Lục Hương Quân và Đệ Ngũ Luyện Phong chậm rãi há hốc mồm.
Con nhỏ này đúng là quá ngu xuẩn, quá không có đầu óc, quen thành ra thế này sao?
Hứa Sơn... dù gì cũng là con người mà!
Để một cô nương quất roi vào mặt, còn để lại một vết roi dài.
Vừa rồi cú đánh đó hắn tuyệt đối có năng lực né tránh, nhưng tại sao lại không tránh đâu?
Ánh mắt Hứa Sơn thoáng hiện vẻ tức giận, hắn hơi cúi đầu nói: “Liễu Sư Muội, đánh thì cũng đã đánh rồi, chuyện này coi như xong đi?”
Đùng!
Liễu Khinh Nhu làm ngơ, roi thứ hai quất thẳng vào ngực Hứa Sơn.
“Hôm nay ta sẽ dạy cho ngươi một bài học nhớ đời, để ngươi biết thế nào là làm người. Là tán tu mới nhập môn từ bên ngoài vào Huyễn Hải Giáo mà một chút quy củ cũng không học được, đừng tưởng rằng ngươi có thực lực Kim Đan kỳ thì muốn làm gì thì làm, sư muội cũng là thứ ngươi xứng đáng gọi sao!?”
Gương mặt xinh đẹp của Liễu Khinh Nhu trở nên lạnh lẽo, vẻ điêu ngoa tàn nhẫn lộ rõ.
Vài roi liên tiếp giáng xuống, áo quần trên ngực Hứa Sơn rách bươm, lưu lại mấy vết máu.
Roi cuối cùng, từ dưới đất cuốn theo một vũng bùn nhão, hất thẳng vào mặt Hứa Sơn, chậm rãi chảy xuống.
Lúc này, cả người hắn đã trông vô cùng chật vật.
Tôn Viêm cứ lẳng lặng đứng một bên.
Cho đến khi Liễu Khinh Nhu đánh xong vài roi, hắn lặng lẽ bước đến trước mặt Hứa Sơn, một cú đấm nặng giáng mạnh vào bụng Hứa Sơn.
Hứa Sơn kêu lên một tiếng đau đớn, cúi đầu bất động.
“Quyền này là để đánh kẻ không hiểu quy củ.”
Khóe miệng Tôn Viêm vô thức nhếch lên.
Trước đó không dám ra tay là vì sợ tên này ỷ vào thực lực mạnh mẽ, mất trí làm càn, dù sao cũng là tu sĩ Kim Đan, có chuyện gì xảy ra thì hắn không gánh nổi.
Giờ thì... xem ra hắn đã sợ, biết mình đã đắc tội với người không nên đắc tội, đã chẳng còn gì đáng ngại.
Tôn Viêm cười, ngay lập tức lại đấm thêm một quyền.
“Quyền này, là đánh ngươi không biết tôn trọng kẻ bề trên!”
Quyền thứ ba.
“Quyền này... là để cho ngươi nhớ đời một bài học, sau này nhìn thấy Nhu Hòa thì phải biết điều với ta một chút. Nếu là người từ bên ngoài đến dựa vào Huyễn Hải Giáo chúng ta để kiếm sống thì đừng có kiêu ngạo như vậy.” Tôn Viêm nhìn về phía Lục Hương Quân và Đệ Ngũ Luyện Phong, “Còn có các ngươi, cũng nhớ kỹ lấy điều này.”
Ba quyền đánh xong, Tôn Viêm chuyển hướng Liễu Khinh Nhu, ôn nhu nói: “Nhu Hòa à, chúng ta đi thôi, không cần chấp nhặt với bọn họ.”
Liễu Khinh Như hừ một tiếng rồi quay người bỏ đi.
Hai người vừa đi được chưa đầy hai bước, Hứa Sơn vừa sờ mặt, vừa gọi với theo: “Tôn... Tôn Sư Huynh, có thể nào ra chỗ khác nói chuyện không?”
Hả? Tôn Sư Huynh?
Tôn Viêm hiện lên vẻ nghiền ngẫm trên mặt, vỗ vỗ Liễu Khinh Nhu: “Nhu Hòa, ta nói với hắn vài câu.”
