Số 54 từng là một đội, khi gặp thời điểm khó khăn mọi người đều thích tham khảo ý kiến của nhau. Nhưng bây giờ chỉ còn ba người là lão Lâm, Đầu To và Viên Mục Dã, thành thật mà nói, hai người đồng đội này đối với Viên Mục Dã cứ như gân gà...
Kỹ năng của Đầu To rất lợi hại, nếu cậu ta dùng toàn lực thì tất cả mọi người của số 54 cộng lại cũng không phải là đối thủ... Nhưng tiếc rằng đầu óc của hắn không phát triển tốt, không phải IQ của Đầu To không cao mà cách suy nghĩ của hắn khác với người bình thường.
Đầu óc của lão Lâm thì tốt, tiếc rằng anh ta chẳng đánh đấm được, hơn nữa bộ não của lão Lâm thường được sử dụng cho việc nghiên cứu, vì vậy anh ta chẳng giúp được gì trong chuyện này...
Lý do khiến lão Lâm nhất định muốn đi là vì chuyện này có liên quan đến cái chết của cha anh ta là Lâm Sâm... Ở trong lòng lão Lâm, cái chết của cha anh là một khúc mắc mãi vẫn không giải được.
Năm đó, khi lão Lâm còn trẻ tuổi nhiệt huyết, do sự khác biệt về quan điểm với cha mà quan hệ giữa hai cha con họ trở nên rất căng thẳng, hơn nữa còn nảy sinh rất nhiều hiểu lầm. Nhưng khi lão Lâm cảm thấy nên chủ động gặp cha mình để nói chuyện, anh ta bỗng nghe được tin cha đã mất...
Trước đó lão Lâm cũng đã từng nói, giữa anh ta và cha mình không có mâu thuẫn không thể hòa giải, chẳng qua là ai chịu cúi đầu nhún nhường trước mà thôi... Tiếc rằng khi lão Lâm nhận ra điều này, anh ta đã không còn cơ hội để làm hòa với cha rồi.
Về vụ tai nạn ô tô năm đó, lão Lâm vẫn luôn tin rằng nó không phải là một vụ tai nạn đơn giản. Mặc dù kết quả điều tra lúc đó cho thấy đây là một thảm án do tài xế xe tải say rượu rồi lái xe gây ra, nhưng sau đó lão Lâm đã điều tra người tài xế và phát hiện người này biết mình bị ung thư giai đoạn cuối trước khi sự việc xảy ra, hơn nữa sau khi xong chuyện, vợ con của gã đã chuyển ra nước ngoài sinh sống.
Vợ của gã lái xe chỉ ở nhà làm nội trợ, trước khi xảy ra chuyện thì chồng cô ta là trụ cột kinh tế duy nhất trong nhà, nhưng cô ta lại nhận được một khoản bồi thường rất lớn, đồng thời còn dẫn con ra nước ngoài định cư...
Nhưng đây vẫn không phải là chỗ vô lý nhất, ngay khi lão Lâm lần theo dấu vết của hai người ra nước ngoài, anh ta lại phát hiện hai mẹ con đã chết trong một vụ biểu tình bạo loạn ở địa phương trước đó không lâu. Mặc dù kết luận chính thức là ngoài ý muốn, nhưng lão Lâm vẫn ngửi thấy mùi “diệt khẩu” trong chuyện này... Manh mối cũng hoàn toàn đứt đoạn từ đó.
Vì vậy sau nhiều năm, khi lão Lâm biết được rằng, cái chết của cha mình có thể không phải là tai nạn, làm sao anh ta thờ ơ được chứ?
Ngay khi tất cả đều không biết phải làm gì, Thạch Lỗi đột nhiên nhận được một cuộc gọi từ số lạ, đối phương tự xưng là trung tâm cấp cứu của một bệnh viện địa phương nào đó, bọn họ nói rằng một người bị thương mà họ đang điều trị đã báo số điện thoại của Thạch Lỗi trước khi anh ta hôn mê...
Thạch Lỗi lập tức nhận ra người này rất có thể là A Triết, vì vậy gã cùng với mấy người Viên Mục Dã vội vàng chạy đến bệnh viện, kết quả là họ nhìn thấy một người thiếu niên xa lạ toàn thân đầy máu đang nằm trên giường bệnh...
Viên Mục Dã khẩn trương hỏi: “Y tá, cậu ta bị sao thế? Tại sao trên người lại nhiều máu như vậy?”
Y tá bảo mấy người Viên Mục Dã đừng lo lắng, máu này không phải của cậu ta, bởi vì trên người cậu thanh niên này không có bất kỳ vết thương nào, còn lý do tại sao cậu ta lại hôn mê bất tỉnh thì phải kiểm tra kỹ mới được...
