"Thế nên, việc để Mạc Hằng tiếp tục "câu kéo” Liễu Khinh Nhu là điều không thể được nữa. Vậy nên. ta quyết định tự mình ra tay. Bước đầu tiên là chia rẽ đôi "cấu nam nữ” đó, sau đó bắt giữ Liễu Khinh Nhu."
Đệ Ngũ Luyện Phong giật mình: "Vậy nên, người lại giả vờ hạ mình trước Tôn Viêm là để tiếp cận hắn ư? Nhưng làm vậy thì được gì?"
"Biện pháp tốt nhất để nắm thóp một người là gì?" Hứa Sơn cười hỏi Đệ Ngũ Luyện Phong.
"Không biết." Đệ Ngũ Luyện Phong dứt khoát nói.
"Rất đơn giản, hãy khiến đối phương tin rằng đã hoàn toàn nắm được mình, mọi chuyện còn lại sẽ dễ dàng hơn nhiều." Hứa Sơn nói, "Hắn đã nhận linh thạch của ta, điều đó cho thấy hắn là kẻ tham lam. Chỉ cần hắn còn tham, mọi việc sau này sẽ dễ giải quyết."
"Chi là bây giờ ta còn một mối lo ngại: Liễu Khinh Nhu là con gái của Giáo chủ. Ta dự định dùng một chút thủ đoạn bạo lực với nàng, liệu trên người nàng có pháp thuật hộ thân nào đó không, giống như của Hạ Phi Quang trong đấu trường dưới lòng đất khi xưa?”
Đệ Ngũ Luyện Phong suy tư một lát, nói: "Ta cảm thấy khả năng rất nhỏ. Loại pháp thuật đó vốn cực kỳ hiếm thấy, ngay cả Ngũ tộc ta cũng không có, vả lại cũng không cần thiết."
"Điều cốt yếu nhất là, pháp thuật hộ thân tồn tại trong cơ thể sẽ dần yếu đi theo thời gian trôi đi, rất khó duy trì lâu dài. Nếu Liễu Khinh Nhu vẫn luôn ở trong phạm vi Huyễn Hải Giáo, Giáo chủ cũng không cần phải thi triển thủ đoạn này lên người nàng."
"Chỉ khi nàng ra ngoài mới thi triển lên người nàng mới là lựa chọn tốt nhất. Đúng rồi, ngươi định dùng thủ đoạn bạo lực gì với nàng?"
Hứa Sơn nói: "Ta muốn nhốt nàng lại, để Tôn Viêm diễn một màn kịch hay, chia rẽ đôi 'cẩu nam nữ' này. Sau đó ta sẽ nhân cơ hội xen vào, mọi việc sẽ đâu vào đấy."
“Nếu chỉ là trói buộc tự do của nàng thì rất đễ làm, ngay cả khi nàng có pháp bảo hộ thân, cũng chưa chắc đã kích hoạt được. Chỉ là, việc nhân cơ hội xen vào có đơn giản như vậy không?”
"Ngươi đừng quên, hai người đó không phải đạo lữ bình thường. Nàng thì tính tình cố chấp, còn gã nam nhân kia lại có ý đồ riêng. Kiểu kết hợp này không giống bình thường, ta thấy còn kiên cố hơn cả những đạo lữ bình thường. Ngươi định diễn trò thế nào?" Đệ Ngũ Luyện Phong hỏi.
Hứa Sơn cười cười: "Thiên cơ bất khả lộ. Vòng khó khăn nhất ở đây chính là bắt Liễu Khinh Nhu. Nếu ngươi thấy không thành vấn đề, vả lại chúng ta lại hoạt động trong phạm vi thế lực của Huyễn Hải Giáo, vậy chúng ta cứ đánh cược một lần! Kết quả xấu nhất chỉ là bị phát hiện, chúng ta cứ khăng khăng nói là tư thù cá nhân, để chấp pháp đường phạt một trận là được."
"Hai người các ngươi chờ ta một chút."
Hứa Sơn nói rồi, quay người đi trở về trong phòng.
Đệ Ngũ Luyện Phong nhìn về phía Lục Hương Quân: "Sư đệ ngươi rốt cuộc muốn làm gì, định trở lại diện mạo ban đầu để câu dẫn Liễu Khinh Như kia ư?”
