Viên Mục Dã cười gật đầu: “Chẳng những không tồi, thậm chí còn hạnh phúc hơn rất nhiều người... Đúng rồi, chúng ta có thể lưu số của nhau không? Nếu sau này anh gặp vấn đề gì thì có thể đến tìm tôi lúc nào cũng được.”
Đoàn Phong cười nói: “Đương nhiên, thời buổi bây giờ ai mà chẳng muốn có bạn là cảnh sát chứ?”
Nhìn nếp nhăn trên khóe mắt của Đoàn Phong phiên bản trung niên, trong lòng Viên Mục Dã cảm thấy rất phức tạp, cậu không ngờ có ngày mình lại nhìn thấy Đoàn Phong như thế này...
Khác với lão Lâm, Viên Mục Dã và Đoàn Phong nói nhiều hơn về những chuyện của nhau, có quen và cũng có lạ... Nhưng điều đó không ngăn cản bọn họ vượt qua sự chênh lệch tuổi tác và lại trở thành những người bạn thân có thể chia sẻ mọi thứ với nhau.
Khi Viên Mục Dã quay lại cục cảnh sát, tâm trạng của cậu cực kỳ tốt, thậm chí ngay cả Viên Mục Dã cũng không nhận ra mình đang ngâm nga một bài hát lúc bước vào cửa, hành động của cậu khiến một đám “thích hóng chuyện” đều ngạc nhiên, tất cả đều không thể tin đây là tâm trạng của người vừa đi dự tang lễ trở về...
“Mọi người có biết bài trắc nghiệm tâm lý cho những kẻ thần kinh có vấn đề của FBI không. Nghe nói có ba mẹ con, người mẹ chết và hai chị em đi dự lễ tang. Cô em gái gặp một người đàn ông rất phong độ tại lễ tang và yêu anh ta ngay từ cái nhìn đầu tiên. Sau đó khi về nhà, cô em gái đã giết chị của mình! Mọi người thấy đội phó Viên có giống người vừa gặp đối tượng của mình ở lễ tang không?” Tiểu Lưu nói với giọng sợ hãi.
Những người khác nghe vậy đều rất phối hợp mà sờ lên cổ của mình, như thể họ sợ Viên Mục Dã sẽ chọn một người trong số họ làm nhân vật chính của lễ tang tiếp theo vậy...
Từ Lệ quát: “Tôi thấy các cậu rảnh quá rồi đấy, vẫn còn có thời gian đi trêu chọc người khác cơ à!!”
Tiểu Lưu vội vàng le lưỡi: “Dạ dạ, bọn em đi làm việc đây!” Sau đó cậu ta và những người khác nhanh chóng rời khỏi tầm mắt của Từ Lệ.
Lúc này, Viên Mục Dã không biết gì bước tới, cậu tủm tỉm: “Anh vừa dọa họ đấy... Thôi đừng như thế nữa nhé? Sau này anh phải đi theo con đường thân thiện với mọi người, chứ nếu không mọi người sẽ gọi anh là Bao Công mặt đen mất!”
Không ngờ Từ Lệ thấy đám người Tiểu Lưu đều đã đi ra ngoài thì lập tức đổi một khuôn mặt khác, anh ta tò mò hỏi Viên Mục Dã: “Cậu đi dự tang lễ à? Tại sao cứ như vừa đi xem mắt về thế?”
“Có anh mới đi xem mắt ở nhà tang lễ ấy!” Viên Mục Dã dở khóc dở cười.
Từ Lệ cười gian: “Không phải tôi nói chứ... Trạng thái của cậu lúc về hoàn toàn khác với lúc rời đi, xem ra là có việc vui rồi! Mau nói cho anh đây biết đi, có phải gặp được cô gái nào ở tang lễ không?”
Viên Mục Dã trừng mắt nhìn Từ Lệ: “Tôi đi tham dự lễ tang của Tiến sĩ Lâm Sâm... Nhưng đúng là tôi đã gặp hai người bạn cũ ở đó và trò chuyện rất vui vẻ với họ, vì vậy khi quay về tôi mới có tâm trạng rất tốt.”
Từ Lệ giật mình hỏi: “Cậu còn quen người nổi tiếng như Lâm Sâm à? Sao trước đây tôi chưa từng nghe cậu nhắc đến?”
“Tôi có duyên gặp ông ấy vài lần khi còn rất trẻ, sau này không có cơ hội gặp lại nữa... Nhưng bây giờ ông ấy đã mất, tôi cũng nên đi đưa tiễn cho đúng bổn phận.” Giọng của Viên Mục Dã hơi thương cảm.
Từ Lệ vỗ vai Viên Mục Dã: “Cậu đúng là người tình cảm, khi ông cụ Lâm còn sống thì không muốn nịnh bợ để tiến thân, khi ông ta mất cậu lại đến đưa tiễn...”
