Viên Mục Dã nhìn thấy những người đàn ông vạm vỡ lần lượt bị Bạch Văn Duyệt bẻ cổ như bẻ dưa chuột vậy, sự chênh lệch về sức mạnh giữa hai bên hoàn toàn được thể hiện... Ngay cả Thạch Lỗi, người luôn tự tin vào năng lực của chính mình cũng thầm cảm thấy may mắn vì vừa rồi không vội vàng ra tay.
Nhóm người kia đã đoán sai thực lực của Bạch Văn Duyệt nên hậu quả là toàn quân bị diệt, sau khi “máy bay yểm trợ” của đối phương nhận ra tình hình thì đã quyết định ẩn nấp chứ không tiến lên rồi chết một cách vô ích...
Lúc này, đám người Đoàn Phong cũng đã chạy đến, Viên Mục Dã vội vàng ra đón để tránh mọi người không biết rõ tình hình lại ra tay với Bạch Văn Duyệt.
Mấy người Đoàn Phong đều chết lặng khi chứng kiến mấy người đàn ông cường tráng ngã lăn ra đất. Nói gì thì nói, nếu không phải tận mắt chứng kiến thì ai có thể tin được một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn thế kia lại có thể hạ gục đối phương trong một thời gian ngắn như vậy.
“Chuyện này là thế nào?” Đoàn Phong hỏi nhỏ.
Viên Mục Dã biết với thực lực của những người ở đây, cho dù có cùng nhau tấn công thì cũng không phải đối thủ của Bạch Văn Duyệt, nếu lao lên rồi chết vô ích, vậy chẳng thà rút lui chiến lược, vì vậy cậu thở dài nói: “Anh đưa mọi người vào trong xe trước đi, chuyện còn lại để tôi giải quyết.”
Đoàn Phong nghe xong không quá yên tâm: “Một mình cậu ở lại có ổn không đấy?”
Thạch Lỗi ở bên cạnh thì thào: “Không sao, tôi sẽ ở lại cùng cậu ta, cô gái đó vừa giết một đống người, nếu ở lại đông rất có thể sẽ kích thích cô ta...”
Đoàn Phong phân tích qua tình hình trước mắt, cuối cùng đành phải đồng ý với Thạch Lỗi, và anh ta gọi mấy người Đại Quân cùng rời đi...
Sau khi thấy mấy người Đoàn Phong rời đi, tâm trạng lo lắng của Viên Mục Dã cũng được thả lỏng một chút, lúc này cậu mới quay đầu nhìn Bạch Văn Duyệt rồi nhẹ giọng hỏi: “Tại... Tại sao cô lại muốn chạy khỏi phòng thí nghiệm?”
Khi Viên Mục Dã hỏi vấn đề này, đến bản thân cậu cũng cảm thấy hơi buồn cười, nếu đổi vị trí giữa cậu và Bạch Văn Duyệt, Viên Mục Dã chắc chắn sẽ tìm mọi cách để thoát khỏi cái lồng giam đáng sợ đang nhốt mình...
Nhưng nghĩ lại thì Viên Mục Dã cảm thấy mặc dù Bạch Văn Duyệt có gen của con người, nhưng cô ta vẫn khác với con người, vì vậy cậu không thể dùng suy nghĩ của mình để đoán suy nghĩ trong lòng cô ta.
Bạch Văn Duyệt liếc nhìn Viên Mục Dã, có vẻ cô ta không quá hiểu câu hỏi của cậu. Sau khi suy nghĩ một lúc, Bạch Văn Duyệt mới trầm giọng, nói: “Tôi cảm thấy cuộc sống trước đây rất nhàm chán, ngày nào cũng làm những việc cố định như ăn cơm, đi ngủ, đọc sách, tập thể dục, uống thuốc, huấn luyện... Lúc trước tôi cứ nghĩ những điều đó là đương nhiên, nhưng đến khi tôi nhận ra rằng mọi chuyện không phải như vậy, hóa ra trên thế giới này chỉ có một mình tôi sống như vậy, vì thế tôi rời khỏi phòng thí nghiệm và muốn trải nghiệm cuộc sống bên ngoài.”
Viên Mục Dã đồng cảm với Bạch Văn Duyệt từ tận đáy lòng, cậu nói: “Nhưng thế giới bên ngoài rất phức tạp, có lẽ nó không tốt đẹp như cô đã nghĩ đâu.”
Không ngờ Bạch Văn Duyệt lại lắc đầu: “Tôi không bỏ trốn vì nghĩ cuộc sống bên ngoài rất đẹp, tôi chỉ muốn thử trải nghiệm một cuộc sống khác mà thôi...”
Lúc này Viên Mục Dã mới phát hiện, thật ra suy nghĩ của Bạch Văn Duyệt rất đơn giản, nó hoàn toàn khác với cô gái hoạt bát lanh lợi trước đây. Nếu không phải xảy ra một loạt những chuyện này, Viên Mục Dã thật sự rất khó tin rằng cô gái thích cười kia lại không phải là con người.