Lục Hương Quân quệt miệng lâm vào trầm tư.
"Tâm tư sư đệ ta rất khó lường. Hắn đã chịu thiệt lớn như vậy thì không thể nào có phản ứng như thế... Nói thật, ta có linh cảm chẳng lành! Cô nương kia chắc chắn sẽ gặp đại họa... Ai biết được, cứ chờ xem."
Hai người không nói gì, mãi đến khi đợi một canh giờ, Hứa Sơn mới ung dung từ trong phòng đi ra.
Trong tay hắn cầm một phong thư dày cộp, quẳng xuống bàn.
“Nhi đệ, làm phiền ngươi đi một chuyến Điền Sơn thành, đến Tống gia đưa phong thư này cho họ. Bảo họ làm theo yêu cầu trong thư mà chuẩn bị sẵn sàng. Vài ngày nữa chúng ta sẽ đến bất cứ lúc nào, nhất định phải trong vòng ba ngày chuẩn bị kỹ càng tất cả những gì ghỉ trong thư.”
"À đúng rồi, nhớ dặn họ tìm vài cô gái xinh đẹp, như hoa khôi chẳng hạn. Nhất định phải rửa sạch sẽ, tắm ba lần mỗi ngày, cho đến khi chúng ta đến thì vẫn phải tiếp tục tắm. Lại chuẩn bị vài chục bộ y phục đẹp nữa."
"Nhanh chóng đi ngay đi. Ta bây giờ đi gặp Tôn Viêm, tăng cường quan hệ với hắn, tranh thủ sớm ngày hoàn thành kế hoạch."
Nói rồi, Hứa Sơn ngự kiếm bay khỏi Đại Dịch Phong.
Đệ Ngũ Luyện Phong cầm phong thư ước lượng vài lần, khẽ xùy một tiếng rồi bật cười.
Lục Hương Quân liếc hắn một chút: "Ngươi cười cái gì?”
"Ta cười Hứa Sơn thiếu mưu trí. Cứ tưởng hắn nghĩ ra thủ đoạn cao minh gì, ai dè cũng chỉ đến thế mà thôi."
"À?"
Đệ Ngũ Luyện Phong cầm phong thư tại Lục Hương Quân trước mặt lung lay vài lần: "Vẫn chưa hiểu sao? Mỹ nhân kế, kế ly gián thôi!"
"Bắt Liễu Khinh Nhu kia giấu trong phòng, để nàng trơ mắt nhìn tình lang của mình cùng những nữ nhân khác tình tứ, việc này thì cực kỳ đơn giản. Nhưng Tôn Viêm dù sao cũng là tu sĩ Kết Đan, loại bẫy này rất khó thành công. Ta đoán mấy ngày nay Hứa Sơn ngoài việc đi tìm Tôn Viêm, chắc chắn còn phải đến Đan Phong tìm Luyện Đan sư giúp hắn luyện chế vài loại đan dược đặc biệt."
“Không thể nào.' Lục Hương Quân lẩm bẩm nói.
"Sao lại không biết? Việc sắp xếp mỹ nữ tắm rửa mỗi ngày... Ta nói ngươi là ngốc thật hay giả ngu vậy, chuyện rõ ràng như vậy mà cũng không nhìn ra sao?"
"Cũng là bởi vì quá rõ ràng, không có hàm lượng kỹ thuật gì, không giống như là chuyện sư đệ ta có thể làm được chứ..."
"Hứ, ngươi làm sư huynh mà lại xem sư đệ mình như thần tiên để cúng bái vậy sao!? Người ta ai cũng chỉ có một cái đầu, nghĩ đi nghĩ lại thì cũng chỉ có vài ba cách giải quyết vấn đề đó thôi. Chiêu này dù cũ nhưng rất hiệu quả."
"Chỉ có điều ta không nghĩ ra, cho dù chia rẽ đôi 'cẩu nam nữ' kia, nhưng sau này nhân cơ hội xen vào thì làm thế nào?"
“Không biết, nhưng sư đệ ta đã nói vậy thì chắc chắn có tính toán của riêng mình. Cứ làm theo lời hắn đặn vậy. .
