Sao lại khác với kế hoạch thế này?
Lẽ ra phải ra tay cướp Đỗ Nguyệt Dao, mang về cho thánh nữ Nguyên Thánh giáo làm lô đỉnh đoạt xá chứ?
Sao giờ lại thành thu đồ truyền pháp rồi?
Chẳng lẽ...
Chẳng lẽ đoạt xá còn có điều kiện gì khác? Cần Đỗ Nguyệt Dao tự nguyện? Cho nên phải dụ dỗ nàng trước, để nàng không biết gì mà chết?
Liễu Thanh Nghiên lùi lại một bước, "Đến cửa thu đồ mà cứ lén lén lút lút thế này, chắc chắn không phải con đường gì tốt đẹp, ta sẽ không để Nguyệt Dao đi theo ngươi, ngươi tự quay về đi."
Phạm Bá Ngọc lắc đầu lẩm bẩm, "Ta biết ngay là thế mà."
Rồi nhìn về phía Đỗ Nguyệt Dao, Phạm Bá Ngọc lại ôn tồn cười nói, "Ta bảo ngươi đánh thức Liễu đại phu cùng đi, chỉ là để lấy lòng tin của ngươi, cho thấy ta thật sự không có ác ý với ngươi, ta nghĩ ngươi hẳn là cảm nhận được thành ý của ta."
Liễu Thanh Nghiên cất giọng hỏi, "Vậy rốt cuộc ngươi là ai?"
Phạm Bá Ngọc cười cười, "Nguyên Thánh giáo, nghe nói chưa?"
Liễu Thanh Nghiên và Đỗ Nguyệt Dao liếc nhau, cùng lắc đầu.
"Ở Nam Cương."
Thấy Đỗ Nguyệt Dao lộ vẻ kinh ngạc, Phạm Bá Ngọc tiếp tục nói, "Đỗ cô nương, ta đã quan sát cô nương hơn mười ngày, cô nương tâm địa thiện lương, công đức đầy mình, rất thích hợp để tu luyện công pháp thánh nữ của giáo ta, tại hạ là tế tự trong giáo, chuyên trách chỉ dẫn phụ trợ thánh nữ."
"Đỗ cô nương, đừng tưởng rằng giáo phái ở Nam Cương đều tà ác. Nguyên Thánh giáo chẳng qua là vì chuyện liên quan đến tiền triều nên mới bất đắc dĩ trốn vào dãy núi Nam Cương, kỳ thực chúng ta truyền thừa vu thuật thượng cổ, chính tông đích truyền.
Khụ khụ, bất quá dù sao chúng ta không ở Đại Cảnh triều, cho nên ta mới phải đến vào nửa đêm, nhưng đây không phải trọng điểm."
Phạm Bá Ngọc nói, "Cô nương nghĩ xem, ngay cả công pháp truyền thừa của giáo phái chúng ta, cũng cần nữ tử thân có công đức mới có thể tu luyện, sao lại là tà môn giáo phái được?
Hơn nữa, Đỗ cô nương tâm địa thiện lương, một lòng hành y cứu người, nếu có tu vi đạo hạnh, chẳng phải càng thuận tiện?"
Nói đến đây, Phạm Bá Ngọc nhìn về phía Liễu Thanh Nghiên đang đứng phía trước, "Liễu cô nương trên người cũng có chút công đức, chỉ là không thích hợp với công pháp thánh nữ. Nếu hữu tâm, kỳ thực cũng có thể theo ta trở về, nhập giáo phái, tu luyện chút pháp thuật khác, cũng có hi vọng trường sinh, lại có thể cùng Đỗ cô nương làm bạn, chẳng phải vẹn toàn đôi bên?"
Liễu Thanh Nghiên khẽ nhếch mép, thầm nhủ.
Công đức trên người Liễu Thanh Nghiên còn nhiều hơn Đỗ Nguyệt Dao, chỉ là tu vi của nàng càng ngày càng cao, lại tu luyện « Chiếu Nguyệt kinh » và « Xích Tùng tử Tả Giới Ngọc Thủy đan kinh » nên đã che giấu được phần lớn kim quang công đức.
Về phần tại sao không che giấu toàn bộ.
Người một nhà đều mang công đức, để lại một chút mới thấy chân thực.
Như vậy, Phạm Bá Ngọc không nhìn ra nội tình của Liễu Thanh Nghiên, vậy chứng tỏ đạo hạnh của hắn tuy cao, nhưng cũng có hạn.
Đã vậy...
"Trường sinh có hi vọng? E là bị thánh nữ trong giáo đoạt xá thì có." Liễu Thanh Nghiên thản nhiên nói.
“Cái gì?”
Phạm Bá Ngọc kinh hãi, theo bản năng hỏi, "Sao ngươi biết chuyện này?"
"Bởi vì vị vu sư Nguyên Thánh giáo trước đây, đã chết ở đây."
Giọng nói nhàn nhạt vang lên, Lục Chinh, Uyên Tĩnh và Thẩm Doanh lặng lẽ xuất hiện trong viện, bao vây Phạm Bá Ngọc.
Cùng lúc đó, những sợi vân khí như ẩn như hiện cũng ngưng tụ trong viện.
“Lục công tử?”
"Phạm tiên sinh." Lục Chinh đáp lời, tay phải vồ một cái, một con Bạch Vân Đại Thủ Ấn thành hình, đánh về phía hắn.