Viên Mục Dã cười: “Đừng nói chuyện của tôi nữa... Anh mau kể xem chiều nay mọi người điều tra được gì rồi?”
Từ Lệ đang mỉm cười, nghe Viên Mục Dã hỏi như vậy thì lập tức buồn bực nói: “Mò kim đáy biển đâu có dễ thế? Hai hiện trường vứt xác đều ở nơi hoang vắng, gần đó không có camera giám sát, không có người đi đường, chiếc camera giám sát gần nhất cũng cách chỗ đó tận 5km, nó là một chiếc camera chụp xe vi phạm luật giao thông. Nhưng phạm vi 5km là quá lớn, có vô số ô tô đi từ nam ra bắc, làm sao tôi biết được chiếc xe nào là chiếc dùng để phi tang thi thể?”
Nhưng Viên Mục Dã nghe vậy lại cảm thấy có một sự lo lắng mơ hồ, cậu trầm giọng, nói: “Chỉ mong hai vụ giết người này chỉ là ngẫu nhiên... Nếu không, nó là một vụ án giết người hàng loạt rồi.”
Từ Lệ vội vàng giơ tay che miệng Viên Mục Dã: “Mau ngậm cái miệng quạ đen của cậu lại đi! Đừng để chuyện tốt không thiêng chuyện xấu lại...”
Không ngờ Từ Lệ còn chưa nói hết lời, Tiểu Lưu đã đẩy cửa bước vào với vẻ mặt khó coi: “Sếp, lại có một xác chết cháy được phát hiện ở đập chứa nước Nam Sơn.”
Từ Lệ chửi thề rồi nói: “Phát hiện xác chết cháy ở đập chứa nước? Xem ra thật sự có người cố tình muốn khiêu khích cảnh sát đây! Để tôi xem rốt cuộc đối phương muốn làm gì?”
Khi nghe thấy xác chết cháy thứ ba xuất hiện, Viên Mục Dã cảm thấy đầu mình kêu ong ong, bởi vì cậu lập tức nghĩ đến mười hai nạn nhân của công ty game đó... Cậu không khỏi nghĩ thầm trong lòng, chẳng lẽ là mười hai người đó? Nếu thật sự là bọn họ, tại sao đối phương không thả ra mười hai xác chết cùng một lúc mà lại muốn ném từng người một chứ?
Ngay lúc Viên Mục Dã và Từ Lệ tiến về đập chứa nước Nam Sơn, những đồng nghiệp phụ trách điều tra tấm thẻ đeo ngực cũng đã có tin tức, bọn họ điều tra được chỗ thẻ nhựa PVC đó được một người phụ nữ tên là Hứa Giai Oánh mua dưới danh nghĩa công ty, mà công ty kia chính là công ty game mà Hứa Giai Oánh làm việc tại tầng năm của tòa nhà Á Trung...
Sau khi nghe được manh mối này, Từ Lệ vỗ Viên Mục Dã rồi cười nói: “Thằng nhóc cậu có tầm nhìn xa tốt thật, vậy mà tìm được tòa nhà Á Trung trước một bước!”
Viên Mục Dã lúng túng nói: “Đây chỉ là trùng hợp, làm gì mà... Hay là tôi đi kiểm tra bên tòa nhà Á Trung trước, dù sao bên đập chứa nước đã có anh và pháp y Bạch rồi.”
Từ Lệ suy nghĩ rồi đáp: “Chia quân làm hai hướng cũng được, nhưng cậu không thể đi một mình, tôi sẽ bảo Lưu Hòa đi cùng!”
Sau đó Viên Mục Dã bèn dừng xe ở ven đường để Từ Lệ lên một chiếc xe khác, đồng thời điều động Tiểu Lưu ở chiếc xe đó sang đây, trước khi đi Từ Lệ vẫn không quên dặn dò: “Có chuyện gì thì nhớ gọi cho tôi ngay nhé!”
Khi Viên Mục Dã và Tiểu Lưu chạy đến tòa nhà Á Trung, trời đã nhá nhem tối, Viên Mục Dã bất giác cười tự giễu, xem ra duyên phận của cậu với tòa nhà này luôn là ở buổi tối!
Sau khi đỗ xe, Viên Mục Dã chủ động gọi cho Diệp Tranh và nói mình với đồng nghiệp đúng lúc đi ngang qua, cậu hỏi anh ta rằng bây giờ có tiện lên đó ngồi một chút không... Diệp Tranh nghe xong lập tức nói có gì mà không tiện, anh ta hoan nghênh còn không kịp đấy!
Không lâu sau, Diệp Tranh lon ton chạy xuống, anh ta cười nói với Viên Mục Dã: “Đội phó Viên khách sáo quá, vì chút chuyện nhỏ của chúng tôi mà lại khiến anh phải chạy đến đây.”