Mọi người đều biết xuất thân của Tằng Nam Nam nên không ai lo lắng cô sẽ bị thiệt thòi trước đám lâu la kia, ngược lại còn cảm thấy lo lắng cho đám tên Cương, sợ nếu cô nàng này không khống chế được sẽ giết hết bọn chúng mất.
Sự thật chứng minh, Tằng Nam Nam là một người “hành hạ người khác” vô cùng chuyên nghiệp, chỉ loáng thấy bóng dáng cô nhẹ nhàng chen qua giữa đám người, không đến một phút sau cả đám đàn ông cao to đều nằm rạp xuống đất... Viên Mục Dã bước lên kiểm tra, phát hiện gân tay gân chân của bọn chúng đều bị Tằng Nam Nam cắt đứt hết rồi.
Nếu là trước đây, Viên Mục Dã sẽ cảm thấy Tằng Nam Nam ra tay quá nặng, nhưng lúc này cậu không nghĩ như vậy nữa, thậm chí còn cảm thấy chút thương tích này vẫn còn quá nhẹ với chúng...
Viên Mục Dã ngồi xổm xuống trước mặt gã Cương và nói: “Lần này là đứt gân tay gân chân, lần tiếp theo thì chưa biết đâu... Bây giờ có thể nói cho chúng tôi biết chỗ được rồi chứ?”
Gã Cương vốn còn định cứng miệng phản kháng thêm lúc nữa, nhưng không ngờ đám đàn em của gã đã sợ tè cả ra quần rồi, vừa kêu khóc vừa nói: “Xin anh tha cho chúng tôi, anh ta... đã chết rồi.”
Ánh mắt Viên Mục Dã trở nên lạnh băng, cậu lạnh lùng hỏi: “Thi thể đâu?”
Tên đàn em run rẩy nói: “Ném... ném xuống biển rồi!”
Viên Mục Dã thầm nghĩ: “Lệ Thần không sợ nước, cho dù cơ thể kia đã chết thì cậu ta vẫn có thể chạy thoát trong biển được, nhưng vì sao đến giờ cậu ta vẫn chưa liên hệ lại với mình? Vì không biết mình đã quay lại sao? Không đúng, cho dù cậu ta không biết mình đã quay về, thì phải liên hệ với Đoàn Phong mới đúng chứ? Cậu ta đâu thể nào lạc đường trong biển được?”
Nghĩ tới đây, Viên Mục Dã lại tiếp tục hỏi: “Ném ở vùng biển nào?”
Tên đàn em hiển nhiên không trả lời được câu hỏi này, gã run rẩy nhìn về phía gã Cương. Viên Mục Dã lập tức túm lấy cổ tay bị thương của gã Cương và bóp mạnh: “Trả lời câu hỏi của tôi, thi thể ném ở vùng biển nào?”
Tên Cương này bề ngoài trông cao to, nhưng bị Viên Mục Dã bóp một cái như vậy đã đổ mồi hôi lạnh khắp mặt, nếu không phải gã cắn chặt răng, thì đã kêu ầm lên rồi... Cuối cùng gã không chịu đựng được nữa, đành thở hổn hển, nói: “Cụ... cụ thể ở chỗ nào thì tôi không chỉ chính xác được, nhưng tôi... tôi biết đường đi đến đó.”
Viên Mục Dã lập tức đứng dậy nói với Trương Khai và Đại Quân: “Nhốt mấy tên này vào lồng, để bọn chúng được nếm thử mùi vị muốn chết không được muốn sống không xong...”
Hai người kia lập tức kéo đám đàn em của tên Cương ném vào trong lồng sắt lớn, sau đó lôi tên Cương đang nửa sống nửa chết rời khỏi tòa cao nhà màu vàng.
Thời điểm kéo tên Cương lên xe, Đoàn Phong mới để ý chỗ tay gã bị Viên Mục Dã bóp khi nãy đã sưng lên và chuyển thành màu đen, giống như bị bàn là nóng làm bị bỏng vậy. Anh ta giật mình nhìn về phía Viên Mục Dã, nhưng dường như cậu không hề phát hiện ra trong cơn tức giận tay phải của cậu đã biến đổi...
Trên đường đi ra biển, Viên Mục Dã được nghe tên Cương kể lại đầu đuôi câu chuyện. Chồng của Kỳ Mai, Đoàn Kế Uy, có thân phận bên ngoài là một cố vấn đầu tư, nhưng trên thực tế lại là cảnh sát chìm, anh ta giả dạng thành một nhà đầu tư tiếp xúc với Nhiếp Hải Long và thu thập được nhiều bằng chứng phạm tội của băng nhóm do Nhiếp Hải Long cầm đầu.
Không ngờ nửa tháng trước, thân phận của Đoàn Kế Uy bị bại lộ, Nhiếp Hải Long đã sai gã Cương và đám tay chân của gã giết người diệt khẩu rồi ném xác xuống biển...
