Mấy nữ tu xinh đẹp tái mét mặt mày.
Mới vừa rồi còn chứng kiến đám tu sĩ kia tự cứu một cách không chút liêm sỉ, giờ đây kết cục của mình còn thảm hại hơn họ ư?
Thấy đã đạt được mục đích uy hiếp, Hứa Sơn cười cười, đột nhiên hai tay gồng lên, "cái máy" cũng biến mất theo.
Vừa thu "cái máy" đi, hắn lập tức nắm chặt Quỷ Đằng, một tay túm lấy đầu nữ tu đang nằm dưới thân, một tay giữ chặt chân nàng.
Nữ tu bị nhốt trong rương giờ đã khôi phục khả năng hành động, vừa cảm nhận được nguy hiểm liền lập tức vận linh lực khắp toàn thân, chuẩn bị chống trả.
Nhưng đúng lúc này, Hứa Sơn lại lần nữa phát lực bằng hai tay, một tay hất đầu nữ tư qua hai chân của nàng, rồi dùng "cái đuôi” ngạnh sinh sinh nhét vào miệng đối phương.
Sau đó, hắn tiện tay ném cô ta sang một bên.
Cảm nhận được linh lực trên người nữ tu, Quỷ Đằng cấp tốc bò lên quấn quanh, biến nàng thành một "Đằng Cầu".
Nhìn kiệt tác trước mắt, Hứa Sơn khẽ thở phào.
Hiệu quả gần như đúng như hắn dự liệu, tình hình bây giờ có lợi cho mình, vậy thì không cần tạo thêm sát nghiệt.
Người thì luôn cần phải thiện lương một chút chứ.
“Mấy người các ngươi tự cuộn mình thành bóng, hay là muốn ta giúp các ngươi cuộn lại?”
Đối mặt một nam nhân tàn nhẫn và một tình cảnh ghê tởm như vậy.
Bảy nữ tu còn lại, sau khi sắc mặt biến đổi liên hồi, đã dứt khoát tự cuộn mình thành bóng.
Đến đây, cả trường chỉ còn ba người đứng thẳng.
Hứa Sơn quét mắt một vòng, nhìn sang Đệ Ngũ Luyện Phong bên cạnh, ra vẻ kinh ngạc: “Đồ chó hoang, không ngờ lại để ngươi lọt sổ.
Liễu Thừa Thiên khẽ giãn đôi lông mày đang nhíu chặt.
Hắn đứng đó nghĩ mãi không ra vì sao Ngụy Trung Hiền vẫn còn đứng vững.
Hóa ra tên này bị Lâm Dương lãng quên.
Cũng phải, hai người này đứng gần, Lâm Dương chỉ chuyên chú phía trước, quả thực dễ dàng bỏ qua việc "đèn dưới chân thì tối".
Tiểu tử Ngụy Trung Hiền này cũng đủ cơ trí, nín thỉnh không hé răng.
Bất quá nhìn sắc mặt hắn thì chắc là sợ đến đờ đẫn…
Hứa Sơn chăm chú nhìn Đệ Ngũ Luyện Phong, ánh mắt hai người giao nhau.
“Tính ngươi may mắn, giờ lão tử không muốn chơi nữa… nhưng trước khi đi cũng không thể dễ dàng bỏ qua cho ngươi!”
Hứa Sơn vừa dứt lời, lấy ra một vật hung hăng đâm vào ngực Đệ Ngũ Luyện Phong.
Đệ Ngũ Luyện Phong kêu lên một tiếng đau đớn, mặt mày co giật nhìn thứ đồ vật đâm trên ngực mình.
Một cây phi tiêu lột da mini…
Đệ Ngũ Luyện Phong chợt hiểu ra.
Hứa Sơn muốn rút lui, đây là món đồ của Ngụy Ô… hắn muốn mình dẫn Liễu Thừa Thiên đến nơi Ngụy Ô đang chiến đấu trước khi đi ư?
Chắc là vậy rồi… Mẹ nó, không thể dùng cách truyền tin nào sạch sẽ hơn được sao!
Suốt ngày chỉ biết bày trò với mấy thứ này!
Giờ đây hắn còn cần cái thứ đồ chơi này để ám chỉ nữa.
Đệ Ngũ Luyện Phong còn đang phàn nàn trong lòng, thì Hứa Sơn đã từng bước lùi lại đầy gian nan.
Dưới mặt đất, Quỷ Đằng tầng tầng lớp lớp, vô số kể, tựa như một búi dây lớn dày đặc.
