“Thật sự không cần đâu”
"Nhất định phải nhận!"
Lão ăn mày trợn mắt, râu ria dựng ngược, "Công pháp của Bạch Vân quán và Kim Hoa phái đương nhiên lợi hại, nhưng học thêm chút pháp môn tương tự, ứng dụng vào các tình huống khác nhau cũng đỡ tốn sức."
Ngừng một chút, lão ăn mày nói tiếp, "Mấy năm trước gặp lũ lụt, con cùng Liễu cô nương ra ngoài, chắc hẳn đã gặp không ít yêu vật dưới nước. Chỉ dùng chân khí gắng gượng thoát thân thì không hay chút nào. Lão phu truyền cho con một môn Tị Thủy Quyết."
Lục Chinh, "... "
“T¡ Thủy Quyết, văn bối biết rồi ạ." Lục Chinh đành phải nói.
"Biết rồi ư?" Lão ăn mày ngẩn người, rồi gật gù, "Cũng phải, Tị Thủy Quyết không phải pháp môn quá khó, biết rồi cũng không lạ."
"Vậy thế này đi, lão phu truyền cho con một môn Khôi Lỗi thuật. Con tu luyện công pháp của Kim Hoa phái, rất phù hợp để thi triển thuật này."
"Lần trước đến Bạch Vân quán, các tiền bối trong quán đã truyền cho con Phụ Linh chú, Khôi Lỗi thuật, cả Ẩn Thân thuật và Nhập Mộng thuật nữa." Lục Chinh tiện thể kể ra những pháp thuật khác.
Lão ăn mày, "... "
Kể liền hai môn pháp thuật, kết quả Lục Chinh đều biết cả, khiến lão ăn mày có chút xấu hổ.
Pháp thuật thông thường không lấy ra được, phải lấy chút vật có giá trị ra mới trấn được tràng chứ!
"Bạch Vân quán chuyên tu luyện khí, nhưng cũng có một môn Bạch Vân kiếm thuật, lấy công kích làm trọng. Tiếc là không sánh được các kiếm tu chuyên nghiệp."
Lão ăn mày nói, "Phi kiếm chi thuật của Thiên Độn phái ta không hề kém các môn phái kiếm tu khác. Lão phu truyền cho con một môn kiếm quyết, thế nào?"
Lục Chinh chớp mắt mấy cái, "Vãn bối may mắn, có được « Phi Vũ Thừa Hà Ngự Kiếm Kinh », chuyên về ngự sử phi kiếm."
Lão ăn mày: ©_€)?
"Con còn kiêm tu Ngự Kiếm Quyết?"
Lục Chinh vỗ vỗ hồ lô, một thanh hồng ngọc kiếm bay ra, lượn một vòng quanh sảnh rồi quay về.
« Phi Vũ Thừa Hà Ngự Kiếm Kinh » dù sao cũng không bằng Bạch Vân quán và Kim Hoa phái về cảnh giới, nên Lục Chinh chỉ kiêm tu. Lão ăn mày nhất thời không nhìn ra.
Ba món đều biết, lão ăn mày cảm thấy thật mất mặt, "Con đã biết vân pháp, lại biết phi kiếm, vậy lão phu truyền cho con Thiên Cương Phong Chú. Vừa tăng uy lực pháp thuật, vừa tăng tốc độ di chuyển."
Lục Chinh liếm môi, "Dạ, Định Phong Sơn Hồ huynh trước đó đã truyền cho vãn bối « Tây Cực Hô Phong Chú ». Tu luyện đến cảnh giới cao thâm có thể triệu hồi canh kừm thần phong.”
Lão ăn mày hít vào một hơi.
Hóa ra Lục Chinh nói không cần pháp thuật là thật sự không cần pháp thuật!
Không được, đã mở miệng, nếu không trao được gì thì mặt mũi mấy trăm năm của mình để đâu?
Để mấy lão bằng hữu, nhất là lão bằng hữu ở Bạch Vân quán biết được, chẳng phải cười mình mấy chục năm sao?
Thế là lão ăn mày quyết định tung bom tấn.
"Thiên hạ tru tà diệt ma, sát phạt đấu pháp, không gì hơn lôi pháp. Lão phu truyền cho con « Thiếu Dương Thần Lôi Pháp ». Sau này gặp yêu ma quỷ quái, chỉ cần một đạo lôi pháp giáng xuống, liền khiến đối phương tan thành tro bụi, chẳng phải tốt sao?"
Lục Chinh, "... "
"Sao nào?"
Thấy Lục Chinh ngây người, lão ăn mày giật mình.
Bộ dạng này không giống như cao hứng đến mức không biếu lộ ra, mà giống như là.
"Tiền bối thứ lỗi, vãn bối mấy hôm trước mới được Thủ Nghi chân nhân ở Thanh Vi cung truyền cho « Thanh Vi Ngọc Thần Lôi Pháp » ạ." Lục Chinh chắp tay nói.
Lão ăn mày: ⊙﹏⊙
« Thiếu Dương Thần Lôi Pháp » đã là bí truyền lôi pháp của Thuần Dương cung, mà lôi pháp trong thiên hạ cũng không nhiều.
Định tung bom, ai ngờ người ta còn đỡ được?
