Khi Viên Mục Dã bước ra khỏi tòa nhà Á Trung, suy nghĩ của cậu vẫn còn đang chìm trong hỗn loạn. Từ trường tư duy sót lại ở đây đủ để chứng minh thảm kịch kia thật sự đã từng xảy ra. Chẳng lẽ là mình bị rối loạn không gian và thời gian, lọt vào một không gian song song khác ư!?
Ngay lúc Viên Mục Dã đang mờ mịt và cảm thấy khó hiểu, điện thoại di động của cậu bỗng nhận được một tin thông báo, nói rằng tiến sĩ y khoa và chuyên gia kỹ thuật sinh học nổi tiếng Lâm Sâm đã qua đời vì bệnh nặng, hưởng thọ 82 tuổi…
Viên Mục Dã vô cùng bàng hoàng khi nhìn thấy tin tức này, xem ra ông Lâm cũng không qua đời do tai nạn ở thế giới này, mà vẫn còn sống đến giờ… rồi mới bị bệnh qua đời.
Tin tức nói lễ truy điệu của ông Lâm sẽ được cử hành vào sáng ngày mai ở nhà tang lễ thành phố, đến lúc đó những người bạn thân nhất của ông Lâm từ mọi tầng lớp đều sẽ đến phúng viếng… Viên Mục Dã nhìn giờ, còn lâu mới tới hừng đông, vì thế cậu tiếp tục lang thang không mục đích trên đường phố vắng lặng.
Trước mắt, Viên Mục Dã có thể chắc chắn trăm phần trăm rằng thế giới hiện tại không phải thế giới mình đã từng sống. Nói nôm na là hiện giờ cậu đang kẹt trong một không gian không xác định, mà không gian này có lẽ là thật, cũng có lẽ là ảo.
Lúc trước Viên Mục Dã đã từng nghi ngờ mọi thứ ở đây đều do mình tưởng tượng ra, bởi vì tất cả mọi người ở nơi này toàn là những gương mặt cậu quen thuộc. Chẳng hạn mẹ con Lương Tĩnh lúc ban đầu, hiện giờ ngẫm lại, cũng không phải họ lại muốn gây sự gì, mà thật ra nhân vật họ sắm vai trong thế giới này là hai mẹ con đi chạy bộ buổi sáng và phát hiện ra xác chết mà thôi.
Còn thêm những người khác nữa, tuy hiện giờ Viên Mục Dã vẫn không biết Đoàn Phong, lão Lâm và cả Lệ Thần đã đi đâu, nhưng mà xem tình hình của Từ Lệ và Lâm Sâm, thì cuộc sống của bọn họ cũng đều sẽ như Viên Mục Dã thầm hy vọng: kết hôn sinh con, thăng chức tăng lương, sống thọ và chết già tại nhà…
Nhưng mà sự xuất hiện của Diệp Tranh lại khiến Viên Mục Dã lật đổ tất cả suy đoán trước kia của cậu, bởi vì người này là một sự tồn tại hoàn toàn xa lạ đối với Viên Mục Dã. Với khả năng đã gặp ai là không thể quên của Viên Mục Dã, trước đó trong trí nhớ của cậu tuyệt đối chưa từng gặp Diệp Tranh.
Vậy câu hỏi đặt ra là, nếu Viên Mục Dã chưa từng gặp Diệp Tranh trước đây, thì sự xuất hiện của anh ta ở đây vô cùng khác thường… Là để cảnh báo trước cho Viên Mục Dã về vụ hoả hoạn ở tòa nhà Á Trung ư? Hay là sự tồn tại của con người xa lạ này mới là mấu chốt của cả câu chuyện?!
Hơn nữa thật ra Viên Mục Dã đã chú ý tới, đó là trừ Diệp Tranh ra, mình không còn gặp bất cứ một ai xa lạ nữa, còn từ trường tư duy cậu đọc được ở trong studio cũng chỉ thấy bóng lưng của mười mấy người kia trước khi chết mà thôi.
Nhất là hiện giờ, những con phố cứ đến tối là đầy dòng người chen chúc xô đẩy đều không có một bóng người, những cửa hiệu mặt tiền đáng lẽ mở cửa buôn bán vào buổi tối cũng đều đóng cửa, như thể cả thành phố thủ đô rộng như thế chỉ còn lại một mình Viên Mục Dã.
Nếu chỉ mỗi trên đường không có ai còn chưa hết, thậm chí ngay cả ô tô tới lui trên đường cũng không thấy một chiếc. Cẩn thận ngẫm lại, tài xế taxi đã chở Viên Mục Dã đến số 54 đường Triều Dương ở trước cửa Cục cảnh sát cũng là bác tài năm xưa đã chở cậu đến số 54 lần đầu tiên.
