Tháng tư, tiết trời trong xanh.
Hoa trên núi đua nhau khoe sắc, rụng xuống cũng rực rỡ vô ngần. Trong rừng đào, hoa nở rộ khắp núi, một màu hồng phai bao phủ cả khu rừng, tựa chốn tiên cảnh.
Không biết có phải hai năm gần đây Đào Hoa tiên tử hiển linh hay không, mà rừng đào dường như rộng lớn hơn, những gốc đào men theo ranh giới rừng dần lan về phía đông nam, vào sâu trong núi.
Cây đào trong rừng cũng ngày càng có thêm tiên khí, ngay cả những quả đào bình thường mà sơn dân hái được cũng giúp họ khỏe mạnh hơn.
Vì vậy, người đến Đào Hoa từ dâng hương bái lạy ngày càng đông. Dù có linh nghiệm hay không, thành tâm là được, dù sao hương hỏa ở Đào Hoa từ cũng không đắt đỏ, đợi cầu được ước nguyện rồi đến tạ lễ cũng chưa muộn.
Ở góc đông bắc của rừng đào, có một khu vực được bao phủ bởi Mê Tung trận và chướng nhãn pháp, chỉ có thể che mắt được người thường.
Cỏ dại mọc um tùm, cây đào với muôn hình vạn trạng, hoa đào theo gió nhẹ nhàng lay động.
Phía xa là bóng núi trùng điệp, gần bên có tiếng suối róc rách.
Trong rừng đào, dọc bờ suối có một lương đình với bàn tròn ghế tròn, dưới gốc đào có bàn đá băng ghế đá, trên đồng cỏ rải rác bàn trà và bồ đoàn.
Tổng thể không gian không lớn, nhưng được bố trí tinh tế, hài hòa với thiên nhiên.
Trên bàn hoặc bàn trà bày mâm gỗ và bình sứ.
Trong mâm gỗ là các loại trái cây tươi ngon như táo, quýt ngọt, chuối tiêu, anh đào, ô mai, dưa hấu, nho...
Trong bình sứ là Hoa Điêu, thanh mai tửu, rượu nho và các loại rượu trái cây có độ cồn nhẹ, giúp người ta lâng lâng chứ không say bí tỉ.
Ngoài trái cây và rượu, còn có vài bộ mạt chược và cờ vây để khách giải trí. Cách đó không xa còn có dao đàn, ống tiêu và tì bà, cùng giấy tuyên, bàn dài, bút lông, mực tàu và màu vẽ.
"Lục huynh, huynh chuẩn bị chu đáo quá, rất hợp ý ta!"
“Khung cảnh cũng dễ chịu, ta thấy buổi tự họp này còn thú vị hơn mấy buổi phụ thân ta chiêu đãi thủy tộc, uống rượu nghe hát xem múal”
Đến sớm nhất là vợ chồng Chúc Ngọc Sơn và Lý Hạm Ngọc. Họ vừa bước vào Đào Hoa trang đã được một Đào Hoa thiên nữ dẫn đến khu vực này. Thấy Thẩm Doanh và Liễu Thanh Nghiên đang vừa trò chuyện vừa thêu thùa, Lục Chinh thì ngồi bên bàn đá, hết rót trà cho Thẩm Doanh lại gọt hoa quả cho Liễu Thanh Nghiên, trông rất vui vẻ.
Liễu Thanh Thuyên thì được Tiểu Thúy hầu hạ, đang chơi cờ cá ngựa mà Lục Chinh mới mang ra, cả hai say sưa quên trời đất.
"Chúc huynh, tẩu tẩu!"
Thẩm Doanh và Liễu Thanh Nghiên ngừng tay, Lục Chinh dẫn hai nàng đứng dậy đón khách, mời họ đến ngồi dưới gốc cây cạnh bàn đá.
“Tốt lắm, Ngọc Sơn đạo này lại bắt đầu bế quan đọc sách, chúng ta lâu lắm rồi không ra ngoài, lần này được Lục huynh mời, ta mới kéo hắn đi dự tiệc giải sầu." Lý Hạm Ngọc nói.
Lục Chinh nháy mắt mấy cái, gật đầu rồi nói với Chúc Ngọc Sơn: "Chúc huynh, đọc sách cũng cần kết hợp nghỉ ngơi, bế quan khổ đọc hại sức khỏe..."
Chúc Ngọc Sơn gật đầu: "Ta biết, chẳng qua kỳ thi sắp đến rồi, nên phải tranh thủ ôn tập để tránh sai sót."
"À đúng đúng đúng!" Lục Chinh nghiêm túc gật đầu, rồi lấy một quả quýt từ mâm gỗ đưa cho Chúc Ngọc Sơn: "Chúc huynh nếm thử quýt ngọt này xem, vị không tệ đâu."
"Đa tạ." Chúc Ngọc Sơn nhận lấy quýt, tiện tay bóc vỏ, vừa ăn vừa rút từ trong tay áo ra một trang giấy đưa cho Lục Chinh: "Đây là sách luận ta mới viết, Lục huynh xem giúp ta, phủ chính lại một chút."
