Khách khứa đến ban đầu chủ yếu là yêu quái. Âu cũng đễ hiểu, Hồ Dịch Quân vốn là hổ yêu, Cao Tú là hùng yêu, ngưu tâm ngưu, mã tầm mã, quan hệ với yêu quái tự nhiên tốt hơn.
Nhưng Nam Cương đâu phải thiên hạ của riêng yêu vật. Người, yêu, quỷ, vu, thứ gì cũng có, thậm chí ma vật thỉnh thoảng cũng ẩn hiện.
Hồ Dịch Quân và Cao Tú giao du rộng rãi, đâu chỉ kết bạn với yêu quái.
Thế nên, những vị khách đến sau càng thêm đa dạng.
"Cửu U vực sâu, Đoạn Uyên chủ đến!"
"Âm Dương cung cung chủ, Hoành Xương chân nhân đến!"
"Kim Long tự trụ trì, Long Thắng thiền sư đến!"
"Ngọc Tang thần giáo, Nguyên Đô giáo chủ đến!"
"Mê Thần cốc cốc chủ, Thảo Đăng đại sư đến!"
Những vị này có người là bạn bè xã giao bình thường, có người chủ yếu vì thế lực gần gũi, giống như đối tác làm ăn, đến nâng đỡ lẫn nhau chứ chưa hẳn có giao tình sâu đậm.
T¡ như, họ không biết nội tình giữa Lục Chinh và Liễu Thanh Nghiên, chỉ thấy hai người tu vi không cao mà được ngồi ở hàng ghế đầu, không khỏi liếc mắt tò mò.
"Cái gã Đoạn Khai của Cửu U vực sâu kia là một lão quỷ sống cả ngàn năm, vực sâu thông với địa mạch, u minh chi khí không thiếu, hắn không xuống U Minh mà cứ ở dương gian tác oai tác quái."
"Âm Dương đạo cung là một nhánh của đạo môn, coi như là một phái song tu. Bất quá lý luận tu luyện của họ còn cấp tiến hơn cả đạo âm dương song tu thông thường, khó mà lăn lộn ở Trung Nguyên đại địa nên đến Nam Cương truyền đạo, cũng kiếm được một vùng trời riêng, xem ra không phải tà môn ngoại đạo gì."
"Kim Long tự, nghe đồn là một đại năng của Phật quốc phương Tây giao chiến với một con Kim Long, đánh một đường đến tận Nam Cương, cuối cùng chế phục Kim Long, lập nên Kim Long tự. Nhưng ta thấy chuyện này có phần thổi phồng, nếu thật sự hàng phục được Kim Long, sao không mang về Phật quốc phương Tây mà tu hành?"
"Ngọc Tang thần giáo tu hành vu thuật thượng cổ, truyền thừa xa xưa, còn Mê Thần cốc tu luyện bí pháp tinh thần, kiếm tẩu thiên phong, đều rất lợi hại."
"Lão Hồ và Cao sơn chủ mặt mũi thật lớn, nhưng những người được mời đến cũng không có thù hẳn gì lớn, chí ít sẽ không đánh nhau trên tiệc cưới."
Mỗi khi có khách đến, Thanh Dương chân nhân lại nhỏ giọng giới thiệu cho Lục Chinh và Liễu Thanh Nghiên, ra dáng nửa chủ nhà.
"Chậc chậc," Đỗ Thánh nháy mắt, truyền âm cười nói đầy ẩn ý, "Ngay cả hòa thượng tự xưng hàng long phục hổ, phổ độ chúng sinh cũng tới, còn ngồi cùng một chỗ với Thảo Đăng cái gã giả hòa thượng kia, xem ra chuyện lần này không nhỏ đâu."
Thanh Dương chân nhân gật gù, "Sự việc còn chưa lắng xuống, không thể không đề phòng."
Lục Chinh và Liễu Thanh Nghiên liếc nhau rồi lắc đầu, không tiếp lời Thanh Dương chân nhân và Đỗ Thánh.
...