Nói cách khác, từ sau khi Viên Mục Dã tỉnh lại vào buổi sáng, trừ Diệp Tranh ra, cậu chưa gặp bất cứ một người xa lạ nào, mà mặt mũi của những “người dân nhiệt tình” xúm lại xem náo nhiệt lúc trước, giờ đây đều trở thành những khuôn mặt trắng nhờ mờ mờ không rõ trong đầu Viên Mục Dã.
Nếu những người vô cùng quen thuộc trong trí nhớ Viên Mục Dã đều sống khá tốt trong thế giới này, vậy bọn Đoàn Phong chắc hẳn cũng đang ở trong một góc nào đó mà Viên Mục Dã không nhìn thấy, có cuộc sống hoàn toàn mới.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã đột nhiên buông thõng người. Nếu mọi thứ trước mắt đều là thật thì cũng tuyệt lắm, những nỗi đau đeo bám mỗi người đều biến mất, bọn họ có thể sống tự do giống như một người bình thường, không phải rất tốt hay sao?
Bất giác, suy nghĩ nội tâm của Viên Mục Dã dần dần có sự thay đổi. Cậu bắt đầu muốn tin tưởng mọi thứ trước mắt đều là sự thật, cũng bởi vì sự thay đổi nho nhỏ này khiến đường phố yên tĩnh chợt trở nên náo nhiệt, xe cộ ngược xuôi dưới ánh đèn rực rỡ, như thể đã đổi sang thế giới khác trong chớp mắt.
Sáng sớm hôm sau, điện thoại của Từ Lệ lại làm Viên Mục Dã bừng tỉnh khỏi giấc ngủ mơ lần nữa. Mới vừa bắt máy đã nghe thấy giọng Từ Lệ vội vàng: “Lại phát hiện một xác chết cháy nữa ở ngoại ô thành phố. Cậu mau sửa soạn rồi qua đây đi!”
Nghe vậy, tim Viên Mục Dã không khỏi chùng xuống. Cậu lập tức tròng quần áo vào rồi ra ngoài. Trên đường, Viên Mục Dã âm thầm tính toán, xác suất phát hiện xác chết cháy trong các vụ án hình sự thông thường là rất thấp. Sao vụ án ngày hôm qua còn chưa điều tra rõ mà sáng hôm nay đã có thêm cái xác nữa chứ?!
Sau khi đến hiện trường, Viên Mục Dã nhìn thấy một chiếc va li màu hồng được mở sẵn ở bên trong dải cảnh giới, trong va li là một cái xác cháy đen cuộn tròn lại.
So sánh với xác chết cháy ngày hôm qua, kích thước cái xác này rõ ràng nhỏ hơn nhiều. Cho dù bỏ qua tình trạng mất nước và co rút của xác chết khi bị đốt nóng, nhưng cũng có thể đại khái nhận ra có khả năng rất lớn xác chết là nữ.
“Da thịt trên ngực và đùi đều đã dính vào với nhau, xác có trạng thái co cơ, có cặn tro đen trong miệng và mũi, cổ họng sưng tấy, trên niêm mạc có vết phồng rộp… Là các triệu chứng tổng hợp điển hình do hít thở dưới luồng nhiệt cao, bước đầu phán đoán là bị lửa thiêu chết.” Pháp y Bạch lạnh lùng nói.
Từ Lệ ở cạnh hỏi lại: “Tình trạng cái xác sáng ngày hôm qua thế nào? Đã có báo cáo chưa?”
Pháp y Bạch lườm Từ Lệ: “Đã tăng ca thêm giờ để làm xong rồi, vốn dĩ muốn đưa báo cáo cho anh lúc sáng sớm đi làm, không ngờ vừa mở mắt ra lại thêm một cái nữa.”
Từ Lệ tỏ vẻ đau đầu: “Thì đấy, cũng không biết mấy ngày nay dính vận rủi gì? Cái xác chết cháy ngày hôm qua còn chưa xong, hôm nay lại thêm cái nữa. Thế nào? Nhà tang lễ bị người ta cướp việc à?!”
Pháp y Bạch tháo khẩu trang ra: “Nạn nhân ngày hôm qua không phải bị thiêu chết, tôi phát hiện xương chẩm bị gãy và chảy máu, ắt hẳn là bị ai đó giết chết.”
Từ Lệ nhéo giữa hai lông mày: “Đốt xác sau khi chết chắc chắn là để che giấu tung tích, nếu không không đáng để phải đốt xác chết thành như vậy!”
Pháp y Bạch vừa định nói gì đó, lại nghe trợ lý pháp y Tiểu Tôn còn đang tìm manh mối trên thi thể đột nhiên kêu lên: “Thầy ơi xem này! Trên cái xác này cũng có thứ ấy?!”
Tất cả mọi người đều nhìn về phía trợ lý pháp y Tiểu Tôn, họ thấy cậu ta đang dùng một chiếc nhíp để gắp ra một thứ cứng và đen tuyền từ “lớp da giòn” của cái xác...