Hứa Sơn kéo theo vài gốc Quỷ Đằng rồi rời đi, chúng càng kéo càng dài, đồng thời hắn nhìn chăm chú Liễu Thừa Thiên, cười khằng khặc quái dị: “Kim Đan đệ nhất nhân sao? Chờ ta luyện hóa Thần Mạch Vương Thụ xong, kẻ đầu tiên ta muốn giết chính là ngươi, Liễu Thừa Thiên!”
Trong rừng rậm, thân hình Hứa Sơn dần dần biến mất, chỉ còn nhìn thấy mấy cây Quỷ Đằng vẫn đang lơ lửng di chuyển.
Liễu Thừa Thiên thở dài một hơi, vội vàng hỏi Đệ Ngũ Luyện Phong: “Ngươi sao rồi?”
“Liễu sư huynh, ta vẫn chưa thể cử động, nhưng chắc chờ một lát nữa là được.”
Liễu Thừa Thiên gật đầu: “Lâm Dương nóng lòng bỏ chạy, hắn đã không còn đủ lực lượng! Tốc độ thoát thân của ngươi và ta chắc chắn nhanh hơn những người khác, lát nữa ngươi cùng ta đi truy sát Lâm Dương!”
“Tốt, đại sư huynh, Lâm Dương chắc chắn sẽ đi đến khu mộ cổ ở phía nam, nơi đó thích hợp nhất để tế luyện…”
“Câm miệng! Đừng nói những chuyện khác nữa, ra ngoài rồi hãy nói!”
Trên mặt đất, đám Đằng Cầu đang run rẩy khẽ khàng cũng lập tức đứng im.
Thời gian uống cạn một chung trà trôi qua.
Bên ngoài Quỷ Đằng Lâm, Đệ Ngũ Luyện Phong và Liễu Thừa Thiên đồng thời xuất hiện.
Trên người hai người vẫn còn dính đầy không ít Quỷ Đằng.
Vừa khống kiếm chặt đứt, những sợi Quỷ Đằng đã bị kéo ra rất xa liền lập tức co rút lại, và không có thêm sợi Quỷ Đằng mới nào mọc ra.
Thấy đã thuận lợi thoát khỏi hiểm cảnh, Liễu Thừa Thiên hung hăng vung nắm đấm, trầm giọng nói: “Ngươi vừa rồi nói lỡ miệng rồi! Chúng ta nhất định phải nhanh chóng đến mộ tu sĩ tìm Lâm Dương, mau dẫn đường đi.”
Đệ Ngũ Luyện Phong đáp: “Đại sư huynh đừng vội, kỳ thực mộ tu sĩ không nằm ở phía nam, mà là ở phía bắc. Ta cố ý nói vậy để dẫn dụ những người khác đi nhầm hướng, để chúng ta có thể an tâm tìm kiếm Lâm Dương.”
“Ai!” Liễu Thừa Thiên nghe vậy mừng rỡ, vỗ mạnh vào vai Đệ Ngũ Luyện Phong: “Mẹ nó, ngươi đúng là một thiên tài, lừa cả ta luôn! Về rồi chắc chắn có thưởng lớn! Đi thôi!”
Không nói nhiều lời, hai người ngự kiếm cực tốc xuyên rừng phi hành…
Hứa Sơn tĩnh tọa trên tán cây, xuyên qua rừng cây, cách đó không xa là một vùng đất hoang vu.
Nơi đây chính là địa điểm Đệ Ngũ Luyện Phong và Ngụy Ô đã chiến đấu.
Phần thân phân nhánh của Thần Mạch Vương Thụ đã bị hắn chém xuống và thu vào túi trữ vật.
Mặc dù chỉ là một phần thân, nhưng khả năng phục hồi và sức chống chịu đòn chém của nó cực mạnh.
Để hãm hại hắn, Thần Mạch Vương Thụ hẳn là đã tốn không ít năng lượng để tạo ra phần thân này.
Nhưng giờ không phải lúc cân nhắc chuyện này.
Đệ Ngũ Luyện Phong không biết có hiểu được ý đồ của mình hay không.
Nếu hắn có thể thành công dẫn dụ Liễu Thừa Thiên đến đây và thuận lợi giết chết kẻ đó, vậy coi như đại công cáo thành.
Giết được Liễu Thừa Thiên còn có thể kéo dài thêm một khoảng thời gian nữa.
Tốt nhất là có thể tìm được con tiện rắn và cây thối kia để cùng nhau làm thịt luôn.
Giờ đây chỉ có thể chờ đợi.
Không biết qua bao lâu, hai bóng đen cực tốc thoát ra khỏi rừng rậm, trực tiếp đáp xuống giữa một vùng đất hoang vu.
