Hắn quá khinh thường!
Hắn từng ở nhà đối luyện với rất nhiều cao thủ cùng cảnh giới, nhưng để đạt đến trình độ như Liễu Thừa Thiên thì quả thực chưa từng gặp trước đây. Thế công không chỉ lăng liệt, mà pháp khí trên người hắn cũng đều thuộc hàng đỉnh tiêm. Đó là còn chưa kể đến thứ thần thông thiên vận quỷ dị của hắn.
Với một đối thủ như vậy, nếu hắn có thể cùng cảnh giới với đối phương và được chuẩn bị đầy đủ, thì có lẽ còn có khả năng tranh phong.
Hiện tại... thất bại chỉ là điều tất nhiên.
Liễu Thừa Thiên trông không hề hấn gì, vừa rồi sát chiêu liên tục xuất hiện mà ngay cả linh lực của hắn dường như cũng không hao tổn quá nhiều, nhất định là có chiêu trò gì đó.
Hứa Sơn có thực lực còn kém mình, hắn chắc chắn không thể đánh lại đối phương.
Nhưng hắn lại là một người rất cẩn trọng... không thể nào hành động lỗ mãng nữa, chẳng lẽ hắn còn có chiêu gì dự phòng sao?
Hai người giằng co, Hứa Sơn lên tiếng trước: “Hôm nay đã quyết thắng thua, cũng đã phân định sinh tử. Ta là người thích sự công bằng, ngươi chắc chắn không cần nghỉ ngơi thêm một chút sao?”
Liễu Thừa Thiên vẻ mặt lạnh băng: “Ngươi cũng thật là to gan, ta không ngại nói cho ngươi biết, ta bây giờ vẫn đang ở trạng thái toàn thịnh... Ngươi đã quyết tâm tìm cái chết, vậy hãy nói cho ta biết trước Thần Mạch Vương Thụ ở đâu? Đừng giở trò nữa, ngươi không thoát được đâu.”
Trạng thái toàn thịnh... hắn không hề bị ngoại thương, vừa rồi cũng không dùng đan dược, vậy hẳn là có bảo vật bổ sung linh lực tồn tại.
Hứa Sơn suy nghĩ, đưa tay từ túi trữ vật lấy ra Thần Mạch Vương Thụ, rung nhẹ trước mắt Liễu Thừa Thiên.
“Nó đang ở trên người ta, và cả bảo vật trong mộ cổ tu. Giết được ta, những thứ đó tự nhiên sẽ thuộc về ngươi.”
Liễu Thừa Thiên cười toác miệng, khí thế quanh thân dâng trào.
“Tốt lắm, tiết kiệm cho ta rất nhiều thời gian, nhưng ta lại tò mò ngươi lấy đâu ra cái dũng khí lớn đến thế mà dám đứng trước mặt ta?”
Hứa Sơn thần thái trầm nghị: “Ngươi cho rằng ta chỉ có Kim Đan sơ kỳ sao? Ngươi sai rồi!”
Đệ Ngũ Luyện Phong cùng Liễu Thừa Thiên đồng thời nghiêm nghị.
Đệ Ngũ Luyện Phong vô cùng kinh ngạc.
Liễu Thừa Thiên thì vẫn bất động, vừa giữ vẻ trầm ổn, đồng thời cảnh giác cao độ.
Chỉ thấy Hứa Sơn tiện tay móc ra một khối ngọc bội hình mặt người.
Khối ngọc bội ấy chính là thứ mà trước kia Hoàng Chi đã tặng cho hắn, luôn đeo bên người.
Đây là một tiểu pháp khí có thể thay đối khí tức bản thân, dùng để ngụy trang cảnh giới thấp hơn.
Chỉ cần quán chú chút linh lực vào đó, toàn thân khí thế của Hứa Sơn đột nhiên biến hóa.
Kim Đan trung kỳ!
Biểu lộ căng thẳng của Liễu Thừa Thiên bỗng chốc đọng lại.
Đệ Ngũ Luyện Phong há hốc mồm, lặng người đi, chỉ cảm thấy vô cùng tan nát cõi lòng...