Mọi người nhìn cậu thiếu niên xa lạ trên giường, trong lúc nhất thời không thể đoán được cậu ta có phải là A Triết hay không.
“Mỗi lần A Triết biến hình... Anh ta sẽ chảy nhiều máu như vậy à?” Viên Mục Dã hỏi nhỏ bên tai Thạch Lỗi.
Thạch Lỗi lắc đầu: “Sẽ có một ít máu, nhưng chưa bao giờ nhiều như vậy...”
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi lại hỏi tiếp: “Thế trên người A Triết có ký hiệu nào để anh liếc mắt là nhận ra anh ta sau khi biến hình không?”
Thạch Lỗi suy nghĩ rồi đáp: “Ngoại trừ đôi mắt màu vàng ra... thì không còn gì nữa.” Nói xong, Thạch Lỗi bước đến lật mí mắt cậu thanh niên, sau đó quay ra gật đầu với Viên Mục Dã để ra hiệu rằng người này chính là A Triết.
Lúc này, có hai cảnh sát tiến vào, bởi vì bác sĩ thấy A Triết cả người đầy máu nhưng trên người lại không có vết thương nên đã trực tiếp gọi cho cảnh sát. Viên Mục Dã thấy vậy bèn giải thích qua tình hình cho đối phương, đồng thời còn khẳng định mình và bạn bè đều không biết người thanh niên này...
Sau khi cảnh sát lấy lời khai của mấy người Viên Mục Dã, bọn họ cũng ngơ ngác nhìn A Triết, dù sao ngoài máu ra thì cậu ta chẳng còn gì khác, vì vậy cảnh sát đương nhiên sẽ không thể mất công đi xét nghiệm AND với chỗ máu trên người cậu ta được, cuối cùng cảnh sát chỉ đành dặn dò bác sĩ, một khi người này tỉnh dậy thì gọi họ đến để lấy lời khai.
Sở dĩ mấy người Viên Mục Dã khẳng định không quen biết A Triết, là vì bây giờ gã chẳng có bất cứ thứ gì để chứng minh thân phận, vì thế mà mấy người Viên Mục Dã không thể nào giải thích với cảnh sát được, chẳng thà bọn họ cứ nói không biết và khẳng định đối phương đã nói nhầm số điện thoại trước khi hôn mê là xong...
Mặc dù nói như vậy, nhưng Viên Mục Dã và Thạch Lỗi đương nhiên không thể để A Triết nằm ở bệnh viện được, vì vậy bọn họ đã lẻn vào bệnh viện vào đêm hôm đó để trộm A Triết vẫn đang hôn mê ra ngoài.
Bởi vì trong bệnh viện có camera giám sát ở khắp nơi, cho nên lão Lâm phải dùng thiết bị điện tử quấy nhiễu đặc biệt để che chắn tạm thời tất cả camera trên đường đi, thứ này là do Hoắc Nhiễm phát minh ra, nhưng tiếc rằng tên nhóc đó không ở đây nên lão Lâm đành phải tự mình điều khiển.
Khi Viên Mục Dã đỡ A Triết từ trên giường bệnh lên, cậu ngạc nhiên phát hiện thân hình gã vừa gầy vừa nhỏ, trông chỉ khoảng mười bốn, mười lăm tuổi, trong ấn tượng của Viên Mục Dã, tất cả các thân phận của A Triết đều là người lớn, đây là lần đầu tiên cậu thấy một người còn nhỏ như thế...
Thạch Lỗi thấy vậy thì trầm giọng nói: “Chắc A Triết đã bị thương rất nặng trước khi biến thành như vậy, nếu không cậu ta sẽ không có kích thước như bây giờ.”
“Ý anh là... máu thịt trên người A Triết không đủ giúp anh ta biến thành một người trưởng thành à?” Viên Mục Dã khó mà tiếp thu được.
Thạch Lỗi thở dài: “Mỗi lần A Triết biến hình đều chỉ là thay đổi hình dáng bên ngoài, trọng lượng của cơ thể không hề thay đổi... Tình huống lúc đó của A Triết chắc chắn là rất nguy hiểm, cho nên cậu ta đành phải dùng cách biến hình để giữ được tính mạng.”
Sau đó mọi người cẩn thận đưa A Triết ra khỏi bệnh viện, bọn họ tạm thời để A Triết ở nhà của Bạch Văn Duyệt, nhưng trong khoảng thời gian này A Triết không hề tỉnh lại. Tuy nhiên Thạch Lỗi lại cho rằng đây chỉ là vấn đề thời gian, sở dĩ A Triết vẫn hôn mê bất tỉnh là vì cơ thể của gã cần thời gian để tự chữa trị...