Mãng xà đốm xanh khổng lồ đứng thắng sừng sững, đầu rắn bất động, nhưng đôi mắt đầy linh khí bên trái và bên phải lại không ngừng đảo quanh.
Chiếc lưỡi đỏ tươi cũng không ngừng lè ra thụt vào, tựa như đang dò tìm tín hiệu trong không khí.
Đệ Ngũ Luyện Phong tựa vào thân rắn, nghe thấy trên đỉnh đầu lại truyền đến tiếng động lạ, sắc mặt hơi khó coi.
Anh cúi đầu vỗ vỗ vào thân rắn, cảm thán: “Đúng là gặp phải kẻ ác rồi, ngươi cũng chẳng dễ dàng gì đâu...”
“Tê ~~ tê ~~”.....
“Con mẹ nó, mày có bị bệnh không! Tao đã nhận thua rồi, tại sao còn muốn tra tấn tao!”
Ngụy Ô nước mắt đã cạn khô, khàn cả cổ họng mà kêu khóc.
Hạ thân đau rát nhức nhối, tên khốn kiếp này còn bắt hắn đứng dậy lắc vòng quanh eo!
Hứa Sơn ôm cánh tay cười lạnh.
Mày nói thua là thua sao? Bản tính con người khó tin, đặc biệt là những kẻ từng làm chuyện xấu xa!
Mới thử có hai chiêu đã chịu thua, nhỡ lát nữa nó cung cấp thông tin giả, ảnh hưởng đến phán đoán của ta thì đây chính là chuyện liều mạng.
Tên tiểu nhân này ta nhất định phải khuất phục, khiến nó phải khiếp sợ toàn diện cả về tâm lý lẫn sinh lý!
“Thằng nhãi, ta còn chưa bắt đầu tra tấn ngươi đâu, chiêu này chẳng qua là để đề phòng ngươi thôi. Lát nữa ta hỏi ngươi vấn đề, nếu ta cảm thấy ngươi có dù chỉ một câu nói dối, ta liền để ngươi biết thế nào là tẩy ruột rửa dạ dày!”
“Không ngại nói cho ngươi hay, những chiêu này của gia ta chẳng qua là qua loa thôi, nếu ngươi dám đắc tội ta, ta sẽ cho ngươi nếm thử thế nào là sơ ô tử vong!”
Hứa Sơn vừa nói vừa không khỏi nhìn về phía trán Ngụy Ô, suy nghĩ...
Ý nghĩ về chiêu này cũng từng thoáng qua trong đầu hắn, nhưng vì quá vô nhân đạo nên hắn chưa từng nghĩ tới việc áp dụng.
Nối liền miệng với một đầu ống, tạo thành một vòng tuần hoàn hoàn chỉnh.
Cái bình trà đá kia còn có thể dùng được không nhỉ?
Chất lỏng đều sẽ đi ra từ lối thoát thông thường, dù sao đã tạo thành một vòng khép kín, không có lối ra... vậy rốt cuộc sẽ vận chuyển thế nào, đây đúng là một vấn đề.
Nhưng mà, xét về kết quả thì ý nghĩa dường như không lớn lắm, chất lỏng sẽ tuần hoàn vô hạn, hỗn loạn và cuồng bạo trong cơ thể, chẳng lẽ đầu óc sẽ không bị khuấy thành bột nhão sao?
Thế nào thì cũng là chết thôi.
Hứa Sơn sâu sắc đắm chìm trong suy tư về chân lý khoa học.
Ngụy Ô trong lòng không khỏi rùng mình, mặc dù nghe không hiểu, nhưng chắc chắn đó là một loại hình phạt cực kỳ tàn ác!
Sơ ô tử vong? Thứ quái quỷ gì vậy?
Mặc kệ đó là thứ gì, tuyệt đối không thể nói dối!
Hứa Sơn khẽ rùng mình, hoàn hồn.
Không được, không thể tiếp tục suy nghĩ nữa, nếu không sẽ thật sự trở thành biến thái mất.
