Nếu đổi thành người khác, chắc bây giờ họ đã biến thành một cái xác cháy đen, may mà người bị đốt là Đầu To... Mặc dù quần áo trên người đã bị cháy sạch, nhưng làn da bên ngoài của cậu ta lại được bao phủ bởi lớp vảy xanh không sợ nước lửa.
Đây là lần đầu tiên Thạch Lỗi nhìn thấy cơ thể thật của Đầu To, gã hơi giật mình kinh ngạc nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường, vì gã biết chẳng có nhiều người bình thường ở số 54, vì vậy Thạch Lỗi không quá ngạc nhiên...
Viên Mục Dã chạy đến nhìn Đầu To vẫn đang bốc khói: “Cậu không sao chứ?”
Đầu To lắc đầu: “Chút lửa đó không là gì với tôi... Nhưng nó đốt hết quần áo của tôi rồi.”
Thạch Lỗi bèn trêu chọc: “Vậy cậu cứ khỏa thân đi, dù sao ở đây cũng không có phụ nữ.”
Đầu To vốn là một người không để ý đến những thứ lặt vặt, hắn nghe xong thì tán đồng: “Đúng đấy! Lâu rồi tôi không thoải mái thế này...”
Lão Lâm thở phào: “Tòa nhà này có vấn đề, đi ra ngoài trước rồi lại nói!”
Sau đó bốn người vội vàng ra khỏi tòa nhà, lúc này lão Lâm mới kể những gì vừa xảy ra với hai người họ... Hóa ra khi hai người tìm đến tầng sáu, Đầu To nhìn thấy một cánh cửa khép hờ bỗng đóng sầm lại, làm hắn tưởng rằng Bạch Văn Duyệt đang ẩn nấp bên trong.
Không ngờ khi hai người đi đến đó kiểm tra, một quả cầu lửa bất ngờ từ trong lao ra và xông thẳng vào lão Lâm, Đầu To phản xạ nhanh đẩy được anh ta ra, nhưng quả cầu lửa lại đập vào người hắn.
Ngọn lửa lập tức bùng lên... Lão Lâm thấy vậy vội vàng lấy một cái bình cứu hỏa trên hành lang để dập lửa, nhưng không biết có phải bình cứu hỏa này đã hết hạn quá lâu rồi hay không, mà lão Lâm làm mọi cách vẫn không thể dập được ngọn lửa kỳ quái trên người Đầu To.
Viên Mục Dã đã từng nhìn thấy loại lửa kỳ lạ này trong ký ức của những nạn nhân trước khi chết, dường như nó khác với những ngọn lửa thông thường. Năm đó cũng có người dùng bình cứu hỏa và cũng có người lăn lộn tại chỗ để tự cứu mình, nhưng cuối cùng vẫn không giải quyết được gì. Nó cứ như là nghiệp hỏa đến từ Địa Ngục, chỉ cần vài phút là cắn nuốt tất cả những sinh mạng đã bị nó ô nhiễm...
Viên Mục Dã trầm giọng nói: “Tôi vừa nhìn thấy một vật trang trí bằng đá kỳ lạ ở tầng 11, tảng đá đó đã từng nhốt một sinh vật cổ xưa, sau này nó bị một người nào đó vô tình phá vỡ và giải phóng con quái vật có thể đốt lửa khắp mọi nơi...”
Lão Lâm nghi ngờ hỏi: “Nếu đã như vậy, tại sao căn phòng nơi nó xuất hiện không bị cháy?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Tôi không biết nguyên nhân cụ thể, tôi chỉ biết rằng thứ đó có liên quan đến vụ cháy xảy ra ở đây năm xưa, khi đó đã có rất nhiều người bị chết cháy, lý do khiến nơi này phải đóng cửa... Cũng là vì từ đầu đến cuối bọn họ không tìm ra nguyên nhân vụ cháy, hoặc là sau khi thảm kịch xảy ra, vẫn có người bị chết cháy trong tòa nhà, cuối cùng họ đành phải đóng cửa khách sạn hoàn toàn.”
Lão Lâm nghe xong sợ hãi gật đầu: “Rất có thể là như vậy, vừa rồi nếu không phải Đầu To kịp thời đẩy tôi, chắc bây giờ tôi đã biến thành một cái xác chết cháy rồi, cơ thể tôi đâu phải bất tử...”
Thạch Lỗi nhìn về phía tòa nhà và nói: “Xong rồi, nếu Bạch Văn Duyệt thật sự trốn ở đây, liệu cô ta có bị thiêu chết rồi hay không?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Chưa chắc, anh đừng quên Bạch Văn Duyệt là người nhân tạo, nếu như tôi không đoán sai, sinh vật đó chỉ tấn công những vật sống mà thôi.”