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã khẽ hỏi: “Tại sao cô lại trở thành Bạch Văn Duyệt?”
Bạch Văn Duyệt đáp: “Có rất nhiều thân phận như vậy trên mạng Internet... Tôi chỉ cần thu thập tất cả thông tin về cô ta ở trên mạng, vậy việc trở thành một Bạch Văn Duyệt khác cũng không khó.”
Khi nghĩ đến việc Bạch Văn Duyệt luôn bị người ta truy đuổi, nhưng cô ta vẫn không rời khỏi thị trấn nhỏ này, Viên Mục Dã cảm thấy khó hiểu: “Tại sao cô lại chọn nơi này? Cô đã biết sẽ có người đến bắt mình, vậy tại sao cô không trốn thật kỹ chứ?”
Bạch Văn Duyệt nghe xong lại hỏi lại: “Tại sao phải trốn? Bọn họ đánh không lại tôi, chỉ cần tôi không muốn thì không ai có thể ép tôi quay về... Tôi chỉ cần giết sạch những người muốn bắt mình, vậy chẳng phải chuyện này sẽ được giải quyết sao?”
Những lời Bạch Văn Duyệt nói khiến Viên Mục Dã phải rùng mình, mặc dù nhìn bề ngoài thì Bạch Văn Duyệt là một người nhân tạo với suy nghĩ rất đơn thuần, nhưng thực chất cô ta không có cảm xúc và cách nhìn nhận của con người, Bạch Văn Duyệt giống như một đứa trẻ có sức mạnh vô cùng lớn, cô ta có thể làm mọi thứ theo ý muốn của mình...
Cách cô ta giết người, sức mạnh của cô ta, rồi cơ thể bất tử, thậm chí Bạch Văn Duyệt còn có thể kết nối với mạng Internet để thu thập thông tin bất cứ lúc nào... Đây chỉ là bề nổi của năng lực của Bạch Văn Duyệt mà thôi, có trời mới biết một người nhân tạo gần như hoàn hảo còn có siêu năng lực gì nữa?
Viên Mục Dã tin rằng ý tưởng ban đầu của những người chế tạo ra cô ta là tốt đẹp, nhưng bây giờ rõ ràng nó đã thay đổi, Bạch Văn Duyệt đã trở thành một vũ khí hoàn mỹ khiến rất nhiều kẻ có dã tâm săn lùng, chẳng trách Thạch Lỗi lại nói giá trị của cô ta vượt xa 50 triệu...
Thấy Viên Mục Dã không lên tiếng, Bạch Văn Duyệt thở dài: “Bây giờ anh còn muốn bắt tôi nữa không? Anh là người đầu tiên biết thân phận của tôi mà vẫn muốn tiếp xúc với tôi, tôi không muốn giết anh.”
Viên Mục Dã bất đắc dĩ hỏi: “Cô sẽ rời khỏi đây à?”
Bạch Văn Duyệt bình thản đáp: “Không...”
Thạch Lỗi ở bên cạnh nghe thế bèn nói với vẻ giễu cợt: “Cái thằng nhóc này hay thật đấy, với năng lực của cô ta thì thay đổi thân phận dễ như ăn cháo ấy mà, mặc dù cuối cùng vẫn sẽ bị tìm ra, nhưng ít nhất cũng được yên tĩnh một khoảng thời gian còn gì?”
Viên Mục Dã và Thạch Lỗi đều hiểu điều này, nhưng Bạch Văn Duyệt lại không, bởi vì cô ta không hề sợ hãi đối với bất cứ điều gì, Bạch Văn Duyệt không quan tâm tới việc có bị tìm thấy hay không, cho dù bị tìm thấy thì ai có thể bắt cô ta đi chứ?
Bạch Văn Duyệt liếc nhìn khẩu súng trong tay Thạch Lỗi: “Tôi khuyên anh không nên tùy tiện dùng vũ khí tấn công tôi, nếu không...”
Thạch Lỗi vội vàng giơ hai tay lên, sau đó cất khẩu súng lục trở lại sau lưng rồi nói: “Yên tâm, tuyệt đối không!”
Bạch Văn Duyệt liếc sang Viên Mục Dã, sau đó quay người rời đi, chỉ còn lại Viên Mục Dã và Thạch Lỗi quay ra nhìn nhau, cả hai đều bó tay không có cách nào cả nên đành trơ mắt nhìn đối phương đi xa...
“Cứ để cô ta đi như thế à?” A Triết vẫn luôn không thấy đâu thì giờ lại đột ngột xuất hiện, khiến Viên Mục Dã và Thạch Lỗi giật nảy mình.
“Nếu không thì thế nào? Tôi đâu thể giơ cổ ra cho cô ta vặn chứ?” Thạch Lỗi tức giận vặn lại.
Trong lúc ba người đang nói chuyện, đồng bọn của những gã đang nằm trên mặt đất xuất hiện, bọn họ thậm chí còn không thèm nhìn mấy người Viên Mục Dã, sau khi đưa xác lên xe thì vội vàng rời đi.