Nghĩ nhiều về những chuyện ghê tởm thế này dễ ảnh hưởng đến nhân cách.
“Được rồi, ta bây giờ bắt đầu hỏi ngươi, họ tên.”
“Ngụy Ô.”
“Tuổi.”
“Tám mươi.”
“Các ngươi Chân Ngôn Giáo lần này mang theo bao nhiêu người tới, chia mấy tổ, ai là thủ tịch, cảnh giới thế nào?”
Ngụy Ô trả lời với vẻ mặt như cha mẹ chết: “Mang theo 43 người, chia thành mười tổ hành động, tự phân tổ... ta chỉ dẫn theo một người. Thủ tịch tên là Phong Tự Tại, cảnh giới Kim Đan Đại Viên Mãn.”
“Nghe nói Thần Huyết Thuật của các ngươi tên là Ngôn Linh Chú Vực, cụ thể nó như thế nào? Phá giải ra sao?”
Ngụy Ô do đự một chút, cuối cùng vẫn tiếp tục đáp lời.
“Thần Huyết Thuật khi kích hoạt sẽ kéo những người xung quanh vào một lĩnh vực, vị trí của mỗi người đều sẽ bị trói buộc, không thể nhúc nhích. Trong lĩnh vực đó không thể tự do hoạt động, tất cả pháp thuật đều phải được thi triển thông qua ngôn chú tương ứng.”
“Nếu ta bước vào thì có thể tấn công được không?”
Ngụy Ô lắc đầu: “Các loại pháp thuật đều có ngôn chú tương ứng... đó là Giáo ta đã mất mấy ngàn năm tìm tòi mới tổng kết được. Người ngoài khi ở trong đó chỉ có thể phòng ngự, chính diện chống đỡ các đòn tấn công. Nhưng cũng có ngoại lệ... có những cao thủ cực mạnh đã từng trải qua chú vực, họ có thể thông qua thần niệm và kinh nghiệm của bản thân để nhanh chóng phát hiện ngôn chú tương ứng với pháp thuật của mình, lần tiếp theo cũng coi như có thể có chút sức chống trả.”
“Cao thủ như vậy là ai? Lấy một ví dụ.”
“Huyền Hải Giáo. chúng ta đã giao chiến với Huyền Hải Giáo vài trận, có cao thủ cấp Hóa Thần trở lên từng tiến vào Ngôn Linh Chú Vực, lĩnh ngộ được vài loại ngôn chú tương ứng với pháp thuật của bản thân. ”
“Không đúng.” Hứa Sơn mở miệng ngắt lời Ngụy Ô, nghi ngờ nói: “Ngôn Linh Chú Vực cường đại như thế, tại sao còn để đối phương trốn thoát được?”
“Huyền Hải Giáo cũng có Thần Huyết Thuật, Thần Huyết Thuật của họ tên là Thân Hồn Đồng Chiến. Phân thân được chế tạo từ thần huyết có thể giúp họ ngăn cản tổn thương. Đồng thời, tu sĩ sở hữu Thần Huyết Thuật cũng không dễ dàng giết chết đối phương. Hơn nữa, Ngôn Linh Chú Vực tiêu hao rất nhiều, nhiều nhất chỉ có thể phóng thích một hai chiêu là sẽ biến mất.”
“Điều này cũng hợp lý, bất quá các ngươi cùng Huyền Hải Giáo hẳn là có thù hận rất sâu nặng phải không? Dù sao cao thủ ở cấp độ này cũng đã bắt đầu giao đấu rồi. Với Thần Huyết Thuật của các ngươi, lẽ ra có thể xuất kỳ bất ý, tiêu diệt cả nhà họ chứ.”
Trên mặt Ngụy Ô thoáng hiện vẻ giãy giụa, nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ ý định giấu giếm.
Hiện tại chết mới là việc quan trọng nhất cần giải quyết, tông môn gì thì cũng không quan trọng!
