Nghe Đoàn Phong nói vậy, trong lòng Viên Mục Dã cũng cảm thấy lờ mờ không yên. Khác thường tất có âm mưu. Cậu không tin tên kia sẽ lo tâm trạng của mình thời gian này không vui, cho nên không ra quấy rầy cậu.
Suy xét đến việc tâm trạng của Viên Mục Dã ủ rũ vì sự ra đi của Tố Cơ, cộng thêm tàu xe mệt nhọc, cho nên Đoàn Phong đưa cậu về thẳng nhà nghỉ ngơi, dự định sáng ngày hôm sau mới đón cậu đến số 54.
Ai ngờ khi ba người vào nhà Viên Mục Dã, họ lại thấy cổng nhà cậu mở toang, bước vào thì thấy trong phòng bừa bộn, đồ đạc bị xáo tung lộn xộn hết cả lên, như vừa mới bị cướp lục soát.
Viên Mục Dã cả kinh, vội vàng tìm kiếm khắp nơi. Không phải cậu lo trong nhà sẽ mất đồ gì quý giá, mà là đang tìm bóng dáng của Kim Bảo. Nhưng ba người bọn họ tìm hết lượt trong nhà và ngoài nhà, trừ việc phát hiện vài giọt máu trên nền phòng bếp ra, trong nhà không còn bất cứ sinh vật sống nào cả.
Đoàn Phong ngồi xổm xuống chấm vết máu dưới đất và đưa lên mũi ngửi, sau đó nói bằng sắc mặt nặng nề: “Là máu người…”
Không ngờ Viên Mục Dã nghe vậy lại thở phào nhẹ nhõm, vì Lệ Thần bị thương sẽ không chết, nhưng Kim Bảo thì khác. Sau đó Viên Mục Dã cũng ngồi xổm xuống cẩn thận xem xét, phát hiện vài giọt máu này vẫn còn mới, ắt hẳn là vừa nhỏ xuống chưa lâu.
Viên Mục Dã giương mắt nhìn về phía Đoàn Phong và Trương Khai rồi hỏi: “Hai người biết gần đây Lệ Thần nhận những việc gì không?”
Đoàn Phong lắc đầu: “Gần đây tôi không liên hệ với cậu ta. Bình thường tên đó rất kín tiếng, lúc không có việc gì cũng không chủ động liên hệ với tôi.”
Trương Khai ở cạnh suy nghĩ rồi bảo: “Anh ta có thể nhận công việc gì được chứ, chắc chỉ là mấy vụ bắt gian lấy bằng chứng linh tinh thôi, đâu đến mức đắc tội kẻ nào tàn nhẫn?”
Viên Mục Dã thở dài: “Chưa chắc… Đừng xem thường những chuyện kiểu này. Rất nhiều vụ án giết người đều có liên quan đến vướng mắc tình cảm. Một số chuyện mà người ngoài tưởng như là đề tài lúc rảnh rỗi, nhưng đối với đương sự mà nói, nó lại vô cùng đau đớn và bối rối, cho nên thông thường sẽ bởi vậy mà có vài hành động quá khích.”
Nghe nói sự việc nghiêm trọng như vậy, Trương Khai gãi đầu, nói: “Thế làm gì bây giờ? Cần báo cảnh sát không?”
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi đáp: “Tạm thời không cần, suy cho cùng thân phận của Lệ Thần cũng khá đặc biệt. Mặc dù giờ cậu ta đã có thân phận hợp pháp, nhưng nếu gặp chuyện vẫn cố gắng không báo cảnh sát thì càng tốt … Về số 54 trước đã, bảo Hoắc Nhiễm kiểm tra định vị điện thoại di động của Lệ Thần.”
Trên đường trở về, trong đầu Viên Mục Dã vẫn đang nhớ lại cảnh tượng trong nhà bị xới tung lên. Theo cậu suy đoán, đối phương không phải đơn giản là báo thù, mà là đang tìm kiếm thứ gì đó. Nếu không chỉ cần đập phá đồ một hồi là xong, đâu nhất thiết phải lục tìm từng góc xó xỉnh như vậy.
Đáng tiếc là vị trí nhà hơi vắng vẻ, nên xung quanh hầu như không có camera giám sát nào. Trước kia Viên Mục Dã muốn đi mua chai nước mà cũng phải đi ba cây số mới có siêu thị.
Cũng may Hoắc Nhiễm đã nhanh chóng xác định được vị trí hiện giờ của Lệ Thần qua số di động của cậu ta, là ở một tòa nhà chưa xây xong. Viên Mục Dã và nhóm Đoàn Phong lập tức chạy đến đó.
Trên đường, Hoắc Nhiễm tìm kiếm thông tin về tòa nhà kia ở trên mạng, phát hiện dự án này bị chủ đầu tư cuỗm tiền bỏ trốn từ ba năm trước đây, cho nên chậm chạp mãi không hoàn thành được. Bởi vì không ai chịu nhận dự án có tình trạng lộn xộn như vậy nên cũng chỉ có thể tiếp tục mặc kệ để đó không ai quản lý.
“Trừ cái đó ra còn thông tin gì khác không?” Viên Mục Dã hỏi.
Hoắc Nhiễm lại xem tài liệu tìm được trên điện thoại di động và nói: “Hai năm trước từng có vài chủ căn hộ đã mua nhà từ trước đấy tới gây sự ở tòa nhà chưa xây xong, muốn đòi lời giải thích. Nhưng cuối cùng cũng chẳng giải quyết được gì.”