việc cần làm để đưa con thoát khỏi căn nhà này. Nếu Mạc Vũ Vi không chết, có lẽ Thạch Lỗi sẽ không như hiện giờ.
Không bao lâu sau, cửa phòng từ từ mở. Thạch Lỗi đi từ bên trong ra với vẻ mặt nhẹ nhõm, sau đó nói bâng quơ với ba người Thạch Thiếu Na: “Vừa rồi ông cụ lên cơn đau tim đột ngột, tôi đã cố hết sức cấp cứu, đáng tiếc là vẫn không thể cứu được ông ta…”
Mấy người lập tức vọt vào trong phòng, thấy Thạch Thu Dương ngồi trên xe lăn trợn trừng mắt, tư thế chết không nhắm mắt. Viên Mục Dã thấy thế vội tiến lên xem xét, phát hiện tim của ông ta đã ngừng đập.
Trên người Thạch Thu Dương không có vết thương rõ ràng, trông đúng là có vẻ như chết vì đau tim, nhưng khi Viên Mục Dã xoay đầu của ông ta sang một bên, phần cổ phía bên phải có một đốm đỏ nhỏ khiến cậu chú ý, nói vậy là cái đốm khác thường này đã lấy mạng Thạch Thu Dương.
Đám Thạch Thiếu Na thấy lần này ông cụ đã chết thật thì tất cả đều bắt đầu lau nước mắt một cách đạo đức giả. Nhưng Viên Mục Dã biết rõ, không những mấy người này không buồn bã như bề ngoài, mà ngược lại trong lòng họ còn cảm thấy như có một tảng đá lớn rơi xuống đất.
Lúc này Viên Mục Dã nhìn sang Thạch Lỗi: “Hy vọng sau này anh sẽ không hối hận.”
Thạch Lỗi đáp lại không chút nghĩ ngợi: “Nếu hôm nay tôi không giết ông ta thì sau này mới hối hận ấy.”