Phun cả miếng gà ngậm trong miệng ra, lão ăn mày trực tiếp vỡ trận, “Rốt cuộc con còn cái gì không biết?"
"Tiền bối bớt giận, bớt giận." Lục Chinh vội rót đầy rượu cho lão ăn mày, cười xòa, "Thật ra pháp môn của tiền bối nghe cái nào cũng lợi hại. Hay là tùy ý dạy con một môn đi ạ?"
"Không được!"
Lão ăn mày đập bàn, "Nhất định phải dạy con một môn con chưa biết!"
"Dạ dạ dạ!"
“Con nói đi, con còn biết cái gì? Đừng có úp úp mở mở với lão phui”
Lão ăn mày cũng bất đắc dĩ. Lục Chinh tuổi còn trẻ, công pháp đạo hạnh của bản môn cao thì thôi đi, sao tạp học lại nhiều đến thế?
Chẳng lẽ không phải nên giỏi một hai thứ, thế là đủ rồi? Chủ tu công pháp, tăng thêm đạo hạnh, rồi khi lớn tuổi, tiến cảnh chậm, mới học thêm các pháp thuật khác sao?
Tị Thủy Quyết và Khôi Lỗi thuật thì thôi đi, còn kiếm quyết với lôi pháp là cái quái gì?
"Thật ra con biết cũng không nhiều." Lục Chinh cười khổ, "Cũng biết huyễn thuật, Địa Hành thuật, Tị Hỏa Quyết, biết chút luyện đan thủ pháp, biết một môn ngự quỷ pháp thuật, còn biết mấy môn võ đạo công pháp nữa."
Ơ? Ngẫm lại thì hình như mấy năm nay mình cũng không phí hoài, biết nhiều thật?
"Con còn biết luyện đan thuật?" Lão ăn mày giật mình.
"Hiểu sơ sơ thôi ạ."
"Bạch Vân quán cũng có luyện đan thuật truyền thừa, dạy cho con rồi?"
Lục Chinh lắc đầu, "Không phải, vãn bối học được ở bên ngoài ạ."
"Ồ? Con luyện được đan được gì, lấy ra lão phu xem nào." Lão ăn mày không khách khí, "Nếu trình độ không cao, lão phu truyền cho con mấy môn luyện đan ấn quyết.”
Luyện đan cũng là một tuyệt kỹ trong truyền thừa của Thiên Độn phái. Đây cũng là một trong những lý do lão ăn mày có nhiều pháp thuật kỳ lạ trong tay.
Lục Chinh vỗ hồ lô, lấy ra một bình sứ, đổ ra một viên Tam Sâm Ngọc Chi Phàm.
"A?"
Mắt lão ăn mày sáng lên. Cầm đan dược trên tay cảm ứng một hồi, lão nói, "Hình như cũng là thủ pháp của Thái Thanh nhất mạch?"
Tặc lưỡi một tiếng, lão bỏ đan được vào bình, cảm thán, “Tốt, tốt, tiếu tử con cơ duyên không cạn. Môn luyện đan thuật này rất bất phàm, đủ cho con dùng. Đến lúc học thêm thủ pháp luyện đan của Bạch Vân quán, biết đâu Bạch Vân quán lại có một vị luyện đan đại sư.”
Lục Chinh cười hì hì, không nói gì.
Đây là pháp thuật một tay do Xích Tùng Tử nhập mộng truyền lại, có thể không lợi hại sao?
Lão ăn mày lại gắp một cái đùi gà nhét vào miệng, vừa ăn vừa nghĩ xem nên tặng Lục Chinh pháp thuật gì làm quà ra mắt.
"Ấy? Khoan đã, con còn biết Địa Hành thuật?"
"Vâng ạ." Lục Chinh gật đầu.
Lão ăn mày cười hắc hắc, "Đó là pháp thuật chạy trốn tốt đấy."
"Vâng ạ." Lục Chinh gật đầu, không hiểu ý lão ăn mày là gì.
"Nhưng con có biết, trên đời có một môn pháp thuật chuyên khắc Địa Hành thuật không?"
Mắt Lục Chinh lóe lên, "Chẳng lẽ..."
Lão ăn mày cười hắc hắc, "Môn pháp thuật này không truyền rộng, nhưng lão phu lại biết.
Một khi con học được môn này, có thể hóa giải Địa Hành thuật. Chỉ cần đạo hạnh đối phương không cao hơn con quá nhiều, Địa Hành thuật của con coi như có khắc tinh. Thế nào, có học không?"
Lục Chinh gật đầu lia lịa, "Học ạ!"
Học môn pháp thuật này không chỉ là hóa giải khắc tinh, mà còn khắc chế người khác biết Địa Hành thuật.
Trừ phi gặp phải đại lão đạo hạnh cao hơn mình quá nhiều như Tống Khai Xuyên, có thể cưỡng ép phá pháp, còn dị nhân bình thường dù mạnh hơn mình một chút, cũng có thể bị mình vây khốn.
Lão ăn mày cũng cười hắc hắc, có chút đắc ý, lại ăn một miếng gà quay rồi chữa một ngón tay về phía Lục Chinh.
Khoảnh khắc sau, trong đầu Lục Chinh tràn ngập hàng ngàn pháp môn.
« Chỉ Địa Thành Thép »!