Câu hỏi của Viên Mục Dã có vẻ vô tâm đấy, nhưng thật ra rất khéo léo, nhìn từ bề ngoài thì như đang lo lắng không biết Bạch Văn Duyệt có ở lại đây hay không, nhưng trên thực tế lại thử thăm dò xem liệu cô ta có để lại đường lui cho mình hay không...
Không ngờ Bạch Văn Duyệt lại lắc đầu: “Nếu như không có chuyện bất ngờ gì xảy ra, tôi nghĩ mình sẽ ở lại đây vĩnh viễn.”
Viên Mục Dã cười: “Xem ra nơi này khá tốt đấy nhỉ, nó có thể giữ chân được một cô gái xinh đẹp như cô...”
Bạch Văn Duyệt đỏ mặt: “Xem anh nói kìa... Trong khách sạn của chúng ta toàn người đẹp mà!”
Lúc này, ông chủ quán bê chỗ thịt xiên mà hai người đã gọi lên, Viên Mục Dã đột nhiên nghĩ ra một kế, cậu lại muốn thử Bạch Văn Duyệt, vì vậy Viên Mục Dã cười hỏi: “Cô có muốn uống sữa chua không, tôi vừa thấy bên cạnh có bán.”
Bạch Văn Duyệt cười gật đầu: “Được, nó có thể giúp giải ngấy.”
Viên Mục Dã bèn đi sang quầy bên cạnh mua một cốc sữa chua, nhưng khi thêm đường, Viên Mục Dã cố tình bỏ thêm cả muối vào... Trong trường hợp này, nếu là người mất hết vị giác sẽ không thể nếm ra được.
Không ngờ Bạch Văn Duyệt cầm cốc sữa chua lên uống một ngụm khá to, sau đó cười ngọt ngào, nói: “Chà, hương vị thật tuyệt.”
Lần này Viên Mục Dã có thể khẳng định 100% rằng Bạch Văn Duyệt không những chẳng biết nóng lạnh mà còn không nếm được hương vị của món ăn... Viên Mục Dã bèn cười phụ họa: “Cô thích thì tốt.”
Nhưng trong lúc hai người đang cười đùa, Viên Mục Dã đột nhiên cảm nhận được vài ánh mắt không mấy thiện cảm, cậu quay đầu liếc nhìn thì thấy có mấy gã đàn ông trong chiếc xe cách đó không xa đang nhìn chằm chằm vào họ...
Viên Mục Dã không ngờ có một nhóm người khác ngoài bọn họ nhìn chằm chằm vào Bạch Văn Duyệt. Nhưng cũng khó trách, dù sao tiền thù lao cao như vậy, nếu không động tâm cũng khó... Dường như Bạch Văn Duyệt cũng phát hiện ra sự tồn tại của đối phương, cô ta hơi quay đầu lại để liếc nhìn, sau đó lại tiếp tục cười nói với Viên Mục Dã như chưa có gì xảy ra.
Đúng lúc này, Đoàn Phong và Thạch Lỗi đến thay ca cho Trương Khai và A Triết, và họ cũng phát hiện sự tồn tại của một nhóm người khác, quan trọng nhất là đối phương không hề né tránh, dường như bọn họ chắc chắn Bạch Văn Duyệt đã là đồ nằm trong túi của mình.
A Triết nhíu mày, hỏi: “Tại sao lại xuất hiện một nhóm người khác?”
Thạch Lỗi trầm giọng: “Không sao đâu... Vừa hay để bọn chúng thăm dò giúp chúng ta.”
Đoàn Phong thấy vậy bèn lấy điện thoại ra nhắn tin cho Viên Mục Dã, anh ta bảo cậu tìm cơ hội rút lui và đừng dính vào vũng nước đục này... Viên Mục Dã liếc nhìn tin nhắn rồi nhắn lại: “Yên tâm, tôi biết phải làm gì mà.”
Không lâu sau, Viên Mục Dã và Bạch Văn Duyệt chuẩn bị đứng dậy rời đi, Viên Mục Dã còn cố ý liếc nhìn chiếc xe cách đó không xa và hỏi: “Cô có biết người trong xe kia không? Tại sao tôi cứ có cảm giác là họ đang nhìn chằm chằm vào cô vậy nhỉ?”
Bạch Văn Duyệt nghe xong cười nói: “Anh nghĩ nhiều rồi, thị trấn Tân Hương rất thái bình... Cũng muộn rồi, anh mau về đi!”
Nhưng Viên Mục Dã lại nói với vẻ lo lắng: “Tôi là một người đàn ông thì sợ gì chứ, nếu cô biết cũng đã muộn rồi, vậy phải để tôi đưa về nhà mới đúng chứ.”
Bạch Văn Duyệt mỉm cười và cũng không từ chối, vì vậy Viên Mục Dã cùng Bạch Văn Duyệt nhanh chóng đi về phía khu nhà của cô ta...