Theo những nhân vật này lần lượt xuất hiện, Lục Chinh và Liễu Thanh Nghiên coi như thực sự thấy được Hồ Dịch Quân giao du rộng rãi, cũng thấy được thế lực Nam Cương phức tạp rối rắm, đồng thời nhận ra thực lực kinh người của Hồ Dịch Quân.
Phải biết, Nam Cương không giống Đại Cảnh triều có trật tự rõ ràng, thập vạn đại sơn bên trong thế lực chồng chéo, không có người tốt và người xấu thuần túy, cũng không có vòng tròn cố định.
Hồ Dịch Quân đối đãi nhân từ với thuộc hạ, giảng đạo lý, chỉ có nghĩa là hắn có ý thức về quy tắc, chứ không có nghĩa là hắn là người hiền lành.
Hắn là một lão đầu hổ cơ mà!
Đừng tưởng hắn là quỷ mèo dễ dãi!
Ngày đầu tiên gặp mặt, hắn trừng mắt giết cả đám người, đó mới là bộ mặt thật của hắn.
Những vị khách hôm nay cũng không thể phân chia đơn thuần thành cái gọi là danh môn chính phái hay tà đạo tông môn, mà đều là những thế lực cường thịnh một phương.
Vô cùng cường thịnh!
Không nói đến ai khác, chỉ riêng những người dẫn đầu bước vào đại điện, Lục Chinh và Liễu Thanh Nghiên đều không nhìn ra nông sâu.
Chỉ nói riêng Mê Thần cốc mà hai người quen thuộc nhất.
Đây là một tông phái có đệ tử dám xâm nhập Đại Cảnh gây rối, suýt chút nữa hủy diệt Ngũ Tú trang ngày đó.
Hôm nay đại hôn của Hồ Chu, vậy mà đích thân cốc chủ Mê Thần cốc đến chúc mừng.
Có thể thấy, thực lực của Hồ Dịch Quân dù không bằng Thảo Đăng đại sư kia, cũng không chênh lệch quá xa.
Ừm, không đúng...
Chỉ nhìn vị trí của Thảo Đăng đại sư kia được xếp ở bàn thứ hai, liền biết thực lực của hắn có lẽ còn kém Hồ Dịch Quân một bậc.
...
Từ giờ Mùi, Thanh Dương chân nhân mới tới, đến giờ Dậu sơ, vị khách cuối cùng cũng xuất hiện.
Khách khứa đã đến đông đủ, hôn lễ chính thức bắt đầu!
"Đông! Đông! Đông!"
"Sang! Sang! Sang!"
Tiếng trống vang vọng, tiếng chiêng ngân nga.
Kèn, ống tiêu, trúc sênh, tì bà, nguyệt cầm, trung Nguyễn, cùng nhau tấu lên.
Hồ Dịch Quân và Cao Tú ngồi ở chính giữa, Vương Ngọc Chi và Vương Mộ Nhiên ngồi bên cạnh.
Bốn người đều mặc hỉ phục, lấy màu đỏ chót làm chủ đạo, Hồ Dịch Quân mặc hoàng y đai đỏ, Vương Mộ Nhiên mặc hắc bào hồng tụ, Vương Ngọc Chi mặc kim tuyến khảm văn hồng gấm váy, ngay cả Cao Tú cũng cởi bộ thiết giáp, đổi sang cung trang thêu vân văn đỏ tía.
Khi chủ vị đã yên vị, đến lượt tân lang tân nương xuất hiện.
Đốt nến, đốt hương, tấu nhạc.
Trong tiếng nhạc, Hồ Chu và Cao Quân Du bước vào đại điện.
So với trang phục của cha mẹ, trang phục của hai người đương nhiên đỏ rực hơn.
Hồ Chu mặc trường bào đỏ chót nạm vàng, búi tóc hình ngọa hổ, đầu đội quan đầu hổ bằng bạc sáng, bước đi vững chãi, khí khái hào hùng.
Cao Quân Du đội mũ Phi Vũ Kim Phượng, mặc váy xếp nếp hồng điểm kim tuyến, khoác một lớp lựa mỏng hà sa hồng điểm kim tuyến, khẽ mỉm cười, hiếm khi lộ ra vẻ nữ tính quyến rũ.
