Giờ khi Nhiếp Hải Long đã biến thành Lệ Thần, ấy vậy mà kẻ không phải con người như Lệ Thần lại có suy nghĩ về đúng sai rõ ràng hơn so với một số con người...
Có điều Viên Mục Dã không ngờ được, thế lực phía sau Nhiếp Hải Long còn đáng sợ hơn bọn họ nghĩ rất nhiều, không phải thứ mà một nhân vật nhỏ nhoi như Nhiếp Hải Long có thể dễ dàng đạp đổ!
Đặc biệt là hai lựa chọn đưa ra trước mặt Lệ Thần đều không đáng tin, bởi vì với thực lực của đối phương, cho dù Lệ Thần lựa chọn cái nào, cuối cùng vẫn chỉ có kết cục là bị diệt khẩu. Và điều này khiến Viên Mục Dã và Đoàn Phong phải đau đầu.
Trong phòng họp của số 54, Viên Mục Dã và nhóm Đoàn Phong đang tranh chấp không ngừng vì chuyện này, không ai đưa ra được đối sách vẹn toàn...
Viên Mục Dã thở dài: “Nếu để Lệ Thần đi tự thú, thì những kẻ kia chắc chắn sẽ diệt khẩu cậu ta ngay trong tù, đến khi đó chúng ta làm sao tiếp ứng được cậu ta? Cũng không thể đi cướp ngục được đúng không?”
Đoàn Phong trầm giọng nói: “Vậy cứ để Lệ Thần tạm thời ôm tiền trốn đi đã, đợi đến khi Nhiếp Hải Long chết rồi chúng ta đi đón cậu ta không được sao?”
Nhưng Viên Mục Dã lắc đầu: “Làm như vậy có quá nhiều yếu tố không chắc chắn, chỉ cần một điểm không được tính toán kỹ, Lệ Thần rất có thể sẽ bị diệt khẩu.”
Đoàn Phong không nhịn được tức giận nói: “Cái gì cũng không được, thế phải làm sao mới được?”
Viên Mục Dã suy nghĩ một lúc rồi đưa ra ý kiến: “Bây giờ chúng ta chỉ nghĩ đến an nguy của Lệ Thần, nhưng nếu không diệt trừ được thế lực phía sau Nhiếp Hải Long, thì cho dù không còn Nhiếp Hải Long nữa, cũng vẫn sẽ có Vương Hải Long, Lưu Hải Long. Đến lúc đó cho dù là việc buôn ma túy hay nội tạng người cũng đều không dừng lại!”
Đoàn Phong thoáng ngẩn người, anh ta nói: “Cậu phải suy nghĩ cho kỹ, một khi nhúng tay vào chuyện này... những phiền toái sẽ không ngừng theo nhau kéo đến đấy. Cậu nhất định phải vào vai chúa cứu thế à?”
Viên Mục Dã cười: “Cái gì mà chúa cứu thế chứ, tôi không cao cả như thế đâu, có điều gặp phải loại chuyện này vẫn muốn để ý một chút...” Nói đến đây, cậu nhìn cánh tay phải của mình rồi bảo: “Hơn nữa gần đây tôi luôn cảm thấy nó quá yên tĩnh, dường như nó đang kìm lại để chuẩn bị tung ra đại chiêu gì đó?”
Đoàn Phong nhíu mày: “Không phải chứ, gần đây không nghe thấy cậu nhắc đến thứ kia, tôi còn tưởng cơ thể cậu đã dung hòa với nó rồi chứ?”
Viên Mục Dã bất đắc dĩ cười nói: “Tự mình dung hòa? Nghĩ gì thế? Anh nghĩ tôi không phải là con người bình thường hay là đánh giá nó quá thấp vậy? Thật ra chỉ cần tôi nghĩ đến, lúc nào cũng có thể cảm nhận được sự tồn tại của nó, cảm giác nó như đám dây leo đã quấn chặt vào tất cả các mạch máu trên cánh tay phải của tôi và đi theo từng nhịp hít thở của tôi vậy... Cho nên chính tôi cũng không biết có ngày nào đó nó sẽ hoàn toàn chiếm lấy cơ thể của tôi không, nên trước khi đến lúc đó, tôi vẫn muốn làm một số chuyện mà mình có thể làm.”
Viên Mục Dã dừng lại một chút, sau đó nghiêm túc nói: “Nhưng tôi không muốn kéo mọi người theo, cho nên từ giờ trở đi, số 54 không cần tham gia vào chuyện này nữa.”
Đoàn Phong hừ nhẹ: “Làm sao? Gặp chuyện là muốn làm một mình à, tôi khuyên cậu bỏ ngay cái kiểu suy nghĩ ấy đi... Hơn nữa, tôi sống bao nhiêu năm rồi, cho đến bây giờ chỉ có phiền phức tránh tôi chứ làm sao tôi phải sợ phiền phức? Tôi cũng không quan tâm đối phương là ai, chỉ cần có tôi ở đây, đừng ai nghĩ được yên ổn!”
Viên Mục Dã biết tính Đoàn Phong, chỉ cần là chuyện anh ta đã quyết thì không ai có thể thay đổi, thế nên cậu cũng không nói thêm gì nữa, chỉ quay lại nhìn đám Trương Khai. Nhưng chưa đợi cậu mở lời, bọn họ đã nhao nhao biểu thị mình không sợ phiền toái gì cả.