Nhiếp Hải Long không hiểu Viên Mục Dã nói những lời đó là có ý gì, nhưng nhìn sự tồn tại chân thật của thứ trước mắt, hắn run rẩy nói: “Các người... ra giá đi, bao nhiêu tiền tôi cũng trả, mau đem thứ này đi cho tôi!”
Viên Mục Dã thấy Lệ Thần không ngừng đảo quanh Nhiếp Hải Long, có vẻ đúng như lời Đoàn Phong nói, hắn không mấy hài lòng với ngoại hình của đối phương.
Viên Mục Dã nói: “Còn chờ gì nữa? Đừng kén chọn nữa, tôi đã điều tra báo cáo sức khỏe mấy năm gần đây của Nhiếp Hải Long rồi, cơ thể hắn rất khỏe mạnh, đến cả tam cao* cũng không có...”
* Tam cao: huyết áp cao, mỡ trong máu cao, lượng đường trong máu cao.
Đoàn Phong ở bên cạnh hừ lạnh: “Một tên buôn ma túy gieo rắc tai họa cho người khác mà bản thân mình lại chăm sóc sức khỏe tốt như thế, đúng là châm biếm thật đấy!”
Sau khi “chân thân” của Lệ Thần biết mình không còn lựa chọn nào khác, những hạt sương đen đang phiêu đãng trong không trung đột nhiên tập trung lại thành một điểm. Viên Mục Dã biết Lệ Thần đang chuẩn bị tiến vào cơ thể Nhiếp Hải Long, nên cậu lặng lẽ quay đầu nhìn sang hướng khác...
Việc chiếm giữ một cơ thể vẫn còn ý thức và một thể xác không còn linh hồn hoàn toàn khác nhau, đây cũng là nguyên nhân vì sao Viên Mục Dã lại quay mặt đi... Mặc dù Nhiếp Hải Long vô cùng kháng cự, nhưng chân thân của Lệ Thần chỉ là một đám sương đen nên cho dù hắn gạt tay đến mấy thì đám sương đen kia vẫn không chút chần chừ chui thẳng vào trong miệng hắn.
Mặc dù Nhiếp Hải Long không biết đám sương đen là cái gì, nhưng theo bản năng sinh tồn của động vật, hắn vẫn run rẩy lấy điện thoại ra, muốn gọi điện cầu cứu, nhưng tiếc rằng khi hắn còn chưa kịp mở được khóa điện thoại thì toàn thân bắt đầu run rẩy kịch liệt, cuối cùng ngay cả điện thoại cũng không giữ nổi nữa, rơi xuống đất...
Đây là lần đầu tiên Đoàn Phong nhìn thấy cảnh này nên anh ta đầy hứng thú đến gần Nhiếp Hải Long, miệng liên tục cảm thán: “Ôi trời ơi... may mà lúc trước chúng ta đã xử lý hết đám này rồi.”
Lúc này Nhiếp Hải Long vẫn còn đang giãy giụa trên đất, có vẻ như Lệ Thần chưa hoàn toàn khống chế được cơ thể của hắn, xem ra ý chí của tên này đúng là mạnh hơn nhiều so với người bình thường. Nhưng cho dù như vậy, hắn cũng không kiên trì được bao lâu, Viên Mục Dã hiểu rõ đó chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Cuối cùng, Nhiếp Hải Long cũng ngừng giãy giụa, Đoàn Phong quay lại nhìn Viên Mục Dã: “Sao không cử động nữa rồi, hắn chết rồi à?”
Viên Mục Dã vừa định đến xem sao thì mắt Nhiếp Hải Long đột ngột mở ra, nhìn ánh mắt quen thuộc hướng về phía mình, câu mỉm cười đi qua, đưa tay kéo người kia dậy.
“Lệ Thần?” Đoàn Phong dò hỏi.
Nhiếp Hải Long nhìn Đoàn Phong và cười chào hỏi: “Đội trưởng Đoàn, đã lâu không gặp...”
Đoàn Phong hừ một tiếng: “Thế bây giờ chúng tôi nên gọi cậu là Lệ Thần? Hay là Nhiếp Hải Long?”
Lệ Thần đáp ngay: “Lúc không có người ngoài các anh cứ gọi tôi là Lệ Thần, tôi không thích cái tên Nhiếp Hải Long này...”
Lúc này hai tên thuộc hạ nằm trên đất đột nhiên giật giật người, chắc là thuốc mê đang dần mất tác dụng. Đoàn Phong nhanh chóng búng tay ra hiệu cho Trương Khai thả tên thuộc hạ còn lại ra... sau đó cùng Viên Mục Dã nhanh chóng rời đi, để Lệ Thần trong cơ thể Nhiếp Hải Long ở lại với ba tên thuộc hạ kia.
Tối hôm đó, Viên Mục Dã vừa về đến nhà thì đã thấy Lệ Thần mặc quần áo đen ngồi trong phòng khách, hắn phàn nàn với Viên Mục Dã: “Tôi không thích ngoại hình của tên Nhiếp Hải Long này...”
Viên Mục Dã quan sát tỉ mỉ cơ thể mới này của Lệ Thần, chiều cao khoảng một mét tám, so với cơ thể trước kia của hắn thì cao hơn mấy phân còn gì. Ngoại trừ tuổi tác lớn hơn so với cơ thể cũ mấy tuổi, thì cũng không có điểm gì kém lắm.