Sáng sớm hôm sau, Viên Mục Dã chưa đợi được kết quả xét nghiệm thì lại nhìn thấy Thẩm Bác Khải, tên nhóc này dường như sợ Viên Mục Dã sẽ bỏ lại mình ở đây, nên cậu ta dính chặt lấy Viên Mục Dã cứ như keo 502 vậy...
Cực chẳng đã, Viên Mục Dã đành nghĩ ra một lý do, cậu bảo Thẩm Bác Khải đi tìm những người có tình huống giống hai người họ, Viên Mục Dã nói rằng chỉ khi tập hợp đủ những người bị nhốt trong thế giới này, bọn họ mới có cơ hội trở lại thế giới thực.
Tên nhóc này tin là thật, cậu ta hí ha hí hửng sử dụng lợi thế cậu ấm giàu có của mình để tìm kiếm những người chơi có tình huống giống mình, đương nhiên Thẩm Bác Khải không phải tìm kiếm lung tung, cậu ta căn cứ vào phạm vi mà Viên Mục Dã đưa cho, là những người xa lạ mà cậu ta không quen biết ở thế giới này cũng có thể có vấn đề...
Sau khi tống cổ được Thẩm Bác Khải, bên bộ phận giám định cũng đã gửi báo cáo đến, đúng như suy nghĩ của Viên Mục Dã, bất kể là chiếc cúp đồng hay tấm thẻ PVC đều có liên hệ mật thiết với ba cái xác chết cháy.
Đầu tiên là chiếc cúp đồng, các cạnh và góc của nó rất phù hợp với vết nứt trên xương của xác chết nam đầu tiên, hơn nữa ADN trên chiếc cúp cũng đã được xét nghiệm ra là thuộc về Triệu Tuấn Kiệt, gần như chắc chắn rằng chiếc cúp chính là hung khí gây án...
Sau đó là hai chiếc thẻ nhựa PVC, chất liệu của nó giống hệt tấm thẻ trong ba cái xác chết cháy kia, gần như có thể kết luận chúng làm từ cùng một lô vật liệu.
“Xem ra cậu thật sự đã đoán đúng, công ty game đó đúng là có vấn đề...” Từ Lệ trầm ngâm nói.
Trong lòng Viên Mục Dã hiểu rằng, nếu mọi chuyện vẫn tiếp tục phát triển, vậy chắc chắn sẽ còn xác chết cháy xuất hiện, mà tất cả những điều này như thể có một âm thanh mơ hồ nói cho Viên Mục Dã biết, vụ cháy trong thế giới thực không phải là một tai nạn ngoài ý muốn...
Theo lý thuyết, nạn nhân vì sự cố an toàn như hỏa hoạn này sẽ không được khám nghiệm tử thi, cùng lắm là làm so sánh ADN khi không phân biệt được thi thể. Nhất là với loại tai nạn lớn tạo thành hơn mười nạn nhân như vụ của tòa nhà Á Trung, người ta sẽ không thể kiểm tra từng thi thể được. Vì vậy nếu kẻ giết người cài một thi thể do gã giết vào trong đó thì sẽ rất khó bị phát hiện.
Nhưng điều khiến Viên Mục Dã khó hiểu là, thế giới đang nhốt cậu là do ai tạo ra? Diệp Tranh sao? Chắc chắn không phải anh ta... Bởi vì nếu những ký ức của từ trường tư duy đó đều là thật, vậy Diệp Tranh chính là người giết Triệu Tuấn Kiệt. Là một kẻ gây ra tai nạn, làm sao anh ta có thể tạo ra thế giới ảo ảnh này để gợi ý tội ác của mình cho người khác biết chứ?
Mà Từ Lệ cũng nghĩ nát óc mà vẫn không hiểu, công ty game đã chết ba nhân viên, kể cả ông chủ Diệp Tranh không báo cảnh sát, vậy còn người nhà của những nhân viên này thì sao? Chẳng lẽ bọn họ vài ngày không về nhà mà người nhà cũng không lo lắng?
Mặc dù biết Diệp Tranh là hung thủ, nhưng mọi chuyện vẫn chưa xảy ra trong thế giới này, không có vụ cháy thì đương nhiên cũng không có vụ giết người, hoặc là ngược lại, nếu không có giết người thì đương nhiên cũng không có vụ cháy...
Theo góc độ tâm lý của Diệp Tranh, bất kể trong thế giới thật hay không gian ảo, anh ta đều không muốn tội ác của mình bị phát hiện, Diệp Tranh chắc chắn sẽ không ném xác chết cháy lung tung khắp nơi, vì vậy những thi thể lần lượt xuất hiện không liên quan gì đến anh ta.
Nhưng nếu không phải Diệp Tranh thì là ai? Dù sao tất cả những người liên quan đến trò chơi này đều đã bị giết trừ anh ta, Viên Mục Dã không tin rằng trên đời này thật sự có oan hồn quấy phá...
Đối với nguyên nhân khiến mình bị nhốt ở chỗ này, Viên Mục Dã cũng từng thử phân tích thật kỹ, chắc do cậu có chấp niệm quá sâu trong lòng, mặc dù cậu biết rõ mọi thứ trước mắt đều là giả, nhưng ở sâu trong trái tim, Viên Mục Dã vẫn khát vọng đây là sự thật, có lẽ chính khát vọng đó đã nhốt cậu ở thế giới này.