Lục Chinh nhìn Lâm Uyến nhíu mày, cô nàng lại mờ mịt trừng mắt nhìn hắn, sau đó nhẹ nhàng nhai hai lần, còn đưa đầu lưỡi liếm môi một cái.
Lục Chinh nuốt nước miếng, bưng chén canh khai vị lên uống một hơi, cảm thấy hơi bực bội.
"Hì hì!"
Lâm Uyển lộ vẻ mặt đắc ý: Để anh trêu em, xem em trêu lại anh này.
Cô hất hất tóc, bưng ly rượu lên nhấp một ngụm, tiếp tục nói: "Ngoài cái vương miện ra, thứ hai và thứ ba là chuỗi dây chuyền này và đôi bông tai kia. Chúng cũng không thua kém quá nhiều so với những món châu báu khác, ví dụ như cây quyền trượng lục bảo thạch, tượng thiên thần dát vàng khảm kim cương màu trên cánh, hay chiếc gương khảm một vòng kim cương."
"Hơn nữa.”
"Hơn nữa gì?"
"Hơn nữa, cảnh sát hình sự quốc tế có nguồn tin, biết được một nhóm đạo tặc chuyên trộm cắp tác phẩm nghệ thuật đã tụ tập ở Miami, hình như có âm mưu."
"Ghê vậy, còn đạo tặc tác phẩm nghệ thuật nữa, như phim hành động ấy?" Lục Chinh buột miệng thốt lên.
Lâm Uyển gật đầu: "Đều là dân chuyên nghiệp 'đen ăn đen', nhưng Grant đã mua bảo hiểm rồi, và công ty bảo hiểm Liên bang thuê Hắc Thủy bảo an để bảo vệ số châu báu đó."
“Càng ngày càng giống phim." Lục Chinh tặc lưỡi: Nhưng có vẻ chúng ta không thiệt thòi gì nhỉ?”
Lâm Uyển nhún vai: "Đúng vậy, nên em cũng không vội nói cho anh biết."
"Đã vậy thì..."
"Xin lỗi đã làm phiền hai vị, món chính đã xong, mời quý khách dùng bữa."
Bốn nhân viên phục vụ cùng lúc bước vào, mang đồ ăn lên, bày kín cả bàn.
“Cảm ơn." Lục Chinh gật đầu, nhìn theo họ rời đi, rồi tiếp tục: "Đương nhiên phải ăn mừng thật hoành tráng rồi!”
Lâm Uyển mỉm cười, nâng ly.
"Cạn ly!"
"Cạn ly!"
...
Sau bữa tối xa xi hết hơn ba nghìn đô, hai người sánh bước rời khỏi nhà hàng.
"Xa xỉ quá! Bữa này bằng hai tháng ăn ở căn tin của em đấy." Lâm Uyển nói.
"Ừ nhỉ, thịt đầu heo thơm ngon cũng chỉ có ba mươi mốt tệ một cân, một trăm cân thịt đầu heo, đủ chúng ta ăn bao lâu cơ chứ!" Lục Chinh gật gù.
Lâm Uyển vỗ trán: "Người ta dùng bò A5, cá ngừ vây xanh, tôm hùm Úc hoặc nấm truffle, sao đến miệng anh lại so với thịt đầu heo thế?"
"Xí." Lục Chinh bĩu môi: "Toàn tiêu chuẩn xa xỉ của nước ngoài, trong nước tạm thời chưa có những thứ đó."
Dừng một chút, Lục Chinh nói: "Bò A5 với cá ngừ vây xanh mỗi năm sản lượng có bao nhiêu đâu, đâu dễ kiếm thế, em nghỉ họ dùng đồ giả đấy."
Lâm Uyển cười hỏi: "Đến đầu bếp như anh cũng không phân biệt được à?"
Lục Chinh im lặng: "Anh có được ăn hàng xịn đâu mà biết, nhưng mà, em nghĩ mấy thứ đó là nguyên liệu nấu ăn đỉnh cao lắm à?"
Lục Chinh cười hì hì: "Em chờ đấy, vài hôm nữa anh mang cho em nguyên liệu nấu ăn đỉnh cao thật sự."
"Thật á?" Mắt Lâm Uyển sáng lên, cô chẳng nghi ngờ gì Lục Chinh cả.
Dù sao đến cả tiên đan anh còn cho cô dùng rồi, thì mấy món nguyên liệu nấu ăn mới lạ có là gì.
"Được thôi! Em chờ!" Lâm Uyển cười tủm tỉm kéo Lục Chinh, cùng nhau dạo bước trên bờ sông nội thành.
Thời tiết đầu hè, gió đêm mát rượi, trên bờ sông có rất nhiều người đi dạo, hai người hòa vào dòng người, trông như một đôi tình nhân bình thường, không hề thu hút sự chú ý.
Nhưng nội dung cuộc trò chuyện của họ thì chẳng hề bình thường chút nào.
