Nói đoạn, Lục Chinh đã đến trên không Đồng Lâm huyện.
"Xuống thôi, về nhà ăn bữa cơm đã, rồi ta đưa ngươi về Đông Hải." Lục Chinh nói.
Vừa nói, Lục Chinh đã bắt đầu nghĩ nên chọn lễ vật gì.
Thế giới này so với những gì người ta kể trong truyền thuyết hiện đại cũng không khác biệt nhiều, nên Long cung vẫn luôn là biểu tượng của sự giàu có.
Vàng bạc châu báu, trân châu mã não, thủy tinh ngọc thạch, chất đống như núi, nhưng mình đâu phải phàm nhân, có cần phú quý làm gì.
Vậy thì là pháp bảo.
Phi kiếm của mình vẫn chỉ là thanh hồng ngọc kiếm, phẩm chất không còn theo kịp thực lực hiện tại, không biết Long cung có phi kiếm nào tốt hơn không?
Hay là chọn một món pháp bảo có thể tăng cường lôi pháp? Thật ra, pháp bảo tăng tốc độ cũng không tệ?
Ôi chao, khó nghĩ thật!
Không biết trong bảo khố Long cung có những thứ gì tốt, đúng là nghèo khó hạn chế trí tưởng tượng mà!
Nhưng mà, đưa công chúa Ngọc Long vương an toàn trở về, lúc này lễ mọn nào cũng không thể qua loa được, hay là mình không chọn, để họ tự chọn cho xong?
Chậc chậc, ý hay!
Khóe miệng Lục Chinh cong lên, nở nụ cười, nhìn Ngao Thiển với ánh mắt càng thêm hòa ái.
"Được ạ!" Ngao Thiển gật đầu lia lịa, vẻ mặt nôn nóng, "Tốt nhất là về nhanh lên!"
Liễu Thanh Nghiên không nhịn được cười, "Vừa đỡ một chút đã sốt ruột thế cơ à?"
Phải biết, nếu không gặp bọn họ, Ngao Thiển muốn đưỡng thương đến khi ma khí không ảnh hưởng đến hành động cũng không biết phải mất bao lâu.
Ngao Thiển chu môi, "Không, không phải, chủ yếu là cái tên ma đầu kia!"
Lục Chinh quay đầu, tò mò hỏi, "Ma đầu kia làm sao?"
Ngao Thiển nói, "Lúc tên ma đầu kia ra tay tuy dùng ma khí che đậy bản thể, nhưng con bé liếc thấy thoáng qua nguyên hình của hắn."
Thấy Ngao Thiển nói được nửa chừng thì ngập ngừng, Lục Chinh và Liễu Thanh Nghiên nhìn nhau, trong lòng không khỏi chấn kinh, "Lẽ nào..."
Ngao Thiển ủ rũ cúi đầu gật gật đầu, "Hắn cũng là một con rồng, ngọc long.”
"Tê ——"
Lục Chinh và Liễu Thanh Nghiên hai mặt nhìn nhau, cùng hít vào một ngụm khí lạnh.
"Một con ngọc long nhập ma, lại ẩn mình trong Ngọc Long tộc?" Lục Chinh lẩm bẩm.
"Đánh lén Ngao Thiển, là vì cái gì?" Liễu Thanh Nghiên nhìn Ngao Thiển.
Ngao Thiển rụt cổ lại, lắc đầu, con bé cũng không biết, nhưng con bé biết, con ngọc long nhập ma kia nếu cứ ẩn núp như vậy, có thể sẽ tiếp tục gây tổn hại cho Ngọc Long tộc.
"Cho nên, nếu có thể về nhanh thì tốt, phải nhanh chóng báo chuyện này cho cha."
Nhưng cuộc đối thoại đến đây, Lục Chinh lại đột nhiên không vội nữa.
Chớp mắt vài cái, Lục Chinh nói, "Để ta suy nghĩ kỹ đã, chuyện này cần bàn bạc thêm."
