“Thảo nào… Chắc là do game bị tạm dừng nên lối đi giữa hiện thực và ảo bị đóng hoàn toàn, nếu muộn thêm một bước e rằng cả tôi cũng sẽ không ra được.” Viên Mục Dã nói với sắc mặt nặng trĩu.
Đoàn Phong nghe mà thầm sợ hãi: “Lúc trước bảo cậu ra cùng với tôi mà cậu không nghe, suýt nữa đã chôn thây chung với thằng chó chết Diệp Tranh rồi!”
Viên Mục Dã cười: “Đâu nghiêm trọng như vậy, có lẽ là số trời đã định cả rồi. Thế giới ảo kia đáng lẽ do một tên nhóc mập tên Vương Minh Hàm sáng tạo ra để cầu cứu với thế giới bên ngoài trước khi chết, nhưng không biết sao cuối cùng lại trở thành một... phó bản có thể nhốt linh hồn trong game.”
Đoàn Phong thở dài: “Ra cũng ra rồi, cậu cũng đừng suy nghĩ nhiều quá. Về phần Diệp Tranh và Doãn Trác, một kẻ là đồ súc sinh ích kỷ, một kẻ là tên đàn ông khốn nạn không có trách nhiệm, chết thì chết đi.”
Lúc này Viên Mục Dã nhìn tay phải của mình, đột nhiên nhớ ra cậu hôn mê mấy ngày nay, không biết yêu tinh dây leo có làm trời làm đất hay không? Ai ngờ Đoàn Phong lại nói cho cậu biết, trong hơn mười ngày qua, cánh tay phải của cậu chỉ thỉnh thoảng hiện lên dấu vết màu đỏ, chứ không có phản ứng quá lớn gì khác.
Viên Mục Dã nghe xong ngẩn người, không ngờ tên kia bỏ qua cơ hội tốt để chiếm thân thể của mình? Điều này thật sự khó hiểu đấy?! Nhưng bây giờ cậu cũng không tiện trao đổi trực tiếp với tên kia trước mặt Đoàn Phong.
Nếu Viên Mục Dã đã tỉnh, tất nhiên cũng không cần ở lại bệnh viện nữa, Đoàn Phong làm thủ tục ra viện cho cậu xong là họ cùng nhau về số 54. Không ngờ bọn họ mới vừa vào cửa, Đoàn Phong đã nhận được điện thoại của Thạch Lỗi, hỏi anh ta tình trạng của Viên Mục Dã thế nào?!
Vừa nghe Đoàn Phong nói Viên Mục Dã đã tỉnh, Thạch Lỗi lập tức bảo anh ta đưa điện thoại cho Viên Mục Dã nghe.
“Tập đoàn xảy ra chút chuyện, tôi yêu cầu cậu mua vé máy bay bay về ngay lập tức!” Thạch Lỗi nói lời ít mà ý nhiều.
Viên Mục Dã vẫn không quên thỏa thuận giữa mình và Thạch Lỗi. Bây giờ phía gã cần mình, tất nhiên Viên Mục Dã không thể từ chối, mặc dù Thạch Lỗi cũng không nói rốt cuộc tập đoàn đã xảy ra chuyện gì…
Tối hôm đó, Viên Mục Dã bước lên chuyến bay bay về nước M. Trước khi đi, Đoàn Phong vẫn không quên dặn dò cậu: “Nếu gặp phải vấn đề gì không giải quyết được nhớ gọi điện thoại cho tôi. Tôi sẽ lên chuyến bay gần nhất để bay qua đó.”
Viên Mục Dã gật đầu: “Yên tâm, tôi biết rồi.”
Mấy tiếng sau, chuyến bay của Viên Mục Dã hạ cánh an toàn ở sân bay thủ đô nước M. Đầu tiên cậu gọi điện thoại cho Đoàn Phong báo tin bình an, sau đó vội vã đi về phía Thạch Lỗi đã chờ ở bên ngoài từ lâu.
“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì thế?” Viên Mục Dã lên xe rồi hỏi thẳng vào chủ đề.
Ai ngờ Thạch Lỗi lại nói úp mở với cậu: “Có một số việc không thể nói rõ trong một hai câu, tóm lại cậu tới rồi sẽ biết.”
Mặc dù Viên Mục Dã nghe mà chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì nhưng dẫu sao hai người đã quen biết rất lâu, cậu vẫn tin tưởng Thạch Lỗi … Tiếp đó, Thạch Lỗi đưa Viên Mục Dã về trụ sở chính của tập đoàn, hơn nữa còn dẫn cậu lên thẳng tầng cao nhất của trụ sở.
Trong thang máy, Viên Mục Dã nhìn số tầng lầu chầm chậm tăng lên và hỏi: “Không phải anh muốn dẫn tôi đi gặp ông chủ lớn của các anh đấy chứ?!”
Thạch Lỗi quay đầu nhìn về phía cậu: “Cậu phải có sự chuẩn bị tâm lý, lát nữa có thể cậu sẽ nhìn thấy một người khiến cậu khó lòng tưởng tượng được. Có lẽ bà ấy không giống lắm với dáng vẻ trong trí nhớ của cậu, cho nên mặc kệ kinh ngạc bao nhiêu hoặc là khiếp sợ bao nhiêu, cậu đừng thể hiện rõ ràng quá.”