"Mấy hôm nữa em được nghỉ phép không? Chúng ta đi tặng đồ cho bảo tàng Cố Cung đi."
"Anh lấy trộm được mấy món đồ cổ từ công ty nghệ thuật Allan à?” Lâm Uyển nháy mắt: "Nếu chúng ta đi cùng nhau, có bị lộ không?”
Lục Chinh nháy mắt, không chắc chắn.
Thực ra anh muốn mang Lâm Uyển bay một mạch đến Bắc Kinh.
Chỉ là hệ thống camera giám sát ở các thành phố Trung Quốc bây giờ dày đặc quá, lỡ bị phát hiện thì...
Xuất hiện ở Bắc Kinh mà không có lịch sử di chuyển tương ứng...
Chăng lẽ bay đến à?
Khụ khụ, đúng là thế thật...
"Hơn nữa, mấy món đồ đó có ghi chép trong sổ sách của công ty Allan, tốt nhất đừng để hành tung của chúng ta trùng khớp."
Lục Chinh gật đầu: "Ừ, vậy anh đi một mình thôi."
Lâm Uyển cười nói: "Lại đi cả tuần à?"
“Một tuần?” Lục Chinh cười ha ha, đầy ẩn ý: "Em đánh giá thấp ông xã của em quá rồi, chuyện đó là năm ngoái, năm nay.
"Ba ngày?"
"Ha ha!"
Lục Chinh nhìn quanh, rồi ôm eo Lâm Uyển, xoay người, kéo cô vào khu rừng cây bên bờ sông.
"Anh làm gì đấy?"
Hô hấp Lâm Uyển dồn dập, ngực phập phồng, tim đập thình thịch, ngọc điện ửng hồng, mắt láo liên nhìn xung quanh.
"Đương nhiên là..."
Khóe miệng Lục Chinh nhếch lên, đôi tay nhẹ nhàng động đậy, càng lúc càng lên cao, càng lúc càng gấp.
"Mang em bay chứ sao!"
Vừa dứt lời, Lục Chinh vung tay, một thuật ẩn thân bao phủ hai người, rồi một đám mây trắng bỗng dưng xuất hiện dưới chân họ.
Khoảnh khắc sau, Lâm Uyển đột nhiên phát hiện dưới chân mình mềm mại, còn thân hình thì càng lúc càng cao.
"A a a!!!"
Mắt Lâm Uyển sáng rực, không kìm được hét lên: "Em bay, bay, bay bay bay!"
Nếu không phải Lục Chinh đã phong ấn âm thanh xung quanh, chắc chắn đã có một đám người xông vào khu rừng nhỏ này rồi.
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Lâm Uyển, Lục Chinh không nhịn được cười ha ha.
Lâm Uyến lúc này mới nhận ra lời vừa rồi của mình hình như có hơi. sai sai, bèn nghiến răng, quyết đoán đổ tội.
"Anh vậy mà biết bay á? Biết bay từ bao giờ? Sao không nói cho em biết trước, lại còn trực tiếp mang em bay lên!"
"Đây chẳng phải muốn cho em bất ngờ sao?"
Lục Chinh ôm eo Lâm Uyển: "Thế nào, có bất ngờ không, có ngạc nhiên không?"
"Bất ngờ! Ngạc nhiên!" Lâm Uyển cười rạng rỡ.
Dù Lục Chinh đã mang đến cho cô rất nhiều bất ngờ và ngạc nhiên, nhưng việc được tự đo bay lên trời vẫn khiến cô vô cùng xúc động.
Dù sao, tự do phi thiên là một trong những ước mơ trực tiếp nhất của nhân loại từ xưa đến nay, được thể hiện trong vô số bích họa và truyền thuyết.
Lúc này, hai người đạp trên mây trắng, dùng thuật ẩn thân, lơ lửng trên bầu trời nội thành, cách mặt đất khoảng vài trăm mét.
Cả thành phố rộng lớn thu hết vào tầm mắt, xe cộ tấp nập, đèn đuốc sáng trưng.
Lục Chinh dùng vân khí bảo vệ, gió lớn trên trời căn bản không lọt vào người hai người, dưới sự điều khiển của Lục Chinh, hai người còn lượn quanh mấy tòa nhà cao nhất thành phố, ngắm nghía những du khách cũng đang thưởng thức cảnh đêm.
“Đẹp. đẹp quá. Lâm Uyến không khỏi tán thán.
"Nhưng không đẹp bằng em." Lục Chinh xích lại gần Lâm Uyển, nhẹ giọng nói.
Lâm Uyển quay đầu, mắt sáng lên, rồi đột nhiên nói: "Về nhà!"
"Hả?"
"Về nhà, về ngay bây giờ!" Mắt Lâm Uyển long lanh: "Bay về!"
"Còn xe?"
"Mai lấy!"
...
Năm phút sau.
"Đừng có rung lắc mạnh thế chứ, tê..."
"Bay! Bay!"