Ngày hôm sau, Lục Chinh thấy Bộ Quốc phòng Hải đăng quốc công bố thông tin về một chiếc máy bay trinh sát của họ gặp sự cố.
Họ cũng không đổ lỗi cho cường quốc phương Đông thần bí, dù sao họ không có gan đó. Gây sự với kẻ yếu thì được, chứ vu oan thì khác nào trực tiếp gây chiến.
Huống chi đây lại là vùng biển quốc tế.
Thế là, dân chúng vui vẻ hóng chuyện, đồng thời tổng hợp các sự cố mà quân đội Hải đăng quốc gặp phải trong hai năm gần đây.
Còn Hải đăng quốc thì bắt đầu khẩn cấp rà soát hệ thống động cơ máy bay của mình.
Bởi vì, theo thông tin cuối cùng mà phi hành đoàn máy bay trinh sát gửi về, cũng như dữ liệu điện tử của máy bay, đều cho thấy cả bốn động cơ của máy bay phát nổ.
Hơn nữa là nổ liên hoàn!
Thế là, trong một thời gian ngắn, máy bay trinh sát trên không phận Tây Thái Bình Dương tạm thời "nghỉ việc".
Còn kẻ gây ra chuyện này thì đang thong thả dạo một vòng quanh Cố cung, ăn sáng cùng Lâm Uyển.
...
Cùng lúc đó, tại phòng tiếp nhận quyên tặng văn vật của Viện Bảo tàng Cố cung.
Viện trưởng Viện Bảo tàng Cố cung, một cán bộ của Cục Cảnh sát Bắc Đô, nhân viên đến làm việc sớm nhất của Cố cung, cùng vài chuyên gia giám định văn vật đang tụ tập.
"Thế nào rồi?" Viện trưởng hỏi.
"Có lẽ là thật." Một lão giả tóc hoa râm ngẩng đầu nói.
"Có lẽ là thật? Không xác định được sao?" Viện trưởng nhíu mày.
Lão giả lắc đầu, "Khó lắm, văn vật nước ngoài ở trong nước quá ít, chúng ta không có nhiều kinh nghiệm, tư liệu cũng không đủ, thật sự khó kết luận.”
Viện trưởng thông cảm gật đầu.
Đây là chuyện lớn, Cục trưởng Cục Cảnh sát Bắc Đô đích thân đến, đang đeo găng tay, cầm một tờ giấy A4 in thông thường.
Một vị Phó Cục trưởng lắc đầu nói, "Vậy là vụ công ty Allan bị 'ăn chặn' lần trước, cũng là do người trong nước làm?"
"Cũng có thể là bạn bè quốc tế." Cục trưởng nói, "Mặt khác, cũng không loại trừ khả năng làm giả, dùng chúng ta để đánh lạc hướng."
“Đánh lạc hướng thì cần gì đưa cho chúng ta? Trên thế giới này thiếu gì tổ chức có thể thu hút sự chú ý."
"Chỉ là một cách suy nghĩ và phỏng đoán thôi, dù sao cẩn tắc vô áy náy." Cục trưởng thản nhiên nói.
Trên tờ giấy A4 ông đang cầm ghi chép lai lịch của những tác phẩm nghệ thuật, văn vật này.
"Vấn đề là những thứ này đều là hàng lậu, chúng ta cũng không có phòng trưng bày văn vật nước ngoài chuyên biệt, xử lý thế nào đây?" Phó Cục trưởng hỏi, "Chẳng lẽ trả lại?"
"Vớ vẩn, nguồn gốc của những thứ này đã không rõ ràng ngay từ đầu, bao nhiêu năm nay đã qua không biết bao nhiêu tay, lai lịch sớm đã không thể truy vết, trả cho ai? Trả cho bọn cướp à?"
Cục trưởng bĩu môi, "Đằng nào người ta đã quyên tặng cho chúng ta, thì đương nhiên là đồ của chúng ta."
Cục trưởng nhìn Viện trưởng Viện Bảo tàng, "Chuyện này chúng ta vẫn nên báo cáo lên, xem nên cất giữ trước, hay là mở phòng trưng bày riêng."
Viện trưởng gật đầu, rồi nói thêm một câu, "Nhưng vẫn phải xác định tính xác thực của lô văn vật này đã."
"Đó là đương nhiên!"
...
"Đà đã đến rồi à?”
"Ừa."
"Nhanh vậy!"
"Ừm?"
"Nói tốc độ của cậu nhanh."
“Ừml ?"
"Nói tốc độ bay của cậu nhanh!"
"Ừm."
Lâm Uyển ăn bánh bao, tức giận liếc Lục Chinh một cái.
Lục Chinh cười hì hì gặm bánh bao, chẳng hề có dáng vẻ của người vừa phá hủy một chiếc máy bay trinh sát, lại còn đi đi lại lại mấy ngàn dặm, mà như một nhân viên công sở bình thường, ngồi trong quán ăn sáng ăn bánh bao, uống cháo.
Hôm qua là thứ Bảy, hai người sáng sớm đã đi dạo quần đảo Châu Sơn, còn bắn hạ một chiếc máy bay, buổi chiều lại bay đến Chiết Giang ngắm cảnh.
