Hứa Sơn nhìn hắn nói: “Đau bụng? Ta không đau, bụng ngươi đau cái gì, chăng lẽ là vết thương cũ tái phát?”
Lục Hương Quân nhăn nhó mặt mày: “Ta cũng không biết, cảm giác cứ như muốn tiêu chảy... Thế này là sao, hay là đồ ăn có vấn đề?”
“Ngươi nói vớ vẩn gì đấy, vừa mời Tôn Sư Huynh ăn cơm xong, lại bảo đồ ăn có vấn đề?” Hứa Sơn nổi giận nói.
Sắc mặt Tôn Viêm bắt đầu tái đi.
Mẹ kiếp, hắn cũng đau bụng.
Bụng hắn quặn thắt đữ đội, một cảm giác quen thuộc đã lâu bỗng ùa về.
Cứ như muốn phun ra ngoài!
“Đồng sư đệ, ta cũng thấy không ổn. Món ăn này của đệ không lẽ thật sự có vấn đề sao?” Tôn Viêm ngờ vực hỏi.
Hứa Sơn sắc mặt nghiêm túc, vội vàng cầm đũa xới tung thức ăn.
“Không đúng, ta có thấy gì đâu. Tôn Sư Huynh, huynh cũng đừng suy nghĩ nhiều, mấy huynh làm sao có thể hại huynh chứ... ngọa tào!” Hứa Sơn bới tìm một hồi, chợt gắp ra một khúc rễ cây bị cắt nát.
Đưa lên mắt xem xét kỹ lưỡng.
Tôn Viêm thấy vậy, trong lòng giật thót.
Mẹ kiếp, chẳng lẽ bọn họ đưa nhầm nguyên liệu, rồi đầu bếp lại vô tình trộn phải đồ có độc vào món ăn sao?
“Đây là rễ của Dịch Tủy Liên à... Thứ này phải ăn hoa, ai lại cho rễ vào đây? Hai người các ngươi làm việc không động não gì cả sao?” Hứa Sơn giận dữ mắng Lục Hương Quân và Đệ Ngũ Luyện Phong.
Tôn Viêm vội hỏi: “Đồng sư đệ, ăn rễ có sao không?”
Hứa Sơn cười khổ: “Ách. không sao đâu, rễ này cũng là một loại linh được Huyền giai nhị phẩm. Nhưng vì chưa được bào chế nên dược tính khá mạnh, sẽ khiến người ta tiêu chảy, bài trừ tạp chất. Đến tu sĩ Kim Đan kỳ e rằng cũng khó mà chịu nổi. Chắc lát nữa ta cũng sẽ bị ảnh hưởng thôi.”
“Tôn huynh, chuyện hôm nay thực sự không phải cố ý đâu, huynh xem... hay là huynh đi giải quyết trước đi.”
“A... cái này...” Lồng ngực Tôn Viêm phập phồng không ngừng.
Ba tên ngốc này, mời hắn ăn bữa cơm mà còn khiến hắn tào tháo rượt, thật là vô lý hết sức!
Chắc hẳn không phải cố ý ám hại hắn, nếu không Tần Cối đã không cần thiết phải kêu đau trước, nhìn hắn cũng đang vã mồ hôi.
Còn về Hòa Thân và Ngụy Trung Hiền, hai người này dù sao cũng là tu sĩ Kim Đan, chịu đựng được là chuyện bình thường.
“Được rồi, ta đi vệ sinh trước, lát nữa sẽ quay lại.”
Tôn Viêm vừa nói vừa lảo đảo đứng dậy, đi thẳng về phía nhà vệ sinh.
Lục Hương Quân đứng dậy nói theo: “Ta cũng muốn đi.”
“Ngươi đợi chút, ta cũng sắp không chịu nổi rồi, đi cùng đi. Để Tôn Sư Huynh giải quyết ở đây, chúng ta xuống lầu giải quyết.”
Chỉ trong chớp mắt, căn phòng đã trống không.
Tôn Viêm lập tức chui tọt vào phòng vệ sinh.
Ba người Hứa Sơn thì xuống dưới lầu. Lục Hương Quân nín nhịn đến mặt đỏ bừng, bực tức: “Mẹ kiếp, sao trong thức ăn còn có độc vậy! Sư đệ làm kiểu gì thế?”
“Ta bảo người ta bỏ vào.” Hứa Sơn thản nhiên đáp.
“Thế sao huynh không nói cho ta một tiếng! Ngay cả ta mà huynh cũng lừa à?” Lục Hương Quân tức giận giậm chân.
“Nếu không lừa muội thì làm sao diễn cho thật được? Mau đi tìm chỗ giải quyết đi thôi.”
Lục Hương Quân ôm bụng đi tìm nhà vệ sinh. Đệ Ngũ Luyện Phong nói: “Huynh định làm gì vậy! Muốn dùng mỹ nhân kế để Tôn Viêm trúng bẫy, lúc đầu mọi chuyện đang suôn sẻ, huynh lại làm hỏng cả một màn như thế! Huynh nói xem, nếu hôm nay hắn không đụng chạm đến những nữ nhân kia, thì làm sao chia rẽ được đôi cẩu nam nữ đó?”
Hứa Sơn cười nhếch mép.
“Yên tâm đi, mỹ nhân kế vẫn còn ở phía sau.”
Không chia rẽ được ư? Hôm nay cho dù Ngưu Lang Chức Nữ đến, lão tử cũng sẽ phá tan tành!....
Trong một không gian kín mít, Liễu Khinh Như co ro người lại.
Không biết từ lúc nào, nàng đã tỉnh dậy, nhưng trên người vẫn bị trói bởi Kim Khốn Nguyên Giáp, linh lực không cách nào vận chuyển.
Thậm chí cả cơ thể cũng bị trói buộc hoàn toàn.
Không gian này quá hẹp, nàng chỉ có thể cuộn tròn bên trong, không tài nào động đậy, thậm chí không thể dùng sức.
Miệng và cổ nàng cũng bị kẹp bởi một loại hình cụ nào đó, không thể phát ra tiếng.
Trong đôi mắt đẹp của Liễu Khinh Nhu lúc này không còn sự kiêu ngạo như trước, thay vào đó là sự bối rối và sợ hãi tột cùng.
Mặc dù không gian này kín mít, nhưng cũng không hoàn toàn tối tăm, bên trong có nguồn sáng.
Trên đỉnh đầu nàng có một viên dạ minh châu, trên trán cũng bị đeo một viên, cứ như có người sợ nàng nhìn không rõ vậy.
Ngoài ra, trên khuôn mặt nàng còn có một cái ống đặt ngay ngắn, không biết dùng để làm gì.
Nàng không biết mình đã bị giam giữ ở đây bao lâu, một canh giờ, hay là hai canh giờ.
Trong lòng nàng, ngoài nỗi sợ hãi còn có sự phân hận.
Mọi chuyện đã quá rõ ràng, đây là Hòa Thân cùng những kẻ bên cạnh hắn đang trả thù nàng.
Nếu có thể thoát ra ngoài, nhất định phải giết chết ba tên khốn kiếp đó. Nhưng bây giờ thì làm sao để thoát thân đây?
Trong giáo rốt cuộc có ai đi tìm nàng không…
Cả đời chưa từng chịu nhục nhã và nguy hiểm tày trời như thế, Liễu Khinh Nhu tủi thân đến tột cùng, nước mắt giàn giụa.
Bỗng nhiên!
Một âm thanh trầm đục, đứt quãng bỗng truyền đến từ cái ống phía trên, phá vỡ sự tĩnh lặng......