"Thương nghị cái gì?" Liễu Thanh Nghiên hỏi.
“Thương nghị xem nếu nói với Ngọc Long vương có ngọc long nhập ma ẩn núp, liệu ngài ấy có thể lập tức tìm ra hắn không?”
Ngao Thiển chớp mắt mấy cái, vẻ mặt ngơ ngác.
Liễu Thanh Nghiên cũng chớp mắt, cau mày nói, "Chắc là hơi khó nhỉ?"
Càng là cao thủ, ẩn mình càng hoàn hảo, muốn tìm ra lại càng khó, Ngọc Long vương tuy lợi hại, nhưng có bản lĩnh này hay không thì Lục Chinh và Liễu Thanh Nghiên cũng không dám chắc, dù sao con ma long kia cũng là một cao thủ.
"Cho nên, nếu Ngọc Long vương không thể lập tức điều tra ra, Ngao Thiển ở lại Long cung, liệu có còn nguy hiểm không, có thể tên ma long kia lại tìm tới cơ hội, Ngao Thiển có thể trốn thoát lần nữa không?"
Lục Chinh không nói hết là, nếu mình đưa Ngao Thiển về, mà đối phương lại không bị tìm ra và tiêu diệt ngay, chăng phải mành tự chuốc họa cho mình và người thân hay sao?
Trời biết tên ngọc long nhập ma kia có giận chó đánh mèo mình không!
Chỉ nhìn từ đoàn ma khí kia thôi đã biết, đạo hạnh của đối phương cực cao, mình tuyệt đối không phải đối thủ.
Lục Chinh không dám lấy tính mạng mình và người thân ra đánh cược, huống chi Đông Hải long tộc không thuộc quyền quản lý của đại cảnh trì.
Ý của Lục Chinh, Liễu Thanh Nghiên cũng hiểu, nhíu mày gật đầu, "Đúng là như vậy."
Còn Ngao Thiển nghe Lục Chinh nói vậy, không khỏi rùng mình, lại nép vào lòng Liễu Thanh Nghiên.
Liễu Thanh Nghiên vỗ vỗ Ngao Thiển, nhỏ giọng an ủi vài tiếng, rồi không nhịn được nói, "Nhưng Ngao Thiển không về, phụ vương sẽ lo lắng, nói không chừng lúc này còn tưởng con bé đã..."
"Sẽ không đâu." Ngao Thiển từ trong lòng Liễu Thanh Nghiên thò đầu ra, "Con có một khối ngọc bài long hồn bản mệnh lưu lại ở Long cung, ngọc bài xem mệnh, biểu tượng cho tình trạng của con, con không chết, ngọc bài không vỡ, con hiện giờ rất khỏe mạnh, ngọc bài sẽ tỏa sáng, cha sẽ không lo lắng."
Cao cấp đấy, cuối cùng cũng thấy đồ vật trong tiểu thuyết mạng truyền thống, không biết đệ tử đích truyền của Bạch Vân quán có thứ này không nhỉ?
"Vậy... hay là đừng đưa Ngao Thiển về vội?" Liễu Thanh Nghiên ôm Ngao Thiển, rồi nhìn Lục Chinh, "Ít nhất đợi Ngọc Long vương giải quyết con ma long kia rồi tính."
Ngọc Long tộc thực lực và nội tình cỡ nào, Lục Chỉnh và Liễu Thanh Nghiên đều không cảm thấy Ngọc Long vương không giải quyết được một con ma long, nhiều nhất chỉ là vấn đề thời gian thôi.
"Tốt quá, tốt quá!"
Ngao Thiển cũng lập tức vui vẻ gật đầu, "Con chán ngán ở Long cung lắm rồi, lần này ra ngoài không chơi đã đời con sẽ không về đâu!"
Lục Chinh và Liễu Thanh Nghiên: _
Đây là nguy cơ được giải tỏa, lập tức đã bắt đầu vui vẻ rồi? Đúng là trẻ con mà...