Buổi tối, Lục Chinh "nộp thuế", dứt khoát thừa dịp ban đêm đến Bắc Đô một chuyến, khi Lâm Uyển tỉnh dậy vào buổi sáng, thậm chí không chậm trễ việc cùng nhau xuống lầu ăn sáng.
Chỉ là hôm qua quá hưng phấn, nên hôm nay chỉ đi lái xe từ Vọng Giang Đình về nhà, sau đó cả ngày ở nhà xem phim truyền hình.
Cái cảm giác ấm áp, bình dị này...
Khiến Lục Chinh nhớ đến những ngày cùng Liễu Thanh Nghiên thảo luận y thuật trong thư phòng, cùng Thẩm Doanh tay trong tay dạo bước trong rừng đào...
“Nghĩ gì thể?”
"Nghĩ cái cô Tiên tỷ tỷ này debut đã hai mươi năm rồi mà vẫn đóng phim thần tượng được."
"Người ta debut lúc mười lăm tuổi thôi."
"Vâng vâng vâng!"
"Đừng nói, Thiên Tiên đúng là xinh thật."
"Thôi đi, không đẹp bằng em đâu, nếu em mà vào giới giải trí thì 'đè bẹp' hết tất cả!”
"Đi đi đi, nói linh tinh!"
"Đâu có, em nói thật mà, không tin trong tủ quần áo còn mấy bộ váy áo cổ trang đấy, em mặc vào soi gương xem em có nói điêu không?"
"Anh! ?"
...
Trên TV, đang chiếu một bộ phim thần tượng cổ trang nghiêm túc.
Ngoài TV, cũng đang diễn lại một bộ phim hành động cổ trang tinh xảo.
Trong phim, ngoài phim, như thật như ảo.
...
Đã gần một tháng kể từ Đại hội Phẩm Đan, thời gian cũng bước vào giữa hè.
Lục Chinh tiếp tục chạy đi chạy lại, từng bước tu luyện, tu vi tiếp tục tăng mạnh.
Từ khi có thể rời khỏi rừng hoa đào, Thẩm Doanh cũng thích chạy khắp nơi, hôm qua còn cùng Liễu Thanh Nghiên đi nghe hát, buổi tối ngủ chung giường lớn ở Đồng Lâm.
Sáng sớm hôm nay, Liễu Thanh Nghiên đến Nhân Tâm Đường khám bệnh, Thẩm Doanh không rời đi, ở lại cùng Lục Chinh hóng mát trong sân.
Lục Chinh nằm trên ghế đu dưới gốc cây hồng sau nhà, ghế đu đưa nhẹ, ánh nắng lọt qua kẽ lá chiếu xuống, dễ chịu vô cùng.
"Lục lang, trời nóng, uống chút nước ô mai đi." Thẩm Doanh đưa cho Lục Chinh một bát nước ô mai thêm đá, mình cũng uống một ngụm, cười khẽ, "Đúng là 'mở đường trái', nước ô mai này bỏ đường thật mạnh tay."
“Nghiên cứu cho thấy, độ ngọt có thể làm tăng cảm giác hạnh phúc." Lục Chinh đáp.
"Cái này còn cần nghiên cứu?" Thẩm Doanh thấy đây chẳng phải là kiến thức thông thường sao, nếu độ ngọt không làm tăng cảm giác hạnh phúc thì người ta bán đắt thế để làm gì?
Lục Chinh hỏi lại, "Nhưng vì sao đồ ngọt lại có thể làm tăng cảm giác hạnh phúc?"
"Vì ngọt chứ sao?" Thẩm Doanh cảm thấy câu hỏi của Lục Chinh thật khó hiểu.
Lục Chinh gật đầu, cho rằng Thẩm Doanh nói rất có lý.
Vừa cầm bát nước ô mai lên uống một ngụm thì có tiếng gõ cửa.
"Lục lão đệ, có nhà không?"
"Đoàn đại ca?" Lục Chinh nhíu mày, là giọng của Đoàn Thường Tại, Trấn Dị ti Nghi Châu.
"Có! Lý Bá ra mở cửa nhanh!" Lục Chinh đứng dậy, một tay cầm bát, một tay cầm ấm đồng đi ra phía trước.
Vừa ra đến phòng khách, liền thấy Lý Bá dẫn Đoàn Thường Tại vừa đến.
“Thẩm tiên tử cũng ở đây!" Đoàn Thường Tại vội vàng chắp tay hành lễ với Thẩm Doanh.
"Gặp qua Đoàn đại nhân." Thẩm Doanh cũng khom người đáp lễ.
"Đoàn đại ca ngồi." Lục Chinh mời Đoàn Thường Tại ngồi xuống, rồi cầm một cái bát rót cho anh một bát nước ô mai, "Trời nóng, uống bát nước ngọt giải nhiệt."
"Đa tạ."
Đoàn Thường Tại không khách khí, bưng bát nước ô mai lên uống một ngụm, rồi nói ngay, "Tôi có việc, báo một tiếng rồi đi."
“Anh nói đi.”
"Vu sư của Nguyên Thánh giáo lại xuất hiện ở địa giới Lăng Bắc đạo, Trấn Dị ti đang truy bắt, Liễu cô nương công đức hộ thân, nên cẩn thận hơn."