Viên Mục Dã nhận thấy sự hài lòng trong lời nói của Lâm Miểu, vì vậy cậu cười nói: “Tôi càng muốn tin rằng đó chỉ là cách thể hiện tình cảm khác nhau giữa mỗi người mà thôi...”
Lâm Miểu sửng sốt, sau đó cười cởi mở: “Tôi đã hiểu tại sao cha tôi lại có một học sinh như cậu!”
Sau đó hai người cùng nhau nói về một số câu chuyện thú vị mà họ biết của ông Lâm, bầu không khí rất dễ chịu, trong nhất thời Viên Mục Dã có một ảo giác, Lâm Miểu trước mặt chính là lão Lâm mà mình đã quen biết...
Lúc này, Viên Mục Dã đột nhiên muốn tìm hiểu xem Lâm Miểu có biết Đoàn Phong hay không, vì vậy cậu hỏi với vẻ tự nhiên: “Anh có biết Đoàn Phong không?”
Lâm Miểu nghe xong suy nghĩ rất nghiêm túc, cuối cùng lắc đầu: “Tôi chưa từng nghe thấy... Anh ta cũng là học sinh của cha tôi à?”
Viên Mục Dã cười đáp: “Nói một cách chính xác thì anh ấy là bạn của ông Lâm... Tôi đã từng gặp anh ấy một lần, không biết bây giờ anh ấy thế nào rồi?”
Lâm Miểu tỏ ra tiếc nuối: “Tôi không biết nhiều về bạn của cha tôi, nhưng tôi có thể giúp cậu kiểm tra trong sổ ký tên của khách có cái tên này hay không.”
Viên Mục Dã lập tức vui vẻ: “Thật sao? Cảm ơn anh rất nhiều!”
Không ngờ hai người lật từ đầu đến cuối sổ ký tên nhưng vẫn không tìm được tên của Đoàn Phong.
Mặc dù hơi thất vọng, nhưng Viên Mục Dã vẫn tin rằng Đoàn Phong đang sống ở một nơi nào đó trên thế giới này, Đoàn Phong đang trải qua cuộc sống bình thường mà anh ta từng mơ ước... Cuối cùng, Viên Mục Dã để lại tên mình trên sổ ký tên, sau đó tạm biệt Lâm Miểu và rời đi.
Khi bước ra khỏi nhà tang lễ, Viên Mục Dã đứng một mình ở cửa và ngơ ngác nhìn về phía nghĩa trang, trong lòng cậu vẫn luôn tự hỏi tại sao Đoàn Phong không xuất hiện trong sổ ký tên...
Cho đến khi một người đàn ông trung niên cao lớn đi thẳng về phía Viên Mục Dã, anh ta nhìn thấy cậu thì lên tiếng hỏi thăm: “Xin hỏi lễ truy điệu của Tiến sĩ Lâm Sâm ở sảnh nào?”
Viên Mục Dã lập tức phục hồi tinh thần, sau đó ngẩng đầu nhìn đối phương, cậu bỗng thấy một khuôn mặt già dặn hơn nhiều so với Đoàn Phong xuất hiện trước mắt, nếu không phải Viên Mục Dã đã quá quen với giọng nói của Đoàn Phong, trong nhất thời cậu khó mà nhận ra người trước mặt là anh ta...
“Sao bây giờ anh mới đến? Lễ truy điệu kết thúc từ lâu rồi...” Viên Mục Dã nói với giọng rất thân quen.
Đoàn Phong nghe thế thì ngẩn người, sau đó tò mò hỏi: “Cậu em, chúng ta đã gặp nhau bao giờ chưa?”
Đoàn Phong của ngày hôm nay khoảng hơn 40 tuổi, khuôn mặt hơi chững chạc chứng tỏ anh ta đang từ từ già đi, nghĩ tới đây Viên Mục Dã vui mừng nói: “Anh già hơn so với trước đây nhiều đấy...”
Câu nói này thật sự hơi mếch lòng đối với một người xa lạ mới gặp lần đầu, không ngờ Đoàn Phong lại cười lớn: “Ồ? Vậy là cậu đã từng gặp tôi khi còn trẻ à? Nhưng tại sao tôi không có ấn tượng gì về cậu nhỉ?”
Lúc này Viên Mục Dã mới tỉnh táo lại, cậu biết mình đã nói sai nên vội vàng chống chế: “Tôi... Tôi là học sinh của ông Lâm Sâm, trước đây tôi đã từng gặp anh, anh... già hơn so với trước kia.”
Đoàn Phong nhìn Viên Mục Dã từ đầu đến chân, ánh mắt anh ta kiểu “Sao tôi thấy cậu nói không đáng tin thế nhỉ?”, may mắn thay, Đoàn Phong không bám lấy vấn đề này mà thở dài hỏi: “Mộ ở chỗ nào vậy?”
Bởi vì hơi chột dạ, cho nên Viên Mục Dã không nghe rõ câu hỏi của Đoàn Phong: “Anh nói cái gì?”