“Được, nhanh lên một chút, ta không muốn ở lại đây nữa.”
Tôn Viêm gật đầu quay lại trước mặt Hứa Sơn: “Ngươi còn có gì muốn nói?”
Hứa Sơn thấp giọng nói: “Tôn Sư Huynh... có thể nào tìm một chỗ khác để nói chuyện không, ở đây đông người, tai mắt lộn xộn...”
Tôn Viêm hơi suy nghĩ một chút, thấy cũng không có gì trở ngại, liền bước về phía cách đó không xa.
Hứa Sơn đi theo sau, có vẻ hơi hèn mọn.
Lục Hương Quân và Đệ Ngũ Luyện Phong đờ đẫn nhìn theo bóng lưng hắn.
Đến chỗ không người, Tôn Viêm phất tay áo một cái, thản nhiên nói: “Có lời gì mau nói.”
Hứa Sơn cười nịnh một tiếng: “Tôn Sư Huynh, vừa rồi ở ngoài đông người, ta thật xin lỗi sư huynh... Ta thật sự không biết nàng là con gái của giáo chủ, hôm nay chuyện này... sư huynh xem có thể giúp ta giải thích một chút được không?”
Vừa nói, Hứa Sơn vừa lấy ra hai nghìn khối linh thạch đưa cho Tôn Viêm.
Gặp Hứa Sơn lấy ra một bọc linh thạch lớn, Tôn Viêm thầm tặc lưỡi.
Nhiều như vậy! Tên tiểu tử này linh thạch chẳng ít chút nào.
Hứa Sơn cười gượng gạo nói: “lôn Sư Huynh, mong sư huynh thông cảm cho. Dù sao ta cũng là mới vào Huyễn Hải Giáo, mới đến chưa làm được gì đã đắc tội với con gái giáo chủ. Chuyện này quả thật hơi khó coi, nếu ta biết sớm thì đâu dám cứng rắn như vậy chứ, sư huynh xem. ”
Tên này rất thức thời.
Tôn Viêm mỉm cười, cầm lấy linh thạch: “Dễ thôi, nếu đã là hiểu lầm, vậy ta nhất định sẽ giải thích rõ ràng, dù sao mọi người cũng là đồng môn.”
Hứa Sơn nở nụ cười tươi rói: “Vậy thì tốt quá, chỉ là ta còn muốn hỏi một chút, Tôn Huynh và con gái giáo chủ đã kết thành đạo lữ chính thức rồi sao?”
Tôn Viêm liếc mắt một cái: “Ngươi có ý gì?”
“Ta chỉ là hỏi vậy thôi, không có ý gì khác đâu. Không đánh không quen biết mà, trong giáo nếu có chuyện gì cần, cứ tìm ta, mọi người cứ thường xuyên liên hệ.”
“Ha ha, được thôi! Không còn chuyện gì thì chúng ta đi thôi.”
“À, vâng.”......
Đại Dịch Phong.
Mạc Hằng đã được đưa đến chỗ chuyên gia để xem xét thương thế.
Giờ phút này Hứa Sơn đang một mình dựa vào gốc cây trong sân, mặt không cảm xúc, không biết đang suy nghĩ gì.
Đệ Ngũ Luyện Phong và Lục Hương Quân thì thầm bàn tán ở cách đó không xa.
“Ngươi nói đã nửa canh giờ rồi, về đến nơi là cứ đứng dựa vào đó... hắn không sao chứ?” Đệ Ngũ Luyện Phong hỏi.
Lục Hương Quân nói: “Có thể có chuyện gì được chứ, sư đệ ta cứng đầu như vậy mà để bị đánh, chắc chắn là có nguyên nhân... Chỉ là ta không nghĩ ra, cô nương Liễu Khinh Nhu kia sao mà hung dữ như hổ vậy, đây đúng là quá ngang ngược! Chưa từng thấy ai như vậy!”
Đệ Ngũ Luyện Phong cười khổ: “Trên thế giới này loại người điên nào cũng có, ta từng gặp người còn ngang ngược hơn nàng ta nhiều.