Thoáng cái, bảy ngày đã trôi qua.
Tôn Viêm dạo bước trên Đại Dịch Phong, miệng không ngừng khoe khoang tình cảm sâu đậm của mình với Liễu Khinh Nhu. Hứa Sơn đi bên cạnh thỉnh thoảng phụ họa vài câu.
Thấy hắn có thái độ thành khẩn, Tôn Viêm trên mặt nở nụ cười.
Bảy ngày này, cách nhìn của hắn đối với Hòa Thân, tên gia hỏa này, đã thay đổi rất nhiều. Có thể nói chuyện với người như vậy khá thoải mái.
Mặc dù ở bên cạnh tiểu công chúa tuy rất có thể diện và được không ít chỗ tốt, nhưng cuộc sống trong Huyễn Hải Giáo cũng dị thường khó chịu.
Đệ tử trong môn phái bề ngoài đều không có gì cản trở, nhưng rất ít người coi trọng hắn, thậm chí có thể nói là không có.
Hắn nhìn ra được, dù trong lòng hắn luôn cho rằng những người này đều đỏ mắt ghen tị, thế nhưng ít nhiều hắn cũng có chút phiền muộn.
Hòa Thân vừa xuất hiện, vừa hiểu rõ bối cảnh của hắn đã lập tức đến ôm đùi hắn, hơn nữa còn là một tu sĩ Kim Đan.
Mặc dù mục đích rất rõ ràng, nhưng cũng coi là cùng chung chí hướng, trong lòng hắn ít nhiều cũng có chút an ủi.
Sáng sớm hôm nay Hòa Thân mời hắn ra ngoài, nói chuyện phiếm đủ thứ chuyện, vì thế hắn cũng vui vẻ nhận lời.
Khi hai người đi đến nơi, đợi Tôn Viêm nói xong, Hứa Sơn nói: "Tôn Sư Huynh, có thể cùng mỹ nhân tiên nữ thanh mai trúc mã như vậy, thật sự khiến người ta cực kỳ hâm mộ, quả là một cặp giai ngẫu trời sinh. Chỗ ta có một loại đan dược đặc biệt, vừa vặn có thể tặng cho Tôn Sư Huynh và tiểu công chúa."
"À? Đan dược đặc biệt gì vậy?" Tôn Viêm cảm thấy hứng thú.
Những ngày này Hứa Sơn thường xuyên tặng hắn vài món lễ vật bày tỏ tâm ý, nhưng ngoài linh thạch ra thì cũng chỉ là vài món pháp khí phổ thông.
Đan dược thì đây là lần đầu tiên hắn muốn tặng.
"Không đáng giá gì đâu, viên đan này tên là Hương Thần Đan. Sau khi dùng, toàn thân sẽ tỏa ra hương thơm thanh nhã. Tôn Sư Huynh và tiểu công chúa nếu dùng viên đan này, dưới ánh trăng hẹn hò, chăng phải càng thêm đẹp sao?”
Thấy Hứa Sơn cầm bình đan trên tay, Tôn Viêm không vội vàng nhận lấy, ngược lại hỏi: "Sư đệ à, chúng ta quen biết chưa lâu, ngươi cứ nhận mãi mà không đền đáp gì cũng không ổn phải không? Hôm nay chủ động mời ta đến đây, ngươi có phải có chuyện muốn nói với ta không?"
Hứa Sơn xấu hổ cười một tiếng: "Tôn Sư Huynh đã nhìn ra rồi sao? Cũng không phải chuyện gì to tát. Chẳng phải lát nữa ngươi còn muốn đi tìm tiểu công chúa sao? Hay là lát nữa chúng ta quay về bàn kỹ hơn, thế nào?"
Phải rồi, tên tiểu tử này tặng lễ vật có vẻ hơi vội vàng. Mà lại không nói ra mục đích thì hắn cũng không dám nhận thêm.
Tôn Viêm tính toán thời gian một chút, gật đầu: "Được, lát nữa buổi trưa ta về rồi chúng ta nói chuyện. Vậy ta đi trước đây."
“lôn Sư Huynh, Hương Thần Đan này!"