Lão Lâm suy nghĩ một chút rồi đưa ra ý kiến: “Xét theo một khía cạnh nào đó, Bạch Văn Duyệt cũng có thể được coi là một động vật sống... Nhưng thật khó để nói cấu tạo bên trong cơ thể Bạch Văn Duyệt là thế nào, tóm lại nó chắc chắn khác với con người, có lẽ chính sự khác biệt này đã giúp cô ta không bị tấn công.”
Thạch Lỗi mất kiên nhẫn: “Nói đi nói lại đều là suy đoán của mấy người, nhưng chẳng ai biết được tính huống cụ thể của Bạch Văn Duyệt là thế nào, mấy người đừng quên rằng mấy tên kia chỉ cho chúng ta ba ngày, nếu cứ lãng phí thời gian vào việc suy đoán, vậy chẳng thà gọi Bạch Văn Duyệt từ bên trong tòa nhà đi ra đây còn hơn! Tôi tin rằng nếu cô ta chưa chết, cô ta chắc chắn sẽ ra ngoài gặp chúng ta.”
Viên Mục Dã buồn cười hỏi: “Gọi ra đây... Mà gọi bằng cách nào?”
Không ngờ Viên Mục Dã vừa hỏi xong đã hối hận ngay, vì cậu thấy Thạch Lỗi đưa hai tay lên trước miệng, sau đó hét về phía tòa nhà: “Bạch Văn Duyệt! Cô đang ở đâu? Bạch Văn Duyệt! Chúng tôi đến tìm cô, cô mau ra đây đi!”
Ba người còn lại nghe thấy mà mặt tối sầm, trong khi giọng nói của Thạch Lỗi lại đặc biệt vang giữa bầu trời đêm tĩnh mịch, đừng nói là Bạch Văn Duyệt đang ở trong tòa nhà, thậm chí cả một bầy chim sẻ đang ngủ trong bụi cỏ đều bị gã làm giật mình phải vỗ cánh bay đi...
Tuy nhiên, tòa nhà vẫn hoàn toàn yên tĩnh và không hề có một chút động tĩnh nào.
Thạch Lỗi ngạc nhiên hỏi: “Gì thế này? Chẳng lẽ Bạch Văn Duyệt không ở trong tòa nhà này?”
Đầu To nói mà không hề nể nang gì: “Chẳng phải anh đã nói rằng cô gái đó sẽ chọn một chỗ thoải mái à? Tại sao bây giờ cô ta lại không ở trong tòa nhà?”
Thạch Lỗi phản bác: “Trước đó tôi đã nói rằng nếu cho tôi lựa chọn, tôi chắc chắn sẽ chọn tòa nhà chính của khách sạn... Nhưng ai mà biết được Bạch Văn Duyệt nghĩ thế nào? Cô ta đâu được coi là con người thật sự chứ!”
“Bận rộn cả nửa ngày mà cuối cùng đều phí công, biết trước như vậy thà hô to ngay từ khi đến đây cho xong, làm tôi phí mất một bộ quần áo rồi. Bộ này Linh Nhi vừa mua cho tôi tháng trước đấy...” Đầu To phàn nàn.
Thạch Lỗi liếc mắt nhìn hắn: “Chẳng phải cậu đang mặc quần áo tự có đấy à? Tôi thấy nó cũng không tồi, lại còn là da thật nữa chứ.”
Không biết vì sao mà Đầu To và Thạch Lỗi dường như không hợp nhau, một người ghét người kia không có trí tuệ, còn người kia lại ghét đối phương vì hay nói chuyện kiểu kháy khỉa, nếu cứ tiếp tục như thế này chắc hai người sẽ cãi nhau mất...
Không ngờ đúng lúc này, Viên Mục Dã vô tình nhìn thấy một điểm sáng trên cửa kính của tòa nhà bỗng trở nên lớn hơn, khi cậu vừa kịp nhận ra có chuyện gì đang xảy ra thì một quả cầu lửa đã đập vào cửa kính.
Cửa kính vang lên một tiếng “bang”, may mà nó đủ chắc nên không bị vật kia đập nát, mọi người thấy vậy lập tức lùi ra một khu vực khá an toàn, sau đó sợ hãi nhìn thứ bên trong cửa kính...
Đó là một con vật nhỏ toàn thân là lửa, nó to hơn con mèo một chút nhưng có vẻ như nó không hề thân thiện với mấy người Viên Mục Dã, con vật này liên tục đập vào cửa kính, với sự va đập của nhiệt độ cao, cho dù cửa kính có chắc đến mấy thì cũng không chịu đựng được lâu.
“Đừng phát ra âm thanh, hãy từ từ lùi về phía sau...” Viên Mục Dã thì thầm.
Ba người còn lại nghe xong cũng không hề do dự, bọn họ từ từ rút lui khỏi tầm mắt của con yêu quái lửa nhỏ bé kia, và hy vọng nó sẽ dần bình tĩnh lại khi không thấy ai nữa...