"Chờ một chút! Hiểu lầm! Hiểu lầm!"
Phạm Bá Ngọc vội nói, rồi một đoàn khói sương hiện ra trên tay, nghênh đón Bạch Vân Đại Thủ Ấn, gắng chống đỡ.
Uyên Tĩnh rút trường kiếm, một đạo Bạch Vân kiếm khí đâm về Phạm Bá Ngọc. Thẩm Doanh phất tay, vô lượng đào hoa sát tràn ngập tiểu viện, phối hợp với vân khí trắng xóa, giam cầm Phạm Bá Ngọc kín không kẽ hở.
Liễu Thanh Nghiên kéo Đỗ Nguyệt Dao bay ngược, trước người từng lớp ánh trăng chiếu xuống, tạo thành màn ánh sáng màu bạc.
Phạm Bá Ngọc tu vi bất phàm, có thể lăng không, bọn họ đương nhiên không thể khinh suất.
"Tê..."
Phạm Bá Ngọc hít sâu một hơi, phát hiện Lục Chinh và Liễu Thanh Nghiên đều là cao thủ.
Đặc biệt là Lục Chinh, chiêu Bạch Vân Đại Thủ Ấn miên miên mật mật, uy lực vô song, xét về tu vi cũng không kém gì mình.
Các ngươi lắm cao thủ thế, chen chúc trong một huyện thành nhỏ vây công ta, có giảng võ đức không vậy!
"Lục công tử khoan động thủ, nghe ta giải thích, việc này thật sự là hiểu lầm!"
Phạm Bá Ngọc gấp giọng nói, vừa chống đỡ Bạch Vân Đại Thủ Ấn, thân hình xoay chuyển, tránh Bạch Vân kiếm khí, rồi lấy ra một bình sứ, vân khí và đào hoa sát xung quanh mất khống chế, lao vào trong bình.
"Giải thích? Ngươi cứ giải thích đi, chúng ta đang nghe đây."
Lục Chinh gật đầu, rồi vỗ hồ lô, sáu chuôi hồng ngọc kiếm bay ra, ba trước ba sau, nhanh như chớp.
Mẹ nói
Đây là để ta giải thích chắc?
Phạm Bá Ngọc lập tức lướt lên không, nhưng cảm thấy đỉnh đầu tối sầm.
Ngẩng đầu lên, thấy mười tám nữ tử áo trắng đạp mây trắng, khí cơ kết thành lưới, thế như núi, che cả khoảng trời phía trên Liễu gia tiểu viện.
"Ta..."
Phạm Bá Ngọc vừa nói một chữ, ba thanh hồng ngọc kiếm đã tới mặt.
Mẹ nó!
Hắn dùng bình không hút được vật thật, chân khí phun trào, làm lệch hướng sáu chuôi hồng ngọc kiếm, rồi lướt đi, tránh hai đạo Bạch Vân kiếm khí sau lưng.
Thẩm Doanh cười lạnh, cũng móc ra một bình sứ, mở nắp, vô lượng đào hoa sát càn quét ra.
"Ta xem pháp bảo của ngươi chứa được bao nhiêu sát khí!"
Phạm Bá Ngọc khóc không ra nước mắt, bình giả của hắn không chứa được bao nhiêu sát khí.
Phạm Bá Ngọc xoay người, ngón tay chỉ ba lần về phía Liễu Thanh Nghiên, phá màn ánh trăng, muốn đến gần hai người, khiến Lục Chinh và Thẩm Doanh sợ ném chuột vỡ bình.
Liễu Thanh Nghiên nheo mắt, bước lên định ra tay, thì cảm thấy tiểu viện mưa gió nổi lên, Lục Chinh xuất hiện trước mặt nàng, vỗ một chưởng.
"Thần thông hay!"
Phạm Bá Ngọc kinh hãi, xoay người bỏ chạy.
Nhân cơ hội này, Phạm Bá Ngọc vội nói, Nguyên Thánh giáo chia làm hai nhánh, một nhánh là Công đức Nguyên giáo, một nhánh là Chuyển thế Tân giáo, ta là Nguyên giáo, các ngươi giết vu sư kia hăn là Tân giáo!”
"Nguyên giáo chúng ta tu luyện vu thuật thượng cổ, công pháp thánh nữ yêu cầu và hạn chế phong phú, yêu cầu cao về công đức và thiên chất, chỉ có nữ tử lòng mang thương hại, thiên phú dị bẩm mới có thể tu hành."
Phạm Bá Ngọc nói, "Về sau hậu nhân sửa công pháp, tuy yêu cầu tu luyện giảm xuống, nhưng uy lực và ý cảnh đều suy giảm, vì thế mới sáng chế « Thánh Nữ Thần Hàng pháp », dùng nữ thân công đức làm lô đỉnh đoạt xá, kéo dài tuổi thọ."
"Hai nhánh chúng ta luôn bất hòa, nhưng ngoại địch quá nhiều nên chưa đến mức phân gia." Phạm Bá Ngọc giải thích, "Ta muốn thu Đỗ cô nương làm đồ đệ, thật sự vì nàng công đức đầy mình, thiên chất tốt, là hạt giống tốt để tu luyện công pháp của giáo ta, tuyệt đối không phải dẫn nàng về núi làm lô đỉnh đoạt xá cho tân giáo thánh nữ."