“Đại sư huynh, chính là nơi này.” Đệ Ngũ Luyện Phong nói.
Liễu Thừa Thiên nhìn quanh trái phải, cảm thấy khó hiểu.
“Đây là một mảnh đất trống, ngươi nói mộ cổ tu sĩ ở đâu? Chẳng lẽ lại ở dưới lòng đất?”
“Vậy ngươi tự xuống lòng đất mà xem chăng phải sẽ biết?”
Giữa lúc điện quang lóe lên, Đệ Ngũ Luyện Phong đột nhiên xuất kiếm!
Tiếng sắt thép va chạm vang lên ngắn ngủi, bắn ra một đốm lửa.
Liễu Thừa Thiên cũng lập tức xuất kiếm ngăn cản một đòn này, đồng thời lùi về sau hơn mười mét.
Hắn nheo mắt lại, trong nháy mắt chợt hiểu: “Ngươi… ngươi muốn hại ta, hóa ra ngươi cùng Lâm Dương là một bọn!?”
“Khó trách. khó trách hắn ở Quỷ Đằng Lâm chưa từng ra tay với ngươi, giờ lại cố ý dẫn ta đến đây? Lâm Dương ở đâu, mục đích của các ngươi là gì?”
Từng cảnh tượng trước đó hiện về trong đầu Liễu Thừa Thiên, sắc mặt hắn dần trở nên khó coi.
Cách làm của đối phương có chút thô thiển, nhiều chỗ không mấy hợp lý, nhưng vì tình thế cấp bách, hắn tự mình "não bổ" và biến nó thành một câu chuyện rất "tròn vành rõ chữ".
Bất quá vấn đề cũng không lớn, Lâm Dương đó bất quá chỉ là một tên xoàng xĩnh Kim Đan sơ kỳ, ỷ vào lợi thế địa hình và thần khí mới có thể khiến hắn phải chịu thiệt.
Giờ đây nơi này không có bất kỳ hạn chế nào đáng kể, không đợi Âm Dương Nhị Khí Bình có hiệu lực, hắn đã có thể ra tay đánh giết đối phương trước.
Kể cả khi hai người đồng thời ra tay, đối với hắn cũng chăng có chút khó khăn nào, hắn còn mang theo Lục Cáp Mô cơ mài
Đệ Ngũ Luyện Phong múa một kiếm hoa, cười nói: “Liễu Thừa Thiên, thật không dễ để tìm được cơ hội giao thủ với ngươi.”
“Lâm Dương có phải một phe với ta hay không không quan trọng… quan trọng là ta muốn xem, giữa ngươi và ta, rốt cuộc ai mới xứng đáng với danh xưng ‘Kim Đan đệ nhất nhân’ này.”
Trong lòng Đệ Ngũ Luyện Phong hân hoan nhảy cẫng, chiến ý bắt đầu dâng trào.
Tạm thời chưa phát hiện Hứa Sơn ở đây, bất quá việc hắn có ở đó hay không cũng không quan trọng.
Hắn hoàn toàn có thể một mình hạ sát thủi
Sau khi làm thịt Liễu Thừa Thiên, cầm thi thể hắn còn không phải muốn vu oan thế nào thì vu oan sao?
“Liễu Thừa Thiên, chuẩn bị sẵn sàng đón nhận cái chết chưa?” Đệ Ngũ Luyện Phong thu hồi thanh pháp kiếm bình thường trên tay, thay vào đó gọi ra Hỏa Vân Kiếm!
Hỏa Vân Kiếm vừa xuất hiện, Liễu Thừa Thiên lập tức nhận ra sự bất phàm của nó.
Từ nhỏ đến lớn, hắn đã thấy vô số pháp khí, và những gì hắn dùng đều là loại tốt nhất.
Pháp khí của kẻ trước mắt này, trong số rất nhiều pháp khí hắn từng thấy, có thể xếp vào top năm!
Kẻ này không phải hạng xoàng, hơn nữa Lâm Dương hẳn là đang mai phục gần đây…
“Ngươi rốt cuộc là ai?” Liễu Thừa Thiên không vội động thủ, vừa dò xét Đệ Ngũ Luyện Phong, vừa quan sát cảnh vật xung quanh.
“Ta là ai ư? Đương nhiên là kẻ sẽ giết ngươi!” Đệ Ngũ Luyện Phong khẽ cười, kiếm chỉ lướt nhẹ thân kiếm, theo ngón tay lướt qua, Hỏa Vân Kiếm từng khúc bùng lên Xích Viêm.
“Hãy nhớ kỹ tên của ta, ta gọi Đệ Ngũ Luyện Phong!”