"Tốt!"
"Chúc mừng chúc mừng!"
"Ông trời tác hợp!"
"Nhìn rất xứng đôi!"
"Sớm sinh quý tử!”
"Thực lực không tệ, Định Phong sơn có người nối dõi!"
Hồ Chu và Cao Quân Du được dẫn dắt đi từ cửa đại điện đến trước mặt bốn vị phụ mẫu.
Sau đó, một vị lão tiên sinh bước ra, mở tờ văn tế trong tay, hắng giọng, cao giọng xướng.
Biền tứ lệ lục, si tảo điêu chương.
Lão tiên sinh không có tu vi, nhưng giọng nói vang vọng đại điện, chắc hăn đã được người ta thi triển một loại khuếch đại âm thanh chú pháp.
"..."
Lục Chinh dám chắc, thiên văn chương này dù không phải do Vương Mộ Nhiên tự tay viết, cũng nhất định đã qua tay hắn duyệt và gia công.
Bởi vì cả hội trường chỉ có mình hắn gật gù đắc ý, vẻ mặt hưởng thụ.
Còn những người khác, đến Lục Chinh còn nghe tương đối vất vả, đừng nói đến những người khác trong điện.
Lục Chinh liếc nhìn những vị đại lão ngồi cùng bàn, ai nấy đều hồn bay phách lạc, mặt mnày ngơ ngác.
May mắn thay, Vương Mộ Nhiên vẫn còn chút lương tâm, thiên văn chương này không quá dài, chỉ khoảng một ngàn chữ, rất nhanh đã đọc xong.
"Tốt!"
"Hay!"
"Nói hay lắm!"
"Quả nhiên rất xứng đôi với hôn lễ hôm nay!”
Văn tế đọc xong, lão giả lui xuống.
Sau đó, dưới đài lập tức vang lên tiếng vỗ tay tán thưởng, nhất là Thanh Dương chân nhân và Đỗ Thánh vừa nãy còn ngơ ngác.
Ừm, Lục Chinh và Liễu Thanh Nghiên đương nhiên cũng là một phần trong đó.
"Hay, không hổ là trưởng giả Nho môn, bài văn biền ngẫu này quả nhiên là tài văn chương nổi bật, lại thêm tình chân ý thiết, khiến người cảm động!" Lục Chinh vỗ tay cảm thán.
Liễu Thanh Nghiên: —_«—
Văn tế kết thúc, sau đó là tiếp tục các trình tự hôn lễ phía sau.
Dâng hương, chúc bái, dẫn lễ, bái đường.
Quá trình cơ bản giống với hôn lễ Hà Thần phủ Lô Thủy mà Lục Chinh đã tham gia ngày đó, trình tự kết cấu hoàn toàn nhất trí.
Không biết là do Nam Cương chịu ảnh hưởng sâu sắc từ Đại Cảnh, hay là vì Vương Mộ Nhiên.
Đương nhiên, so với hôn lễ Hà Thần phủ Lô Thủy, cuộc hôn lễ này dù hoành tráng hơn, nhưng ở những chỉ tiết nhỏ lại có phần không bằng.
Hà Bá Lô Thủy tuy thực lực không bằng Định Phong sơn và Phi Hùng sơn, nhưng dù sao cũng là Hà Bá chính thức được Đại Cảnh sắc phong, trong nghi thức và chú ý đến chi tiết lại quen thuộc hơn so với Vương Mộ Nhiên, một nho sinh chưa từng đỗ đạt.
Quá trình kéo dài nửa canh giờ, nghi thức hôn lễ kết thúc, Hồ Chu và Cao Quân Du được đưa vào động phòng.
Lúc này, tân khách mới thấy người của Định Phong sơn bưng những vò rượu lớn đến rót cho mọi người.
Trong nháy mắt, mùi rượu thơm nồng lan tỏa khắp nơi.
Hồ Dịch Quân cùng bốn người nâng chén, mời các tân khách, "Đa tạ các vị băng hữu đến chúc mừng, mời cạn chén này!”
"Mời!"