Sau vài giây do dự, Viên Mục Dã dùng điện thoại của Lệ Thần gọi cho số đó, nhưng thật bất ngờ, đầu bên kia lại là một cô gái có giọng nói rất êm tai...
“Anh Lệ à? Cuối cùng anh cũng gọi cho tôi, tại sao hai ngày qua tôi không tài nào liên lạc được với anh thế?” Cô gái kia hỏi với giọng rất sốt ruột.
Viên Mục Dã kinh ngạc, sau đó hắng giọng nói: “Chào cô, tôi là Viên Mục Dã, bạn của Lệ Thần.”
Trong một quán cà phê mới mở trên đường Thanh Niên, Viên Mục Dã nhìn người phụ nữ lạ mặt trước mắt này và âm thầm suy đoán quan hệ của cô ta với Lệ Thần...
Bởi vì đối phương liên tục yêu cầu gặp mặt một mình, nên Viên Mục Dã không dẫn theo Đoàn Phong, nhưng bọn họ đã đánh cược trước khi đi về mối quan hệ giữa Lệ Thần và cô gái này là gì?
“Thật xin lỗi, xin cho tôi hỏi một câu, cô và Lệ Thần...?” Viên Mục Dã hỏi dò.
Người phụ nữ mỉm cười: “Xin anh Viên đừng hiểu lầm, tên của tôi là Kỳ Mai, tôi là khách hàng của Lệ Thần.”
Viên Mục Dã thầm nghĩ, chỉ cần chồng cô không hiểu lầm, tôi có hiểu lầm hay không cũng không quan trọng... Đương nhiên cậu không thể nói câu đó ra được: “Cô Kỳ, nếu đã vậy tôi không vòng vèo nữa, tôi là bạn thân của Lệ Thần, hôn nay tôi hẹn cô ra đây là vì Lệ Thần đã bị mất tích và cô là người liên lạc cuối cùng trong điện thoại của cậu ta.”
Nghe thấy Viên Mục Dã nói Lệ Thần đã mất tích, sắc mặt của Kỳ Mai biến đổi: “Tại sao lại như vậy? Hôm trước chúng tôi mới liên lạc mà...”
Viên Mục Dã thở dài: “Chính vì vậy mà hôm nay tôi mới hẹn cô ra đây, tôi chỉ muốn biết cậu ta đang giúp cô điều tra chuyện gì?”
Kỳ Mai do dự đáp: “Đây... là chuyện riêng của tôi, anh Lệ đã ký một thỏa thuận không tiết lộ thông tin khi nhận việc này.”
Viên Mục Dã cười nói: “Cô Kỳ, tôi không muốn biết chuyện cá nhân của cô, nhưng việc này liên quan đến sự an toàn của bạn tôi, mong cô có thể thông cảm... Thật ra tôi đến tìm cô trước là vì tôi nghĩ đến thỏa thuận giữ bí mật thông tin mà Lệ Thần đã ký trước đó với cô, nếu không tôi đã báo cảnh sát từ lâu rồi. Tôi sợ rằng khi cảnh sát đến điều tra, bọn họ sẽ không lịch sự như tôi đâu.”
Thấy Viên Mục Dã không phải là đùa giỡn, Kỳ Mai suy nghĩ rồi bảo: “Tôi có thể giúp anh... Nhưng tôi hy vọng thỏa thuận giữ bí mật thông tin mà tôi đã ký với anh Lệ vẫn còn hiệu lực.”
Viên Mục Dã gật đầu: “Đương nhiên, mục đích của tôi là tìm được Lệ Thần và đảm bảo an toàn cho cậu ta, còn về chuyện cá nhân của cô... Tôi tuyệt đối sẽ không tiết lộ ra ngoài.”
Sau đó Kỳ Mai nói với Viên Mục Dã rằng cô ta tìm Lệ Thần là để điều tra tung tích người chồng Đoạn Kế Uy đã vắng nhà hơn nửa tháng nay... Thật ra Kỳ Mai luôn nghi ngờ Đoạn Kế Uy có vợ bé ở bên ngoài, cho nên sau khi anh ta bỏ nhà đi, Kỳ Mai lập tức tìm đến Lệ Thần, sau đó ủy thác hắn điều tra xem Đoạn Kế Uy đã giấu cô ta điều gì trong những năm qua.
Đây cũng là lý do tại sao Kỳ Mai và Lệ Thần thường xuyên gọi điện thoại trong thời gian này, khi họ liên lạc lần cuối, Lệ Thần đã khẳng định với Kỳ Mai rằng hắn đã tìm được một chút manh mối của Đoạn Kế Uy.
Theo lý thuyết, điều này thật sự phù hợp với tính chất công việc hàng ngày của Lệ Thần, nhưng điều khiến Viên Mục Dã cảm thấy khó hiểu là, tại sao Lệ Thần đi bắt ngoại tình mà lại điều tra đến hang ổ buôn ma túy của Nhiếp Hải Long? Điều này thật sự khó hiểu?
Nghĩ tới đây, Viên Mục Dã bối rối hỏi Kỳ Mai: “Chồng cô đã mất tích nửa tháng, tại sao cô vẫn không báo cảnh sát?”
Không ngờ Kỳ Mai lại hừ lạnh: “Đâu phải mất tích, anh ta bỏ nhà ra đi mà?”
Viên Mục Dã cau mày hỏi: “Tại sao cô lại khẳng định anh ta bỏ nhà đi?”