“Có một số con cháu gia tộc lớn trời sinh căn cốt kém cỏi, gia tộc nuông chiều, dung túng, thậm chí dùng đại lượng đan dược giúp chúng đẩy cảnh giới lên đến cực hạn. Ngươi cũng biết tu sĩ khi đột phá thì trạng thái tỉnh thần thường không ổn định, bị ngoại lực cưỡng ép chồng chất lên rất dễ khiến tính tình đại biến, ở một mức độ nào đó, cũng coi như là đã sa vào Ma Đạo.”
“Nhưng Kết Đan kỳ thì chưa đến mức đó... Liễu Khinh Nhu đại khái là bản tính như vậy rồi. Hứa Sơn nói không sai, Liễu Hóa Càn thật thiếu trí, vậy mà có thể nuông chiều con gái mình đến mức này. Sự tồn tại của loại phụ nữ điên như thế này đối với bất kỳ thế lực nào cũng đều không phải là chuyện tốt.”
“Nếu là ở nhà ta, nàng dám vì chút chuyện nhỏ nhặt như vậy mà làm càn với tu sĩ Kim Đan, thì mẹ nó, đã sớm bị trói lại và giam giữ rồi!”
Lục Hương Quân lắc đầu: “Haizz, một kẻ cực phẩm thì cũng đành chịu, cái tên đạo lữ chó săn của nàng ta cũng ngu xuẩn y như nàng ta, đúng là một giuộc cả.”
Đệ Ngũ Luyện Phong không kìm được gật đầu đồng tình.
Trong lòng hai người đối với Liễu Khinh Như hoàn toàn không có hảo cảm.
Một dung nhan tuyệt thế, không nghi ngờ gì nữa là một điểm cộng rất lớn, bất cứ ai lần đầu gặp đều sẽ nảy sinh hảo cảm.
Nhưng khi mọi người phát hiện dung nhan tuyệt thế kết hợp với một tâm địa ác độc, lập tức trở thành một điểm trừ cực lớn, giống như xịt nước hoa lên bãi phân, khiến người ta buồn nôn.
“Cái tên Tôn Viêm đó cũng chẳng phải kẻ ngu xuẩn, tên đó sống rất khôn ngoan.” Hứa Sơn đột nhiên mở miệng, ngẩng người dậy, bước về phía Lục Hương Quân.
Hắn vừa đi vừa nói: “Tôn Viêm đã quyết tâm ôm chặt cái đùi này, trong giáo ai cũng biết hắn là kẻ ăn bám. Nịnh bợ một bên thì không thể nịnh bợ bên còn lại, cho nên chi bằng chuyên tâm làm chó săn cho Liễu Khinh Nhu, bằng không thì cả hai bên hắn đều chẳng ra gì.”
“Hết giận?” Đệ Ngũ Luyện Phong liếc nhìn hỏi.
Hứa Sơn cười nhạt một tiếng: “Tức giận ư? Ta có gì mà phải tức giận?”
“Giả vờ à? Đều là người nhà cả, cần gì phải giả vờ chứ?”
“Nói không tức giận là không tức giận, ta thích nói sự thật.”
“Bị hai kẻ lấc cấc như vậy nhục nhã, lòng ngươi không tức giận, sao ta lại không tin được chứ?” Đệ Ngũ Luyện Phong nói, “Mặc dù là tình thế hiện tại, nhưng chúng ta cũng đâu cần thiết phải nhịn nhục đến thế, thật sự không được thì tìm một cơ hội làm thịt hai tên cẩu nam nữ đó rồi bỏ trốn là xong.”
“Ngươi xem ngươi kìa, sao lại bạo lực đến thế?” Hứa Sơn lắc đầu ngồi xuống giữa Lục Hương Quân và Đệ Ngũ Luyện Phong.
“Mọi chuyện cứ rộng lượng một chút, thì trên đời đâu có nhiều mâu thuẫn đến thế.” Hứa Sơn bình thản nói, “Ta vừa rồi chỉ đang nghĩ xem làm sao để phá vỡ cục diện này, đã có chút ý tưởng rồi.”
“Làm sao phá cục?”……