Nghe Đoàn Phong hỏi như vậy, Viên Mục Dã cười bảo: “Hiện tại hối hận vẫn còn kịp đấy. Mặc dù số 54 là một cơ quan độc lập, nhưng không tránh được việc phải giao tiếp với các cơ quan ban ngành. Nếu thật sự đắc tội ai đó vì việc này, e rằng về sau sẽ có lúc lão Lâm phải đau đầu.”
“Cậu có thể yên tâm về vấn đề này, đừng thấy ngày thường lão Lâm luôn ra vẻ ôn hoà, gặp ai cũng khách sáo, nhưng trên thực tế anh ta chính là con hổ mặt cười, chẳng có mấy người dám chân chính đắc tội người của anh ta đâu.” Đoàn Phong dửng dưng nói.
Viên Mục Dã xua tan nỗi băn khoăn trong lòng, cậu cười: “Cũng tốt. Nếu đã như vậy, chúng ta phải điều tra đến tận cùng xem có những ai đang ăn đồng tiền xương máu trên việc buôn bán nội tạng người!”
Bởi vì Lệ Thần có thể đọc được tất cả ký ức của Nhiếp Hải Long, cho nên nếu muốn tìm được tuyến trên của hắn chắc không thành vấn đề. Nhưng bây giờ đối phương đã bắt vợ con của Nhiếp Hải Long, lấy đó để đe dọa buộc Nhiếp Hải Long câm miệng, cho nên nếu nhóm Viên Mục Dã muốn điều tra mà không có nỗi lo về sau, điều đầu tiên họ cần phải làm là cứu hai mẹ con nọ ra.
Tuyến trên của Nhiếp Hải Long tên là Triệu Khôn, bề ngoài là giám đốc an ninh của bệnh viện trung tâm thành phố, nhưng chính nhờ gã “dìu dắt”, nên Nhiếp Hải Long mới từ một tay buôn chó lúc ban đầu từng bước một trở thành anh Long bao nhiêu người đều phải kiêng dè ngày hôm nay…
Lúc trước Nhiếp Hải Long cũng làm nghề trộm cắp thiếu đạo đức, nhưng dù hắn to gan đến đâu cũng không dám phát rồ như bây giờ. Có lẽ chính hắn đều không thể ngờ rằng nhiều năm sau mình sẽ đi lên con đường buôn bán ma túy và nội tạng không có lối về thế này.
Lý do nói như vậy không phải vì trước kia Nhiếp Hải Long lương thiện bao nhiêu, mà bởi ngay lúc đó hắn vốn không biết, trên đời này còn có cách kiếm tiền như vậy.
Nhiếp Hải Long và Triệu Khôn quen nhau nhờ một sự việc nhỏ. Lúc đó Nhiếp Hải Long vừa trải qua cái chết của hai mẹ con Ôn Tử Thiến, hắn cũng phải nằm viện vì bị lửa đốt làm bỏng tay phải. Tuy đã mượn chuyện này để lũng đoạn việc buôn bán chó ở địa phương, nhưng cảm xúc của hắn vẫn khá uể oải trong khoảng thời gian đó.
Có một lần Nhiếp Hải Long đến bệnh viện thay băng, nhưng do lái xe một tay nên va quẹt với một chiếc ô tô bên cạnh. Đây vốn chỉ là việc nhỏ, hai bên đến bảo hiểm là có thể giải quyết. Nhưng không ngờ đối phương là “cậu ấm” bị gia đình chiều hư, thấy chiếc xe yêu dấu của mình bị quẹt trầy thì cứ nhất quyết muốn thượng cẳng chân hạ cẳng tay với Nhiếp Hải Long.
Mặc dù trên người Nhiếp Hải Long bị thương, nhưng đối phó con tôm chân mềm trước mắt vẫn chẳng thành vấn đề. Không ngờ đối phương đánh hắn hai đấm rồi nói bằng vẻ mặt kiêu ngạo: “Cha tao là XXX. Hôm nay nếu mày dám đánh trả, ngày mai tao sẽ cho mày vô tù ăn tết!”
Nhiếp Hải Long từng nghe thấy cái tên mà con tôm chân mềm đó nói, đúng là một vị tài phiệt lớn có tiền có thế ở địa phương, tuyệt đối không phải người như Nhiếp Hải Long có thể dễ dàng trêu chọc. Nhưng lúc ấy vừa mới trải qua cửa nát nhà tan, Nhiếp Hải Long thật sự nổi cơn tức giận. Hắn đỏ mắt muốn ra sau cốp xe lấy vũ khí.
Ai ngờ đúng lúc này, đột nhiên có một người đàn ông dáng vóc trung bình bước tới, cười lớn tiếng rồi kéo tôm chân mềm sang một bên và nói nhỏ vài câu. Tuy đối phương vẫn có vẻ mặt kiêu ngạo, nhưng rõ ràng khí thế đã tụt xuống một đoạn.
Với trạng thái ngay lúc đó của Nhiếp Hải Long, nếu người đàn ông này không xuất hiện, chắc chắn sẽ gây ra mạng người, nhưng hiện giờ sự việc lại bị mấy câu nói của đối phương giải quyết một cách nhẹ nhàng. Nhìn tôm chân mềm lái xe rời khỏi hiện trường, Nhiếp Hải Long cũng dần dần bình tĩnh lại.
Lúc này người đàn ông chủ động đưa cho Nhiếp Hải Long một điếu thuốc và nói: “Nó chỉ là thằng nhãi nhép chưa đủ lông đủ cánh, ỷ ông già mình có mấy đồng tiền dơ bẩn nên không biết trời cao đất dày gì. Nếu cậu thật sự tức giận với loại người ấy, cuối cùng chỉ có cậu chịu thiệt mà thôi.”
Đôi khi giao tiếp giữa đàn ông thường bắt đầu bằng một điếu thuốc. Sau khi trò chuyện một lúc, Nhiếp Hải Long biết đối phương tên Triệu Khôn, là giám đốc an ninh của bệnh viện. Triệu Khôn cũng biết được hoàn cảnh “bi thảm” mà Nhiếp Hải Long gặp phải gần đây qua cuộc nói chuyện phiếm. Sau đó hai người thường xuyên hẹn nhau uống rượu, qua lại nhiều rồi thành bạn nhậu không có gì giấu nhau.
Nhưng theo hồi ức của Nhiếp Hải Long sau này, thật ra Triệu Khôn luôn khảo sát hắn, đợi tới khi thời cơ chín muồi mới chính thức kéo hắn nhập bọn.