Mặc dù ở mặt ngoài, Triệu Khôn là người bạn nhiệt tình và có tình nghĩa, nhưng sau lưng lại tàn nhẫn độc ác, làm người nham hiểm. Ý tưởng lấy chó để buôn ma túy của Nhiếp Hải Long là do gã nghĩ ra, còn nói một cách hoa hòe hoa sói là sử dụng lại đồ bỏ đi.
Hiện giờ thấy đối phương đưa ra hai điều kiện, với tác phong làm việc bình thường của Nhiếp Hải Long, chắc chắn hắn sẽ không chọn chủ động tự ra đầu thú. Vì thế Viên Mục Dã bảo Lệ Thần tương kế tựu kế, đề nghị đưa vợ con cùng chạy trốn ra nước ngoài.
Nhưng với tình huống trước mắt, Nhiếp Hải Long không phải nói đi là có thể đi ngay, bởi vì buôn bán nội tạng ở nước S là trái pháp luật. Nếu chỉ dựa vào người tự nguyện hiến tạng chắc chắn còn khuya mới đủ, điều này khiến cho Nhiếp Hải Long và thế lực sau lưng hắn có thể thừa cơ kiếm chác.
Trong hầu hết các trường hợp, việc buôn bán nội tạng chỉ diễn ra sau khi người bán đặt cọc, sau đó phía Nhiếp Hải Long mới bắt đầu tìm kiếm người hiến tạng phù hợp. Nếu cảnh sát chưa tìm thấy đường dây của Nhiếp Hải Long mà nó đã bị cắt đứt, những thiệt hại phải gánh chịu đằng sau việc này có thể là một con số trên trời.
Cho nên theo Viên Mục Dã phân tích, việc đối phương vội vã bắt vợ con của Nhiếp Hải Long thực chất không phải muốn hắn gánh hết tội lỗi, hoặc lập tức lẩn trốn ra nước ngoài. Bọn chúng làm như vậy chỉ để phòng ngừa chu đáo, bảo hiểm trước để tránh Nhiếp Hải Long bị cảnh sát bắt khi không hề chuẩn bị, rồi khai hết ra mọi chuyện. Dù sao vợ con mình đều nằm trong tay đồng lõa, tất nhiên Nhiếp Hải Long không dám dễ dàng bán đứng đối phương.
Để đảm bảo hai mẹ con được an toàn, Viên Mục Dã bảo Lệ Thần đưa ra một yêu cầu với Triệu Khôn, đó là hàng ngày đều phải gửi một đoạn video ngắn của hai mẹ con họ cầm tờ báo cùng ngày hôm đó, nhằm chứng minh hai mẹ con còn sống yên lành.
Nếu bây giờ trong tay chỉ có mỗi một manh mối là Triệu Khôn để điều tra, nhóm Viên Mục Dã bèn nhanh chóng triển khai hình thức theo dõi 24/24, hy vọng có thể tìm được tung tích của vợ con Nhiếp Hải Long từ chỗ Triệu Khôn.
Nhưng không ngờ Triệu Khôn là kẻ cực kỳ cẩn thận. Mỗi ngày con đường gã đi làm và tan làm đều rất cố định, thậm chí khá châm chọc là, gã còn đến sân sau của bệnh viện để cho mèo hoang ăn sau khi tan sở mỗi ngày. Nếu không phải tin tưởng lời Lệ Thần một trăm phần trăm, Viên Mục Dã thật sự rất khó nhìn nhận tay giám đốc an ninh hiền lành này còn có một bộ mặt khác không muốn ai biết.
Theo dõi liên tục vài ngày, từ đầu đến cuối, nhóm Viên Mục Dã không hề phát hiện Triệu Khôn có hành động nào khác thường. Trừ việc mỗi ngày gửi video ngắn cho Nhiếp Hải Long đúng giờ, thời gian còn lại gã vẫn đến giờ đi làm, đến giờ tan sở.
Hơn nữa, điều khiến người ta cảm thấy quái lạ là, Hoắc Nhiễm nghe lén di động của gã mãi vẫn không phát hiện gã liên hệ với ai, hoặc là nhận video ngắn bằng bất cứ cách nào qua mạng, vậy mỗi ngày video gã gửi cho Nhiếp Hải Long từ đâu mà ra?
Phía Từ Lệ bắt đầu lần lượt điều tra ra thân phận của những cái xác chìm dưới đáy biển, trên cơ bản không khác là mấy với lời Lệ Thần nói, bọn họ không phải kẻ lang thang thì là những người không thân không thích ở bên. Trừ điều đó ra, tạm thời cảnh sát vẫn chưa tìm thấy điểm chung nào khác giữa bọn họ.
Cùng lúc đó, phía Viên Mục Dã cũng theo dõi Triệu Khôn đến ngày thứ sáu, rốt cuộc đã phát hiện một chỗ đáng ngờ, đó chính là mỗi ngày gã đều nhận được một bưu kiện nhỏ thoạt nhìn rất bình thường.
Người bình thường nhận được chuyển phát nhanh rất bình thường, nhưng chỗ khác thường của Triệu Khôn là mỗi ngày gã đều nhận được, nhưng mà cũng không thấy gã cầm cái gì về lúc tan làm. Trên thực tế, Triệu Khôn nhận chuyển phát nhanh vô cùng bí ẩn, nếu không phải nhóm Viên Mục Dã theo dõi sát sao mấy ngày liên tục, thì đúng là rất khó phát hiện điều này.
Trên thực tế, bộ phận an ninh của bệnh viện luôn chịu trách nhiệm giao và nhận chuyển phát nhanh của cả bệnh viện, nếu không cố ý kiểm tra thì sẽ không thể biết được có dư hay thiếu.