Vốn bọn chúng cho rằng mọi chuyện đã xong, nhưng không ngờ mấy hôm trước lại có một người tên Lệ Thần điều tra ra đường dây của Đoàn Kế Uy. Thế là bọn gã Cương lại làm theo cách cũ, bắt Lệ Thần về rồi tiễn hắn đi giống hệt như đã làm với Đoạn Kế Uy.
Viên Mục Dã nghe đến đó thì nén cơn giận hỏi gã Cương: “Bọn mày vứt xác thế nào? Ném thẳng xuống biển à?”
Gã Cương đổ mồ hôi lạnh, lắc đầu: “Không... chúng tôi nhét người vào trong thùng dầu, sau đó đổ bê tông rồi thả xuống biển.”
Viên Mục Dã nghe gã nói còn đổ cả bê tông vào thùng dầu thì hiểu rõ vì sao Lệ Thần không thể thoát ra được... Chỉ sợ là đến giờ hắn vẫn còn đang kẹt trong thùng dầu kia! Nhưng khi cậu thuê được thuyền đi đến vùng biển mà gã Cương nói thì lập tức bị choáng ngợp.
Bởi vì khi ném xác, bọn gã Cương cũng không nghĩ đến chuyện đi vớt lại, cho nên gã cũng chỉ nhớ đại khái vùng biển ném xác xuống, nói đúng ra thì chỉ là đi về hướng đó, đi mất tầm đó thời gian trong khoảng bao lâu mà thôi...
Viên Mục Dã vốn cho rằng ít nhất có phương hướng cũng còn hơn như con ruồi không đầu mù mờ mò mẫm trong biển rộng mênh mông. Nhưng đến khi ra đến vị trí gã Cương miêu tả, cậu nhìn vùng biển mênh mông trước mắt mà nhất thời không biết làm thế nào để tìm được, hơn nữa ngay cả gã Cương cũng không dám chắc đây có đúng là nơi bọn chúng đã ném xác xuống không.
Không còn cách nào, Viên Mục Dã và Đoàn Phong đành phải mặc trang bị lặn vào chuẩn bị lặn xuống đáy biển. Trước khi xuống nước, Đoàn Phong còn an ủi Viên Mục Dã: “Đừng lo, chúng ta cứ bình tĩnh mà tìm, tôi không tin lục tung cả trăm mét dưới đáy biển này mà không tìm được cậu ta? Hơn nữa, cho dù tên kia có bị nhốt trong bê tông cũng không chết ngay được, nhất định có thể kiên trì chờ đến khi chúng ta đến tìm cậu ta!”
Tuy nói thì nói vậy, nhưng trong lòng Viên Mục Dã vẫn không yên tâm, bởi vì cậu cũng không rõ Lệ Thần có thể tồn tại bao lâu trong một cơ thể đã chết. Dù sao trước đây hắn đều lập tức rời khỏi cơ thể ký chủ khi cơ thể đó chết đi, chứ không phải bị giam cầm bên trong một thi thể đang từ từ phân hủy như lần này...
May mà vùng biển này cũng không như bọn họ nghĩ, thiết bị lặn của họ có thể xuống được đến đáy biển, có điều tình cảnh bên dưới đáy biển lại vượt xa tưởng tượng của Viên Mục Dã. Mặc dù hai người họ nhanh chóng tìm được thùng dầu thô mà gã Cương nói, nhưng bọn họ không thể lường trước được rằng, bên dưới này không chỉ có một thùng dầu thô.
Viên Mục Dã đếm qua thì thấy ở bên dưới khoảng đáy biển này phải có đến hơn hai mươi thùng dầu, đây quả là nghĩa địa của bọn Nhiếp Hải Long! Mà vấn đề bây giờ là bọn họ làm thế nào tìm được thùng dầu chứa thi thể của Lệ Thần trong hơn hai mươi thùng dầu kia?
May mà thùng dầu chứa xác Lệ Thần mới ném xuống không lâu, cho nên màu sắc bên ngoài còn khá mới, cũng sạch sẽ hơn những thùng dầu khác... Nhưng loại bỏ những thùng dầu đã cũ rỉ, có dấu hiệu trầm tích thì vẫn còn đến ba cái trông như mới.
Hơn nữa, ném xuống thì dễ, nhưng muốn kéo ba thùng dầu này lên lại không hề dễ dàng, cho nên hai người bọn họ đánh dấu ba thùng dầu kia rồi lập tức nổi lên mặt nước....
Sau khi lên thuyền, Viên Mục Dã lắc đầu, nói: “Vẫn phải báo cảnh sát thôi, bên dưới nhiều thi thể lắm, chúng ta cũng không thể chỉ vớt một mình Lệ Thần lên được.”