Nhìn hắn như vậy, không biết còn tưởng rằng là cao thủ Kim Đan đỉnh phong che giấu tung tích, kết quả chết tiệt lại là Kim Đan trung kỳ?
Hắn lúc nào đột phá? Hay là trước đó đã sớm đột phá, cứ luôn giả vờ trước mặt mình vậy sao?
Kim Đan trung kỳ đối đầu Liễu Thừa Thiên thì làm sao có thể thắng được chứ!
Hắn lấy đâu ra cái tự tin lớn đến thế?!
“Thế nào?” Hứa Sơn ngạo nghễ nói.
Trên vẻ mặt cứng ngắc của Liễu Thừa Thiên xuất hiện một tia sống động.
Nhịn một lát... hắn không nhịn được nữa, bật cười.
Tên này đúng là điên rồi, hẳn là vừa đột phá không lâu lại đoạt được chí bảo trong mộ cổ tu, nên lòng tự tin bùng nổ.
Mình lại ngây thơ xem hắn như người bình thường để giao lưu, thật là... may mà mình còn cảnh giác một chút.
Không ngờ lại đụng phải một kẻ não tàn, tên khốn này e rằng ngay cả việc phá vỡ phòng ngự của hắn cũng khó khăn.
Liễu Thừa Thiên tay đè chuôi kiếm, bên ngoài cơ thể rung lên đồn dập, Lôi quang chợt lóe.
Lôi quang hộ thể cường đại đã bao trùm toàn thân, rõ ràng đã bước vào trạng thái chiến đấu.
“Kim Đan trung kỳ, thật là nực cười... ngươi cho rằng ta vừa trải qua một trận chiến đấu, tháo bỏ hộ giáp liền có cơ hội thắng được ta sao?” Liễu Thừa Thiên trong âm điệu toát ra sự tàn nhẫn.
Đệ Ngũ Luyện Phong thấy thế vội vàng nhắc nhở: “Coi chừng! Lôi điện hộ thể của hắn cực mạnh, công thủ vẹn toàn, dùng lục...”
“Không cần như thế.” Hứa Sơn sắc mặt lạnh nhạt, một tay tóm lấy Ngưu Chí của Liễu Thừa Thiên, bóp nát ngay lập tức!
Hứa Sơn tốc độ xuất thủ cực nhanh, mà trước đó một khắc còn không hề có ý định chiến đấu.
Vì vậy, Liễu Thừa Thiên không kịp phản ứng, Ngưu Chí của hắn đã bị tóm gọn.
Lôi quang hộ thể cường đại không hề gây ra chút cản trở nào cho hành động của Hứa Sơn, bị tay phải của hắn xuyên thủng một cách thô bạo!
Tín hiệu đau đớn còn chưa kịp lan tỏa, Hứa Sơn đã hung hăng túm lấy 'Tiểu Liễu', tàn nhẫn quẳng cả người Liễu Thừa Thiên xuống đất.
Phanh!
Liễu Thừa Thiên chật vật ngã xuống mảnh đất khô cằn, trượt dài hơn mười mét, cày ra một rãnh sâu trên mặt đất.
Hứa Sơn cười khẩy: “Còn bày đặt ngông nghênh cái gì chứ?”
Hắn tiện tay nghiền nát Ngưu Chí vừa tóm được thành bột mịn, sau đó quan sát bàn tay mình một chút.
Chỉ thấy tay phải đã cháy sém, đen kịt. Lôi quang hộ thể kia quả thực đã gây ra cho hắn một chút tổn thương.
Nhưng vẫn chưa đến mức không thể chịu đựng được.
Mà vừa rồi, chiêu xuất thủ chớp nhoáng kia chính là Xuyên Vân Thủ, nhằm đại khái nắm rõ mức độ phòng hộ của đối phương.
Đệ Ngũ Luyện Phong vẻ mặt đầy kinh ngạc: “Ngươi......”
“Đừng bận tâm đến ta, ngươi tìm địa phương an toàn, mau chóng hồi phục thương thế!”
Hứa Sơn nhắc nhở một tiếng, nhanh chóng đổi vị trí, cảnh giác Liễu Thừa Thiên có thể vùng dậy tấn công.