Trên con đường này lúc đầu có rất nhiều người, nhưng khi hai người đi đến một công viên nhỏ hẻo lánh, Bạch Văn Duyệt bỗng nói muốn đi vệ sinh và bảo Viên Mục Dã đợi ở đây một lúc.
Là một quý ông, Viên Mục Dã tự nhiên không thể nói rằng “để tôi đi cùng cô” vào lúc này được, vì vậy cậu đành đứng đó chờ Bạch Văn Duyệt, nhưng đồng thời Viên Mục Dã cũng biết đối phương không phải đi vệ sinh, cô ta chỉ muốn xử lý mấy gã đã đi theo họ cả buổi tối... Viên Mục Dã lập tức gọi cho Đoàn Phong và bảo họ nhìn chằm chằm Bạch Văn Duyệt, đối phương có thể sẽ ra tay với một nhóm người khác vào bất cứ lúc nào.
Khi Đoàn Phong nhận được tin nhắn của Viên Mục Dã, anh ta và Thạch Lỗi đang nhìn theo bóng dáng của Bạch Văn Duyệt bước vào nhà vệ sinh công cộng, ngay sau đó mấy gã kiêu ngạo lúc trước cũng đi theo cô ta vào bên trong...
Tất nhiên Đoàn Phong và Thạch Lỗi không thể đi cùng vào nhà vệ sinh nữ, hai người đành kiên nhẫn chờ ở bên ngoài một lúc, cho dù kết quả thế nào thì người thắng cũng phải đi ra từ cửa trước.
Thật ra Đoàn Phong và Thạch Lỗi đã đoán được người bước ra cuối cùng sẽ là Bạch Văn Duyệt, chỉ là buồng vệ sinh nho nhỏ đó đã có một nữ và bốn nam lần lượt bước vào, nhưng bên trong lại yên tĩnh đến lạ thường và không hề có một tiếng động nào...
Khoảng bốn đến năm phút sau, chỉ thấy Bạch Văn Duyệt bước ra từ bên trong, sau đó tiện tay sửa lại chút quần áo xộc xệch rồi quay lại chỗ Viên Mục Dã.
Đoàn Phong thấy vậy vội vàng đi vào kiểm tra cùng với Thạch Lỗi, kết quả lại phát hiện mấy gã vừa nãy đã bị người ta bẻ gãy cổ ngỏm củ tỏi từ bao giờ...
Sau khi Thạch Lỗi kiểm tra tất cả các xác chết, gã hỏi Đoàn Phong với vẻ âm trầm: “Anh có thể ra tay gọn gàng trong vài phút như vậy được không?”
Đoàn Phong cười gượng, đáp: “Tôi cũng có thể làm được, nhưng nếu phải xử lý bốn người mà không có một tiếng động như vậy... Thật sự hơi khó.”
Bây giờ mấy người Đoàn Phong có thể chắc chắn 100% rằng bên cạnh Bạch Văn Duyệt không hề có cao thủ tuyệt thế nào, bởi vì bản thân cô ta chính là một cao thủ cực kỳ nguy hiểm...
Khi Bạch Văn Duyệt trở lại bên cạnh Viên Mục Dã, cô ta nhanh chóng nở một nụ cười ngọt ngào và nói: “Chờ lâu quá hả, nhưng đôi khi con gái hay bắt người khác phải đợi thêm một chút.”
Viên Mục Dã cười: “Cũng không lâu đâu, nhưng tôi thấy nhà vệ sinh hơi tối, chỉ sợ cô gặp nguy hiểm...”
Mặc dù Bạch Văn Duyệt che giấu rất tốt, nhưng Viên Mục Dã vẫn cẩn thận phát hiện ra một sơ hở, đó chính là một vết máu rất khó nhìn thấy trên cổ áo của cô ta, nếu không phải Viên Mục Dã có thói quen quan sát cẩn thận mọi thứ xung quanh thì chưa chắc cậu đã phát hiện sự khác biệt nhỏ nhoi này.
Sau đó, Viên Mục Dã không hỏi gì nữa mà tiễn Bạch Văn Duyệt đến chân tòa nhà rồi xoay người rời đi, bởi vì cậu rất muốn biết mấy gã đã bám theo họ cả buổi tối đã xảy ra chuyện gì?
Khi Viên Mục Dã nhìn thấy Đoàn Phong và Thạch Lỗi, cậu không khó để nhận ra kết cục của mấy gã đó từ nét mặt của hai người, nhưng Viên Mục Dã cũng cảm thấy giật mình khi nghe thấy mấy gã đàn ông to khỏe đó đã bị vặn gãy cổ chỉ trong vài phút ngắn ngủi.
Đoàn Phong trầm giọng: “Thế này không chỉ là ra tay lợi hại thôi đâu, có thể nói rằng cô ta đấm chết được cả một con trâu chỉ bằng một cú đòn...”