Đệ Ngũ Luyện Phong nói: “Thật ra thì những điều còn lại cũng không nói gì cả, chỉ đặn chúng ta cố gắng chuẩn bị sẵn sàng mọi lúc, bảo toàn tính mạng là điều quan trọng hàng đầu. À đúng rồi, còn dặn chúng ta cứ nắm rõ trong lòng là được, nhiệm vụ cần giữ bí mật, không nên tiết lộ ra ngoài.”
“Không sai.” Hứa Sơn vỗ tay một cái, rồi kéo Lục Hương Quân đi đến một bên.
Lục Hương Quân chưa kịp hỏi, trong tay Hứa Sơn đã xuất hiện thêm hai chiếc mâm tròn, rung nhẹ trước mắt y.
“Sư huynh, con đường xuyên qua Rừng rậm Xuyên Tim huynh đã biết rồi. Huynh tạm thời đừng về Huyễn Hải Giáo, hãy đến Điền Sơn Thành chờ.”
“Hai chiếc mâm tròn này, cái màu xám huynh giữ lấy, còn cái màu lam này, một khi nó biến mất, đó chính là tín hiệu huynh bắt đầu hành động.”
“Sư đệ, đây là cái gì vậy?” Lục Hương Quân tiếp nhận chiếc đĩa tròn kỳ lạ, nghiên cứu một lát, “Ta chưa từng thấy qua, một vật thật kỳ lạ, nó dùng để làm gì?”
“Đừng hỏi nhiều, chúng ta đã chuẩn bị rất chu đáo và chặt chẽ, nhưng vẫn dễ xảy ra ngoài ý muốn. Chiếc mâm tròn màu xám này, chỉ cần mép của nó tiếp xúc với bất kỳ bộ phận nào trên cơ thể là có thể phát huy tác dụng. Tuyệt đối đừng dùng khi không có tình huống cực đoan, trừ phi gặp phải tình huống huynh không thể phản ứng kịp mới được sử dụng.”
“Một khi dùng, sẽ xảy ra những chuyện huynh không thể lý giải nổi, và cơ thể huynh sẽ mất kiểm soát.”
“Đợi đến khi khôi phục bình thường, huynh hãy hô to ‘Tổ sư cứu ta!’. Đối thủ sẽ kiêng kỵ huynh trong khoảng thời gian đó, không dám ra tay ngay lập tức. Huynh hãy thừa cơ sử dụng Pokeball để tự vệ. Nếu ta vẫn không nhận được tín hiệu của huynh, ta sẽ lập tức đến cứu huynh.”
“Còn có cái này.” Hứa Sơn lại lấy ra thuốc lá điện tử, “Trước khi hành động, huynh hãy hút vài hơi vật này, cứ hút cho đến khi nó rung lên. Nếu không thì đừng hành động, hiểu không?”
Lục Hương Quân chậm rãi gật đầu, nghiêm mặt nói: “Ta đã hiểu.”
Mặc dù đầy đầu dấu chấm hỏi.
Nhưng sư đệ cho huynh những vật như thế này, hẳn là đã dốc hết sức để bảo vệ huynh được chu toàn, tuyệt đối không được sơ sẩy một chút nào.
Chỉ cần làm theo lời dặn là được, toàn là những thao tác ngốc nghếch, cũng không có gì khó khăn cả.
“Ta đi đây.” Sau khi căn dặn xong xuôi mọi thứ, Hứa Sơn mang theo Đệ Ngũ Luyện Phong quay trở về Huyễn Hải Giáo...
Trên đường.
Đệ Ngũ Luyện Phong nói: “Hứa Gia, nếu thật sự khai chiến thì hai chúng ta phải làm gì đây?”
Hứa Sơn đang phi hành cực nhanh, nghe y hỏi, trong lòng không khỏi bắt đầu suy tính.
Tình huống hai thế lực lớn đối chiến mặc dù y chưa từng trải qua, nhưng lăn lộn bên ngoài nhiều năm như vậy cũng từng nghe nói qua.
Cách thức công phạt của các thế lực tu chân rất thú vị, khác biệt một trời một vực so với phàm nhân.
Điểm khác biệt rõ ràng nhất chính là số lượng người ít, số lượng người ít ỏi hệt như thôn chiến.