“Mộ của ông Lâm Sâm ở chỗ nào? Tôi đã bỏ lỡ lễ truy điệu của ông già đó, thì đành phải đến thăm mộ của ông ta vậy...” Đoàn Phong kiên nhẫn giải thích.
Viên Mục Dã vội vàng nói: “Anh chờ một chút, tôi đi hỏi nhân viên!”
Không lâu sau, Viên Mục Dã đã hỏi nhân viên nghĩa trang vị trí chính xác bia mộ của Lâm Sâm, sau đó cậu dẫn Đoàn Phong phiên bản trung niên đi tìm, hai người vái lạy trước mộ Lâm Sâm, ít nhất thì họ cũng không phí công đi chuyến này...
Sau đó hai người cùng đi trên con đường nhỏ trong nghĩa trang, bầu không khí hơi xấu hổ, mặc dù Viên Mục Dã muốn hỏi Đoàn Phong bây giờ thế nào, nhưng trong nhất thời cậu không biết phải nói gì.
“Anh...”
“Tôi...”
Đoàn Phong buồn cười quá: “Cậu nói trước đi!”
“Anh... Bây giờ thế nào rồi? Anh đang làm công việc gì? Đã kết hôn chưa?” Viên Mục Dã liên tục hỏi ba vấn đề.
Đoàn Phong nghe xong bèn nghĩ thầm trong lòng, người thanh niên trước mắt này hơi kỳ lạ, cậu ta mở miệng hỏi cứ như bạn cũ nhiều năm của mình. Một thanh niên trẻ hơn mình tận mười mấy tuổi mà lại hỏi mình sống thế nào? Đã kết hôn chưa? Đây là những vấn đề chỉ mấy người bằng tuổi hoặc lớn tuổi hơn mới quan tâm...
Viên Mục Dã cũng ý thức được một chuỗi các câu hỏi của mình hơi đường đột, vì vậy cậu vội vàng tự giới thiệu: “Tôi tên là Viên Mục Dã, năm nay 33 tuổi, chưa lập gia đình, tôi là một cảnh sát làm việc tại đội cảnh sát hình sự của cục cảnh sát thành phố, chức vụ của tôi là đội phó, địa chỉ nhà là...”
Đoàn Phong vội vàng ngắt lời: “Cậu em, cậu đang đi xem mắt đấy à? Không cần phải giới thiệu kỹ đến thế đâu...”
Viên Mục Dã thật sự không giỏi giao tiếp, mọi sự khôn khéo của cậu đều dùng cho bọn tội phạm, vì vậy khi gặp người mà mình quan tâm, Viên Mục Dã không biết phải làm gì.
“Có thể anh không nhớ tôi... Nhưng tôi lại rất quen thuộc với anh, tôi không biết phải giải thích tất cả những điều này thế nào, tôi chỉ có thể nói rằng, vào một thời điểm nào đó, anh và tôi đã từng là anh em sống chết có nhau, vì vậy tôi muốn biết cuộc sống của anh bây giờ có tốt không, anh có đạt được những mong muốn mà trước đây thậm chí anh còn không dám nghĩ đến không?” Viên Mục Dã nói với đôi mắt đỏ hoe.
Đoàn Phong bình tĩnh nhìn Viên Mục Dã mười mấy giây, sau khi xác định cậu không nói dối thì mới thở dài, bảo: “Được rồi, thật ra chuyện của tôi cũng không có gì là không thể nói, tôi tên Đoàn Phong, năm nay 45 tuổi, tôi mở một công ty bảo vệ riêng, tôi đã kết hôn cách đây mười năm và con gái của tôi năm nay 7 tuổi.”
Sau khi nghe Đoàn Phong nói về tình trạng hiện tại của mình, trong lòng Viên Mục Dã cảm thấy rất vui, đây chẳng phải là cuộc sống hạnh phúc mà cậu hy vọng Đoàn Phong có được sao? Anh ta không cần sống cô đơn đến hết cuộc đời, lại càng không cần nhìn bạn bè của mình lần lượt chết đi, Đoàn Phong có thể lấy vợ, sinh con như người bình thường và cũng sẽ chết vì già yếu, bệnh tật...
Đoàn Phong có thể nhìn thấy được sự vui mừng phát ra từ tận đáy lòng của Viên Mục Dã, anh ta rất tò mò không biết người thanh niên trước mặt này là ai? Cậu ta có quan hệ thế nào với mình? Tại sao cậu ta lại biết rõ về mình đến thế?
Mặc dù Đoàn Phong chắc chắn 100% rằng mình chưa từng nhìn thấy người thanh niên này bao giờ, nhưng anh ta cũng cảm thấy Viên Mục Dã rất quen, cứ như một người bạn cũ đã biết nhau nhiều năm...
“Sao nào? Cuộc sống của tôi không tồi đúng không?” Đoàn Phong trêu.