“Ngươi không phải đối thủ của hắn, nếu thấy thời cơ không ổn thì mau chóng chạy đi, ta sẽ yểm trợ cho ngươi.” Đệ Ngũ Luyện Phong nhắc nhở.
Hứa Sơn gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Nhìn Liễu Thừa Thiên đang quằn quại dưới đất, trong lòng hắn chiến ý dâng trào.
Hiện tại bốn bề không có người ngoài, địch thủ xứng tầm khó tìm, hôm nay liền đường đường chính chính đánh với hắn một trận!
Không cần phải bày bố cục trước, cũng không cần dùng đến đạo cụ nào.
Cái hắn muốn là, một trận đối đầu thuần túy bằng thực lực!
“Giả chết mà còn không giống ai, còn muốn học người ta làm chiêu đánh lén sao? Đứng dậy!” Hứa Sơn hét lớn một tiếng.
Liễu Thừa Thiên chậm rãi đứng dậy, con ngươi đỏ ngầu, gân xanh nổi đầy trên trán.
Một cảm giác đau rát kéo theo cảm giác xấu hổ mãnh liệt từ vùng trung tâm không ngừng xộc thẳng lên đại não.
Tên vương bát đản này cực kỳ âm độc.
Thực lực của hắn không phải Kim Đan trung kỳ, không thể xem như một đối thủ bình thường được.
Ban đầu hắn đột nhiên tập kích, hắn là sẽ thừa thắng xông lên.
Kết quả thằng ranh này vậy mà lại không ra chiêu tiếp...
“Lâm Dương... ngươi tự tìm chết! Ta hôm nay nhất định phải lột da róc xương ngươi!” Liễu Thừa Thiên hét lớn một tiếng.
Mang theo Minh Lôi cuồn cuộn chém về phía Hứa Sơn.
Hứa Sơn nhanh chóng lùi lại, tay vươn ra, gọi pháp kiếm!
Kiếm này không phải Lục Tâm Kiếm, mà là Sương Trắng Pháp Kiếm mà Diệp Thanh Bích đã tặng cho hắn trước đây.
Lục Tâm Kiếm tuy mạnh, nhưng lại sẽ tước đoạt cảm xúc của hắn.
Trận chiến này hắn muốn cố gắng đạt đến sự hoàn hảo.
Đối mặt Minh Lôi đang ập tới, Hứa Sơn nhanh chóng lùi bước, vừa né vừa đỡ.
Sau một hồi giao phong ngắn ngủi, Hứa Sơn quả quyết chạy trốn sau khi rời khỏi phạm vi công kích của Liễu Thừa Thiên.
Đối thủ quá mạnh, vẫn không thể đối đầu trực diện.
Mặc dù đã từng chứng kiến phong cách chiến đấu của Liễu Thừa Thiên, nhưng chỉ nhìn thấy thì vẫn khác, tự mình thể nghiệm mới có thể nắm bắt chính xác hơn.
Việc cần làm bây giờ, không phải là liều mạng, mà là tiếp tục tìm hiểu đối thủ.
Thấy Hứa Sơn chạy trốn, Liễu Thừa Thiên chửi rủa ầm ĩ, không chút do dự truy kích theo.
Kẻ địch mạnh mẽ truy sát, Hứa Sơn dưới chân liền ấp ủ Hỏa Cầu thuật.
Những quả cầu lửa lớn trút xuống phía Liễu Thừa Thiên.
Liễu Thừa Thiên thì không tránh không né, từng quả cầu lửa bùng nổ không hề ảnh hưởng chút nào đến hành động của hắn.
Nơi xa, Đệ Ngũ Luyện Phong đã leo lên một thân cây.
Nhìn thấy tình thế trước mắt, không khỏi rất lo lắng.
Thế này thì đánh đấm kiểu gì đây?
Hứa Sơn vẫn như cũ, vẫn chỉ biết ném Hỏa Cầu.
Những Hỏa Cầu phổ thông đó đối với Liễu Thừa Thiên căn bản không có chút tác dụng nào.......