Chỉ cần một hai mũi nhọn chiến lực phân định thắng bại, cơ bản đã tuyên bố kết quả của cuộc chiến.
Nếu như các mũi nhọn lưỡng bại câu thương, không còn sức chiến đấu, thì thắng bại sẽ được quyết định ở các tầng thấp hơn.
Thông thường mà nói, đều là binh đối binh, Vương đối Vương.
Nếu hai thế lực có thực lực cường đại, thì mức độ chấn động của chiến tranh sẽ được đẩy cao. Tu sĩ dưới cấp Kim Đan có thể bỏ qua, không tính đến, cũng không ai để ý đến cấp độ này.
Từ cấp Kim Đan trở lên, chính là các đại cảnh giới của mỗi bên giao chiến với đối thủ cùng ~- cấp.
Việc muốn chơi kiểu ỷ mạnh hiếp yếu, hạ mình đi đồ sát kẻ yếu, tấn công hàng duy.
Loại tình huống này chỉ có thể nói là sự kiện ngẫu nhiên.
Thật ra cũng không khó lý giải, đa số tu sĩ vẫn mang tư duy của nhân loại bình thường, là động vật có tính xã hội, có trật tự tự phát và đạo đức mộc mạc tồn tại.
Việc chơi tấn công hàng duy, đồ sát tu sĩ cảnh giới yếu.
Loại hành vi này cơ bản có thể được xưng là "Trời ghét Đất bỏ”.
Tin tức trong Tu chân giới lan truyền rất nhanh, trên đời này không có bức tường nào mà gió không thể lọt qua.
Nếu là một cá nhân, việc bị coi là kẻ điên thì không quan trọng, nhưng nếu một tổ chức lại làm như vậy.
Thì sau này tổ chức đó cũng không cần phát triển nữa, không ai nguyện ý cũng không ai dám nương tựa vào loại tổ chức này.
Ngươi đã chơi như vậy, người khác cũng có thể chơi tấn công hàng duy, mà lại những kẻ ở phía sau cũng không có chút gánh nặng đạo đức nào, hoàn toàn không cần lo lắng sự chỉ trích, căm thù từ bên ngoài.
Điều tồi tệ hơn là trong lòng mọi người đều ngầm thừa nhận, chỉ cần quy tắc ngầm này bị phá vỡ, cực kỳ dễ dàng rước lấy đại họa.
Giữa một đám người bình thường, xuất hiện một con chó dại làm việc không chút kiêng kỵ.
Đối mặt với loại chó dại này chỉ có hai lựa chọn: hoặc là bị nó đồng hóa, hoặc là... giết chết nó để duy trì quy tắc ngầm trong lòng mọi người.
Hiển nhiên, lựa chọn đồng hóa này là không thể chấp nhận được. Ít ai thích sống trong một thế giới mà mọi người đều cảm thấy bất an, rung chuyển không ngừng, ngay cả tu sĩ có thiên tính mạo hiểm cũng vậy.
Nếu như tranh đấu chỉ giới hạn ở cục bộ, tất cả mọi người có thể chấp nhận. Nhưng với đặc tính của tu sĩ, ai có thể đảm bảo con chó dại đó sẽ không đi ra khỏi vòng tròn của bản thân nó?
Cho nên, chỉ cần loại chó đại này không phải vô địch thiên hạ, ngay lập tức sẽ bị bên ngoài liên thủ tiêu diệt.
Nhưng có một ngoại lệ... đó là sâu trong Nam Cương.
Đó là nơi mà các tu sĩ Ma Đạo đạo tâm mất cân bằng hoành hành, thuần túy là luật rừng.
Theo như Hứa Sơn tìm hiểu nhiều năm, các thế lực nội bộ Nam Cương có quy mô lớn rất ít, nhưng đều cực kỳ càn rỡ.
Bất kể là đạo tâm, đạo đức, hay quy tắc ngầm, các thế lực Nam Cương đều không mấy quan tâm.
Điều duy nhất bọn họ quan tâm chính là lợi ích và thực lực.
Thấy ngươi trước tiên sẽ quan sát một chút, nếu có thể đánh được, đánh có lợi ích, vậy ta liền muốn ra tay với ngươi.
