Lúc này, Hứa Sơn chợt hiểu ra. Khi Giang Tài Anh dẫn hắn nhập môn và giới thiệu trước đây, đã nói rằng chỉ cần nhìn thấy Liễu Thừa Thiên là sẽ nhận ra ngay.
Khí chất của người này thật sự đặc biệt, quả thực vạn người có một không hai.
Ngay cả khi trước đây từng thấy Tam hoàng tử Hạ Phi Quang của vương triều Dương Đỉnh cũng không có cái cảm giác khí thế bức người đến vậy.
“Ai là Hòa Thân?” Ánh mắt từ trên cao nhìn xuống của Liễu Thừa Thiên lướt qua ba người Hứa Sơn.
Hứa Sơn đứng dậy ôm quyền nói: “Tại hạ là Hòa Thân, xin hỏi ngài có phải là Liễu Thừa Thiên, Liễu Sư Huynh không ạ?”
Liễu Thừa Thiên nghe vậy liền nhìn kỹ Hứa Sơn thêm vài lần.
“Không sai, là ta.”
“Vậy sư huynh tìm ta có chuyện gì?” Hứa Sơn cẩn thận hỏi.
“Ta nghe nói ngươi tính kế Tôn Viêm, có chuyện này không?” Liễu Thừa Thiên bình thản nói.
“Có.”
Liễu Thừa Thiên nhếch mép, một chưởng võ lên vai Hứa Sơn.
“Ngươi, rất được! Làm hay lắm!”
Nói rồi, hắn móc ra một cái túi lớn, thuận tay đặt lên bàn.
“Cái này thưởng ngươi.”
Nói xong câu đó, Liễu Thừa Thiên quay người bước đi, để lại ba người Hứa Sơn với vẻ mặt đầy ngạc nhiên.
Lấy lại tỉnh thần, Hứa Sơn mở túi ra xem xét, thấy bên trong chứa 1000 khối linh thạch trung phẩm, không nhịn được bật cười.
“Thấy chưa? Hắn còn phải cảm ơn cha hắn nữa chứ, lại kiếm được thêm 1000.”
Đệ Ngũ Luyện Phong hít sâu một hơi.
Nhìn linh thạch, rồi lại nhìn Hứa Sơn.
Mẹ kiếp, đúng là gặp ma rồi!
Nắm thóp Liễu Khinh Như và Tôn Viêm, đoạt thần huyết và thần huyết thuật, cuối cùng còn lừa cha con nhà họ Liễu 2000 khối linh thạch.
Hạ nhục con gái nhà người ta, vậy mà người ta còn phải tạ ơn hắn.
Một mũi tên trúng hai đích, cái tên này từng bước đi đều được tính toán kỹ lưỡng, còn muốn kiếm chác thêm!
“Hứa... Hứa Gia! Ta phục, mẹ kiếp, giờ thì ta phục ngươi sát đất rồi!” Đệ Ngũ Luyện Phong nhắm mắt lại gật đầu lia lịa hai cái.
Có thực lực, lại dám liều mạng.
Trong tộc mình, hắn còn chưa từng gặp một gã ngoan nhân nào như Hứa Sơn.
Quả nhiên, người ta dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng và thành công như vậy hoàn toàn có lý do.
Hứa Sơn cất kỹ linh thạch, nói: “Bất quá chỉ là sự táo bạo cộng thêm chút may mắn mà thôi. Thôi không nói chuyện này nữa, các ngươi thấy Liễu Thừa Thiên thế nào?”
Sự xuất hiện của cái tên này khiến Đệ Ngũ Luyện Phong chìm vào im lặng.
Ấn tượng đầu tiên ngoài sự cường đại và tự tin ra, không còn gì khác.
Hắn cũng từng gặp không ít kẻ liều lĩnh, nhưng từ trước đến nay chưa từng thấy đối thủ cùng cảnh giới nào có khí chất đặc biệt đến vậy, cứ như không thể bị đánh bại.
Khiêu chiến vượt cấp là vận mệnh của tu sĩ sở hữu thiên vận thần thông.
Nhưng đối phương thiên tư còn tốt hơn hắn, cũng sở hữu thiên vận thần thông, hơn nữa bối cảnh cũng không hề kém.
