Ánh nắng, bãi cát, hàng dừa.
Xe thể thao, mỹ nữ, bikini.
"Giới nhà giàu đúng là có sức hút riêng."
"Nhìn gì đấy?"
"Đèn đường kia kìa, thiết kế có vẻ nghệ thuật đấy chứ."
“Đèn đường từ thế kỷ trước đấy.”
"Thật á? Hoài cổ ghê, trông như mấy phim thập niên 90."
Lục Chinh lắc đầu, dời mắt khỏi cô nàng tóc vàng mắt xanh, ngực tấn công mông phòng thủ, săm soi cái đèn đường từ trên xuống dưới.
"Vùng biển này nằm giữa Bahamas, Cuba và Hải Đăng, tuy là vùng biển quốc tế, nhưng chỉ cần có động tĩnh gì, chắc chắn thu hút sự chú ý của hai nước kia."
Lâm Uyển nói, "Nhất là cái thuyền kia lại còn của Tây Ban Nha. Tây Ban Nha nổi tiếng là 'lưu manh' trong việc bảo vệ di sản lịch sử. Nên dù Hải Đăng có được bản đồ kho báu, chắc cũng không dám manh động."
Quay sang Lục Chinh, Lâm Uyến cười hỏi, “Mình vượt qua kiểu gì đây, lặn à?”
Lần trước ở Quỳnh Tỉnh cứu người, Lục Chinh dùng Tị Thủy Quyết đưa Lâm Uyển xuống nước, thế là cô biết thêm một tài lẻ của anh.
Tránh nước!
Lục Chinh lắc đầu, "Thuê du thuyền chứ sao. Vùng biển đó rộng lắm, mình vừa tìm kho báu, vừa du lịch. Lặn biển làm gì, đi làm à?"
Lâm Uyển véo Lục Chinh một cái, "Anh còn nhớ là đi nghỉ mát với em không đấy, mắt anh để đâu thế?"
“Nhìn cái quảng cáo trên xe buýt kia kìa. Không ngờ ở Hải Đăng quảng cáo súng ống nhan nhản thế này!”
Lục Chinh lắc đầu, thu hồi ánh mắt.
Xe buýt chạy qua, để lộ chiếc xe thể thao mui trần đậu bên đường, bên trong là cô nàng tóc nâu, mặc váy hai dây.
Lâm Uyển bật cười, biết tính Lục Chinh hay để ý mấy chuyện này, nên cũng không bận tâm, chỉ hỏi, "Bằng lái du thuyền có rồi à?"
"Rồi." Lục Chinh gật đầu, "Dễ ẹc."
"Nhưng mà, Hải Đăng có công nhận bằng lái đu thuyền của Hoa Quốc không?”
"Quê mùa." Lục Chinh cười, "Luật giao thông mỗi nước khác nhau, chứ trên biển khơi bao la thì có luật lệ gì. Bằng lái du thuyền quốc tế dùng được khắp nơi."
"Ồ, thế á?" Lâm Uyển thật không biết chuyện này.
Lục Chinh gật đầu, "Đương nhiên, có tiền đặt cọc là thuê du thuyền chơi được ngay."
"Vậy còn chờ gì nữa, lên đường thôi!" Lâm Uyển hào hứng.
"Bây giờ?”
"Bây giờ!"
...
Nửa ngày sau, trên du thuyền.
Thiết lập chế độ tự lái xong, Lục Chinh và Lâm Uyển ra boong tàu.
Lục Chinh cởi trần, chỉ mặc độc chiếc quần soóc hoa sặc sỡ.
Lâm Uyển diện bộ bikini gợi cảm, làn da mịn màng như sữa.
Một lọ nhỏ được đưa đến tay Lục Chinh, Lâm Uyển nhếch môi, "Bôi kem chống nắng cho em."
Cả hai đều biết, họ chẳng sợ nắng.
Nhưng Lục Chinh vẫn hứng chí cầm lấy lọ kem, còn Lâm Uyển thì thư thái nằm dài trên ghế bố.
...
Mất hai tiếng đồng hồ, Lục Chinh và Lâm Uyển mới bôi xong cho nhau thứ kem chống nắng có màu sắc kỳ lạ.
Lúc này đã xế chiều, thời điểm nắng gắt nhất.
Hai người thảnh thơi nằm dưới ô che nắng, vừa uống đồ uống, vừa ngắm lũ hải âu lượn vòng trên đầu.
Lâm Uyển chợt nói, "Nghe bảo vùng biển này không yên bình lắm."
"Sao?"