Thấy ngươi không vừa mắt, cũng muốn ra tay.
Nếu đánh không lại thì bỏ qua, trốn xa một chút, cố gắng không bị để mắt tới.
Nếu như bị để mắt tới, chết thì đành chịu. Nếu còn sống thì tiếp tục sống yên ổn.
Nếu tình hình tốt hơn thì quay về tìm lại thể điện.
Sâu hơn nữa... còn có tà tu, hoàn toàn là những kẻ điên, làm việc không có chút logic nào, ngay cả tu sĩ Ma Đạo cũng không thể dễ dàng tha thứ.
Y đã quan sát qua.
Tây Trạch hiển nhiên không dã man như vậy, họ cũng chú trọng tu trì đạo tâm, sẽ không hoàn toàn phóng túng việc giết chóc.
Liễu Hóa Càn có thể nào lại phát điên mà dùng tấn công hàng duy với đệ tử Chân Ngôn Giáo không?
Hứa Sơn cảm thấy sẽ không.
Một cường nhân đã nắm giữ Huyễn Hải Giáo mấy trăm năm, sẽ không vì nỗi đau mất con mà hoàn toàn mất lý trí.
Tu sĩ mất đi người thân dù cũng sẽ đau khổ, nhưng quan niệm sinh tử thực ra có khác biệt không nhỏ so với phàm nhân.
Tuổi thọ siêu dài, cộng thêm tỷ lệ tử vong cực cao, quanh năm ở trong trạng thái chiến đấu, thường xuyên giết người hoặc chứng kiến cái chết, những chuyện như vậy cũng khiến tầm nhìn của họ rộng mở hơn một chút.
Điều cốt lõi có thể châm ngòi cuộc đấu tranh giữa hai giáo vẫn là do hình thức tổ chức của Huyễn Hải Giáo, lợi ích từ mỏ quặng tinh điểm và sự uy hiếp của Chân Ngôn Giáo.
Cái chết của Liễu Thừa Thiên chỉ là một ngòi nổ mạnh mẽ và hữu hiệu.
“Nếu thật sự khai chiến, trước tiên hãy bảo toàn bản thân, cố gắng tiết kiệm lực lượng. Nếu bên sư huynh ta thật sự thu được thành quả, chúng ta tìm cơ hội thừa lúc hỗn loạn mà chạy trốn, sẽ không có ai chú ý đến chúng ta, điều này không khó chút nào.” Hứa Sơn hồi đáp.
Với thực lực của y và Đệ Ngũ Luyện Phong, đối mặt tu sĩ Kim Đan, giả vờ gặp khó khăn để thoát ly chiến trường sẽ không thành vấn đề.
Hơn nữa, các tu sĩ cảnh giới cao vì bảo vệ môn nhân của mình, hẳn sẽ tự giác kéo dài khoảng cách, mở ra chiến trường riêng của mình.
Khoảng cách giữa các chiến trường cũng không quá xa, nguy cơ bị liên lụy sẽ không quá cao.
“Được, vậy thì làm theo lời ngươi nói vậy.”.
Thấm thoắt đã bảy ngày trôi qua.
Hứa Sơn và Đệ Ngũ Luyện Phong đã an toàn ẩn mình trên một ngọn núi.
Bên ngoài mặc dù vẫn bình tĩnh như trước, nhưng bên trong đã sóng ngầm cuồn cuộn từ lâu.
Tin tức về việc sắp khai chiến vẫn chưa được truyền ra, nhưng việc thiếu hụt đan dược và Phù Lục đã khiến không ít người nhận ra điều bất thường.
Mỗi người ít nhiều đều nhận được ám chỉ từ người thân cận.
Vào một ngày nọ, Hứa Sơn nhắm mắt khoanh chân luyện công, Đệ Ngũ Luyện Phong cũng ở một bên.
Ngoài cửa vang lên một tràng tiếng bước chân, Hứa Sơn mở mắt.
Ngay lập tức, một giọng nói truyền đến: “Hòa huynh, ngươi và Ngụy huynh đều ở đó chứ?”
Hứa Sơn đứng dậy mở cửa, thấy người đến lập tức nở nụ cười tươi: “Giang Sư Huynh, từ khi chia tay đến giờ vẫn khỏe chứ?”.....