Nói thật, trong lòng hắn ít nhiều cũng có chút dao động.
Nếu nhất định phải dùng một chữ để hình dung Liễu Thừa Thiên.
Đó chính là. thắng!
Một người từ nhỏ đến lớn luôn giành chiến thắng, được may mắn và kỳ tích chiếu cố, mới có thể bồi dưỡng nên khí chất như vậy.
“Ta cảm thấy hắn có chút hào hoa.” Lục Hương Quân vừa vò đầu vừa nói.
Đệ Ngũ Luyện Phong liếc xéo hắn một cái nói: “Giang Tài Anh nói hắn là Kim Đan hậu kỳ, nhưng hôm nay gặp mặt, ta thấy ngay cả cường giả Kim Đan đại viên mãn cũng chưa chắc là đối thủ của hắn... Khí thế trên người hắn nhất định là được hun đúc từ những chiến thắng dài lâu.”
“Nếu dựa vào trạng thái hiện tại của ta mà giao chiến với hắn, ta cảm giác nhiều nhất chỉ có ba thành tỷ lệ thắng…”
“Ta không hỏi ngươi điều đó, ta hỏi ấn tượng và cảm nhận của ngươi là gì.”
“Cảm nhận?” Đệ Ngũ Luyện Phong trầm ngâm nói: “Một người đàn ông chân chính, cực phẩm trong số đàn ông.”
“Nói ghê tởm thế làm gì.” Lục Hương Quân liếc xéo hắn một chút, sau đó khẳng định nói: “Mà nói cũng có lý, chỉ cần nhìn hắn một cái, ta đã thấy tự ti rồi....”
“Còn ta thì sao, ta so với hắn thì thế nào?” Hứa Sơn hỏi.
Nói thật, lần đầu tiên nhìn thấy Liễu Thừa Thiên, Hứa Sơn quả thật có chút giật mình.
Chi cần nhìn bề ngoài đã biết hắn là một nam nhân xuất chúng, khiến người bình thường phải tự tỉ mặc cảm
Gặp được loại người này, dù cùng là cường giả, tâm lý ganh đua so sánh khó tránh khỏi trỗi dậy mạnh mẽ.
Cũng giống như hai con sư tử đực gặp nhau trên thảo nguyên, luôn không nhịn được muốn so bì về độ dày bờm của cả hai.
“Ngươi?” Đệ Ngũ Luyện Phong quét mắt nhìn Hứa Sơn từ trên xuống dưới, lắc đầu nói: “Không bằng hắn, kém xa.”
“Sư đệ đừng có bày trò nữa, mấy cái này là trời sinh mà…”
Hứa Sơn khóe miệng giật giật, lập tức khoác lên mình chiếc áo choàng đen, đồng thời khuôn mặt cũng biến đổi trở lại nguyên trạng!
Toàn thân khí thế bỗng nhiên đại biến!
Một khuôn mặt tuấn mỹ vô song, kết hợp với trang phục Trấn Hải Tà Quân.
“Hiện tại thế nào?”
“Ồ?! Ngươi còn có bộ dạng này nữa cơ à, khí chất thật đa dạng!” Đệ Ngũ Luyện Phong kinh ngạc một chút, sau đó bình luận rằng: “À... khí thế có, nhưng ta cảm thấy dáng vẻ... lại thanh tú hơn Liễu Thừa Thiên.”
“Đẹp trai thì đẹp trai thật, nhưng không có cái khí chất uy hiếp đó, không đủ cuồng đã.”
Hứa Sơn sờ mặt một cái, rồi dùng Pháp Kiếm rạch một vết thương trên mặt.
Vận chuyển linh lực, máu ngừng chảy, vết thương khép miệng, trên mặt hắn xuất hiện một vết sẹo lớn.
Hứa Sơn lấy gương ra soi soi, vừa sờ mặt vừa cười.
Hắn bị vẻ đẹp trai của chính mình làm cho ngạc nhiên!
“Hiện tại thì sao?”