...
Trời biết năm nay ngươi có theo kịp kỳ thi hay không, quyển sách luận này có ý nghĩa gì chứ!
Không thể nói như vậy được. Lục Chinh ở Đại Cảnh triều cũng hơn ba năm rồi, kiến thức nho học tuy không đủ để đi thi, nhưng cũng có thể bàn luận sơ sơ.
Vậy nên Lục Chinh cũng không thể từ chối lời thỉnh cầu của Chúc Ngọc Sơn.
Thế là Lục Chinh nhận lấy sách luận, xem qua đại khái, rồi bắt đầu thảo luận với Chúc Ngọc Sơn, một cuộc thảo luận có lẽ là vô nghĩa.
Đợi thảo luận xong, năm nàng Hoa Y Tỉnh của Ngũ Tú trang cũng đến.
"Lục công tử! Chúc công tử!"
"Chào Lý gia tỷ tỷ! Thẩm cô nương! Thanh Nghiên, chúng ta đến muộn rồi!"
Năm nàng vừa đến đã vội xin lỗi. Ngọc Minh Tâm phẩy nhẹ tay áo, hàng chục loại chim tước bay ra, hoặc lượn vòng trên không trung, hoặc đậu trên cành cây nghỉ ngơi, líu lo không ngớt. Tiếng chim hót trong trẻo khiến khu rừng đào càng thêm sinh động.
Một con chim tước còn bay đến đậu trên vai Liễu Thanh Thuyên, nghiêng đầu nhìn bàn cờ, không biết đang xem cái gì.
Quả không hổ là Hoàng Oanh thành tỉnh, không chỉ có giọng ca tuyệt đỉnh mà còn có khả năng điều khiển chim tước.
Lâm Tịnh Nhi và Hồ Thải Nương thì mở giỏ trúc sau lưng ra, vung tay lên, hàng trăm đóa hoa dại khoe sắc bay ra, rơi xuống khắp nơi, cắm rễ vào đất, khiến khung cảnh càng thêm tươi đẹp.
"Các vị có lòng quá!"
Thẩm Doanh và Liễu Thanh Nghiên vui vẻ cười lớn, rồi mời năm nàng cùng ngồi xuống.
Các nàng Hoa Y Tinh đều đã gặp vợ chồng Chúc Ngọc Sơn trước đó, nên lên tiếng chào hỏi. Thấy mọi người đã đông đủ, họ liền lập tức rủ nhau chơi mạt chược.
Lý Hạm Ngọc, Hoa Y Tinh, Lâm Tịnh Nhi và Hồ Thải Nương cùng đánh!
Các nàng đánh bài, các chàng trai đứng xem. Về phần Thẩm Doanh và Liễu Thanh Nghiên, thân là chủ nhà, các nàng vẫn phải tiếp khách.
Ngọc Minh Tâm và Bạch Đình Nhi không đủ thông minh để ngồi vào bàn đấu trí, thế là họ nhanh chóng chú ý đến Liễu Thanh Thuyên và Tiểu Thúy đang chơi cờ cá ngựa.
"Đây là cái gì?" Bạch Đình Nhi tò mò hỏi.
"Đây là cờ cá ngựa!" Liễu Thanh Thuyên đang suy nghĩ nước đi, thấy Bạch Đình Nhi hỏi thì mắt sáng lên: "Đến đây, chúng ta cùng chơi, cờ cá ngựa có thể chơi bốn người."
"Thật sao?” Ngọc Minh Tâm chen vào, nhìn bàn cờ: "Chăng lẽ nhiều nhất có thể sáu người chơi?”
"Đúng đấy, hai người chơi ít biến hóa quá, bốn người chúng ta cùng chơi đi!"
Liễu Thanh Thuyên vừa nói vừa kéo Ngọc Minh Tâm và Bạch Đình Nhi ngồi xuống, rồi sắp xếp lại bàn cờ.
Tiểu Thúy tức giận: "Ngươi đúng là quỷ nhỏ, ta sắp thắng rồi!"
"Đâu có!" Liễu Thanh Thuyên cãi lại: "Thế cục chưa rõ, quân cờ còn rối tung cả lên, làm sao mà biết ai thắng ai thua?"
Tiểu Thúy bĩu môi, bất đắc dĩ, nhưng cũng không tiện tranh cãi với trẻ con, mà quan trọng hơn là, thân phận của người trước mắt là em vợ của chủ nhân!
Thế là cô kéo Ngọc Minh Tâm và Bạch Đình Nhi ngồi xuống hai bên, rồi lấy ra quân cờ màu lam và màu vàng từ hộp, đặt vào vị trí tương ứng, sau đó bắt đầu giải thích luật chơi cờ cá ngựa cho hai nàng.
Luật chơi cờ cá ngựa rất đơn giản, có lẽ chỉ khó hơn cờ ca rô một chút, nên Ngọc Minh Tâm và Bạch Đình Nhi học rất nhanh, rồi hào hứng cùng Liễu Thanh Thuyên và Tiểu Thúy bắt đầu trận hỗn chiến bốn người.