"Buôn ma túy, buôn lậu." Lâm Uyển nói, "Dân nghèo Caribe vượt biển trái phép sang Hải Đăng kiếm sống, dân nghèo Hải Đăng lại vượt biển sang Cuba chữa bệnh. Rồi còn mấy ông trùm ma túy Mexico và Colombia lén lút giao dịch ở vùng duyên hải này."
"Hải Đăng chẳng phải hợp pháp hóa mấy thứ đó rồi à?"
"Chỉ hợp pháp hóa một phần thôi. Hợp pháp hóa mấy sản phẩm pha chế nồng độ thấp, còn giao dịch số lượng lớn các sản phẩm nồng độ cao thì chưa."
Lục Chinh nhún vai, "Chuyện sớm muộn thôi, hết đường lùi mà."
“Uych uych.
Một con hải âu sải cánh, đáp xuống lan can du thuyền, mỏ ngậm con cá bạc lấp lánh.
Nó ngẩng đầu, nuốt chửng con cá rồi nghiêng đầu đánh giá hai sinh vật kỳ dị, sau đó dang cánh định bay đi.
"Đến!"
Lâm Uyển vung tay, huyết khí phun trào, khí tức xuyên thấu cơ thể, tạo thành một vòng xoáy nhỏ và bức tường áp suất.
Con hải âu bất giác bị cuốn vào tay Lâm Uyển.
"Không tệ, Cầm Long Công?"
Lâm Uyển cười hì hì, "Những chiêu võ công trong tiểu thuyết, cơ bản em đều làm được."
Con hải âu ngơ ngác, vừa rơi vào tay Lâm Uyển đã định vỗ cánh bay, nhưng khí huyết của cô bốc lên khiến nó như gặp phải kẻ thù, sợ đến mức không dám động đậy.
"Mượt mà thật đấy." Lâm Uyển vuốt ve lông vũ của hải âu.
“Tối nay ăn hải âu nướng nhé?”
Lâm Uyển suýt nữa thì ngã ngửa, tức giận lườm Lục Chinh, rồi thả con hải âu lên trời.
Nó vội vã dang cánh, cố gắng giữ thăng bằng rồi bay xa.
"Thôi thôi! Trong tủ lạnh có nhiều đồ ăn lắm, tối mình ăn bít tết."
...
Du thuyền lênh đênh trên biển, đúng là thế giới riêng của hai người.
Sau một đêm ân ái, du thuyền đến vùng biển dự kiến vào chiều hôm sau.
"Đến rồi!"
Lục Chinh đứng dậy, mở định vị, rồi so sánh với bản đồ da cừu trong điện thoại, đúng là cùng một địa điểm.
Dĩ nhiên, một điểm trên bản đồ bao gồm cả một vùng biển rộng lớn, chưa kể đến việc người vẽ có thể nhớ nhầm.
Mấy người đi tìm kho báu, có khi có manh mối rõ ràng rồi mà vẫn mất cả năm trời tìm kiếm và trục vớt tàu đắm.
Nhưng Lục Chinh thì không lo chuyện đó.
Dừng thuyền, bật chế độ giữ vị trí tự động.
Lục Chinh nhìn quanh, mặt biển mênh mông vô tận.
"Đi thôi, xuống biển!" Lâm Uyển hào hứng.
Lục Chinh gật đầu, ôm eo Lâm Uyển, rồi tay kia kết Tị Thủy Quyết.
Xuống nước!
Không một gợn sóng, hai người lặng lẽ lặn xuống biển.
Nước biển bị đẩy ra ngoài một mét, Lục Chinh và Lâm Uyển lặn sâu xuống, rất nhanh đã đến nơi ánh mặt trời không chiếu tới.
"Tối quá!" Lâm Uyển nói.
Lần trước ở Quỳnh Tỉnh đi theo du thuyền của Sa Đôn, họ chỉ ở độ sâu bảy tám mét, ánh nắng vẫn đủ. Còn bây giờ họ đã lặn xuống gần hai trăm mét, xung quanh tối đen như mực.
"Lấy kính nhìn đêm ra không?" Lâm Uyển hỏi, cô từng mua hai cái kính nhìn đêm ở Los Angeles đưa cho Lục Chinh, giờ dùng là vừa.
Lục Chinh lắc đầu, vỗ vào bầu rượu, một viên ngọc trai to bằng nắm tay bay ra.
Lâm Uyển kinh ngạc thấy viên ngọc trai tỏa ra ánh sáng trong trẻo.
"Dạ minh châu?"
Lục Chinh gật đầu, dùng chân khí bao lấy viên ngọc trai lơ lửng trên đầu hai người, rồi tiếp tục truyền chân khí vào.
Khoảnh khắc sau, ánh sáng bừng lên!