Đệ Ngũ Luyện Phong khẽ thở dài: “Ngươi giỏi thì ngươi thắng đi, so mấy cái này có ý nghĩa gì? Muốn so thì so thực lực thật sự, nói thật ngươi đối đầu hắn thì có bao nhiêu phần trăm thắng?”
Hứa Sơn bĩu môi, lau sạch vết máu trên mặt, thay lại trang phục cũ.
Thuận miệng ứng phó nói: “Cũng không kém ngươi là bao đâu.”
Đệ Ngũ Luyện Phong nheo mắt lại, nói: “Không nghĩ tới còn có một tu sĩ Kim Đan như Liễu Thừa Thiên tồn tại, nhất định phải tìm một cơ hội cùng hắn luận bàn... Hứa Gia, chuyện Liễu Khinh Nhu chắc không cần đến ta nữa nhỉ?”
“Nếu không có việc gì cần đến ta, ta chuẩn bị bế quan. ta đã dừng ở Kim Đan sơ kỳ một thời gian không ngắn, có thể đột phá bất cứ lúc nào, chờ ta đột phá thành công rồi lại đi tìm Liễu Thừa Thiên luận bàn.”
Hứa Sơn gật đầu, tâm trí bay xa.
Hắn cũng đã dừng lại ở cảnh giới Kim Đan sơ kỳ một thời gian không ngắn.
Hắn cũng đang ở trạng thái có thể đột phá bất cứ lúc nào, chỉ là còn chưa tìm thấy thời điểm thích hợp.
Trong bảy năm bế quan tại Thiên Hạ Hội, tuyệt đại bộ phận thời gian hắn đều chuyên tâm luyện tập pháp thuật và võ kỹ.
Việc tu luyện này cũng giống như việc huấn luyện của các cầu thủ NBA.
Một cầu thủ đỉnh cao nhất định phải có tố chất thể lực đỉnh cao và kỹ thuật bóng rổ điêu luyện.
Việc phân bổ thời gian để nâng cao cả hai yếu tố này cần được cân nhắc kỹ lưỡng, dù sao việc nâng cao thực lực không phải là chơi game, nhân vật thăng cấp là kỹ năng cũng tự động trở nên lợi hại.
Nhân hình linh căn, cộng thêm Nuốt Tinh Phệ Cực Thể, tư chất đã thuộc hàng đỉnh tiêm của đỉnh tiêm.
Tốc độ tu luyện cơ bản của hắn cực nhanh, gần như không gặp phải bình cảnh, đến mức hắn dồn trọng tâm vào việc nâng cao kỹ xảo.
Tu sĩ thiên tài phần lớn đều như vậy, Đệ Ngũ Luyện Phong cũng thuộc trường hợp này.
Nhưng việc nâng cao kỹ xảo rốt cuộc cũng bị cảnh giới hạn chế, cũng gần đạt đến cực hạn.
Có lẽ cũng đã đến lúc hắn cùng Đệ Ngũ Luyện Phong tìm thời điểm thích hợp để thử đột phá.
Đến lúc đó cũng tìm cơ hội thích hợp để cùng Liễu Thừa Thiên luận bàn một trận, không có quỷ kế, không có đạo cụ... đối đầu bằng thực lực thuần túy!
“Nếu ngươi muốn đột phá thì cứ đi bế quan để đột phá, nhưng chuyện tìm Liễu Thừa Thiên giao thủ thì hãy hoãn lại một chút.” Hứa Sơn nói: “Mặc dù chúng ta có thể sẽ còn ở lại đây một thời gian khá lâu, nhưng có lẽ không bao lâu nữa sẽ phải làm nhiệm vụ.”
“Hôm nay Liễu Hóa Càn gặp ta, nói rằng không lâu nữa trong giáo sẽ có nhiệm vụ trọng đại cần tu sĩ Kim Đan tham gia, hiện tại xem ra, tin tức hắn là vẫn chưa được quyết định cụ thể. Nếu cần họ tham gia, Giang Tài Anh hắn sẽ thông báo sớm hơn.”
“Trước mắt, hai ngươi hãy mau chóng nâng cao thực lực, còn về Liễu Khinh Nhu, ta sẽ đi nói chuyện khách sáo với cô ấy. . . . .”