“Huyền Hải Giáo cùng Giáo ta thực lực ngang ngửa nhau… Huyền Hải Giáo có tính xâm lược rất mạnh, Giáo ta cũng đã từng thực sự nghĩ tới việc chủ động ra tay… nhưng thần huyết của Chân Ngôn Giáo đã không còn lại bao nhiêu, không có nắm chắc phần thắng tuyệt đối thì không thể ra tay.”
Chân Ngôn Giáo đã không thể nào sản xuất thêm thần huyết được nữa!
Trong mắt Hứa Sơn lóe lên tinh quang.
Nói như vậy, phán đoán lúc trước của hắn là chính xác, bây giờ cuối cùng đã biết rõ nguyên do cụ thể.
Khó trách khi xem tài liệu công văn Khổ Lý, hắn luôn cảm thấy Chân Ngôn Giáo rất bị động trong hành động.
Cả hai giáo phái đều thờ phụng thần linh, cốt lõi lập giáo chính là Thần Huyết Thuật.
Thần Huyết Thuật không đủ, chiến lực cấp cao chắc chắn sẽ giảm đi rất nhiều.
“Thần huyết của Chân Ngôn Giáo còn lại không nhiều, trong Giáo các ngươi cũng không có nhiều người biết chuyện này phải không?”
“Vâng... chỉ có số ít người cấp cao biết thôi...”
Hứa Sơn suy nghĩ một lát rồi hỏi tiếp: “Vậy thủ tịch Phong Tự có thần huyết trên người không?”
“Chắc là có một giọt... ta không xác định.”
Sau m mười lăm phút, buổi thẩm vấn kết thúc.
Hứa Sơn tay chống cằm trầm tư, đang suy nghĩ có cần bổ sung thêm vài vấn đề nào không.
Có lẽ cảm nhận được hắn không còn gì muốn hỏi thêm, trong mắt Ngụy Ô không khỏi lóe lên ánh sáng nhạt.
Ánh mắt hắn toát ra hy vọng được chết.
Hứa Sơn hoàn hồn, đối diện ánh mắt Ngụy Ô.
Hắn khẽ cười một tiếng, vỗ vỗ đầu đối phương.
“Không tệ, lời khai thành thật, ta rất hài lòng, xem ra ngươi đã hoàn toàn tỉnh ngộ rồi.”
Ngụy Ô cưỡng nở nụ cười, ánh mắt tràn đầy bi ai vô tận.
Hắn muốn thốt ra lời lẽ cứng rắn, nhưng thực sự không còn đám lải nhải.
Nếu nói sai, tên Ác Ma này tiếp tục tra tấn hắn là hoàn toàn có thể.
“Thôi được, vậy ta tiễn ngươi lên đường, kiếp sau hãy làm người tốt nhé.” Hứa Sơn rút ra pháp kiếm, nhắm thẳng vào mi tâm Ngụy Ô.
Ngụy Ô nhắm mắt lại, tuyến lệ vốn đã khô cạn, như một phép màu, nước mắt lại trào ra.
Chỉ có điều lần này, đó là nước mắt hạnh phúc, nước mắt của sự giải thoát.
Ước nguyện sắp thành hiện thực!
Rời khỏi thế giới dơ bẩn này!
Nhưng đợi một lúc, cơn đau dự kiến vẫn không ập đến.
Ngụy Ô từ kinh hãi hóa thành sợ hãi, mở mắt ra, mũi kiếm của đối phương vẫn ở trước mắt, vững vàng bất động.
“Sao... ngươi còn muốn hỏi gì nữa sao?”
“Không hỏi gì cả, ta bảo ngươi kiếp sau làm người tốt, ngươi có nghe thấy không hả?”
“Nghe... nghe thấy rồi.”
“Nghe thấy thì có tác dụng quái gì, thể hiện thái độ đi chứ!”
“Ta thề... kiếp sau ta nhất định sẽ làm người tốt...” Ngụy Ô vô cùng tủi thân cắn môi.
Hứa Sơn hài lòng cười.
Đạo tâm viên mãn, hôm nay lại làm thêm một việc thiện.
Ngay lập tức, một kiếm đâm chết Ngụy Ô, rồi thu thi thể vào túi trữ vật.