“Cái gì tuyệt chiêu?” Lục Hương Quân mắt sáng rỡ, kích động.
“Mặt đất kỹ!”
Hứa Sơn nở một nụ cười tinh quái, lùi lại hơn mười mét.
Về phía Lục Hương Quân khoát tay: “Đến đây, công tới ta.”
Lục Hương Quân lập tức lao tới, dốc toàn lực công về phía Hứa Sơn.
Đối luyện với sư đệ có một điểm tốt, đó là hoàn toàn không cần lưu thủ. Dù sao, thực lực chênh lệch thực sự quá lớn.
Hứa Sơn đã chuẩn bị tư thế, chờ Lục Hương Quân lao tới.
Ngay khi khoảng cách chỉ còn chừng ba thước, cái bình băng hồng trà xuất hiện dưới chân Hứa Sơn.
Hứa Sơn chân đạp cái bình, nghiêng người về phía Lục Hương Quân.
Hiệu quả kích phát!
Một cột nước phụt mạnh, từ giữa hai chân Lục Hương Quân chui ra.
Hứa Sơn chỉ một ngón tay.
Cột nước vừa bay ra đã bắt đầu kết băng từng khúc!
Tốc độ kết băng không hề thua kém tốc độ cột nước phun ra.
Cột băng này lan nhanh như chớp, đông cứng dòng nước tại chỗ thành một máng băng.
Bỗng, khi đang xông đến nửa đường, Lục Hương Quân ôm bụng quằn quại, mặt mày đau đớn quỳ rạp xuống đất.
Cảnh tượng này giống như một vận động viên chạy nước rút trăm mét, đang chạy đến nửa đường thì không hiểu sao bị một cây gậy tre đâm thẳng vào háng.
Cú va chạm cực mạnh, đau đến điếng người.
“Ta... tiên sư cha mày! Đây chính là cái tuyệt chiêu mà ngươi nói đấy à?” Lục Hương Quân mép sùi bọt, tức tối hổn hển mắng.
Mẹ nó, bị cái cột nước tiểu này làm cho té ngã, suýt chút nữa thì lật ngửa ra sau!
Pháp thuật này kết thành băng, có cường độ hoàn toàn khác với băng thông thường.
Hắn vừa rồi xông vào quá mạnh, hình như bị thương thật rồi...
Hứa Sơn mỉm cười nói: “Chiêu này thế nào? Ta gọi là Tạo thế chân vạc.”
Bí kỹ - Tạo thế chân vạc!
Lục Hương Quân bò dậy, lau bọt mép, lảo đảo đi về phía Hứa Sơn.
Sờ đầu Hứa Sơn, tận tình khuyên bảo: “Sư đệ, đầu óc ngươi thật sự không sao chứ? Ta cảm thấy ngươi ngày càng không bình thường, ta sắp không chịu nổi nữa rồi.”
“Suốt ngày ngươi cứ nghĩ mấy cái gì vậy?”
Hứa Sơn thản nhiên nói: “Đừng ngạc nhiên, ta cũng là chợt ngộ ra thôi, chiêu này là ta nghĩ tới lúc bắt con kiến chúa kia.”
“Con kiến chúa này mặc dù bản thân thực lực chẳng ra gì, nhưng cũng biết chút pháp thuật, có thể khạc nước, phun băng. Lúc đó, ta linh cơ chợt lóe liền đông cứng cột nước nó nôn ra.”
“Chắc là nó xui xẻo, không cẩn thận cái cổ bị chính nó đùn vào trong, bây giờ vẫn chưa khôi phục.”
Hứa Sơn nói xong, tiến lên nhặt con kiến chúa lên, một tay giữ đầu, một tay giữ đuôi.
Giống như cầm một chiếc đàn phong cầm, hắn kéo giãn con kiến chúa ra.
Những vòng thịt liên tiếp lộ ra.
Quả nhiên, kiến chúa lại lộ ra một đoạn cổ tương đối dài và nhỏ.
“Chíu chíu chíu!!” Kiến chúa kêu to gấp gáp, đàn kiến lính đầy đất cũng bắt đầu xao động.
Lục Hương Quân liếc nhìn, lập tức im lặng.
Kiến chúa thật sự có cổ... chỉ là bị đùn sâu vào trong thân thể, vừa rồi vẫn không nhìn thấy, cứ tưởng nó là một con sâu béo tròn vo, ngoài cái mông ra thì toàn là eo.
Không biết kiếp trước nó đã làm nghiệt gì mà lại đụng phải một nhân vật như sư đệ thế này...
“Đừng bận tâm chiêu thức có đẹp mắt hay không, có thể đánh bại đối thủ mới là chiêu tốt. Nếu như gặp phải yêu thú hình thể to lớn xông về phía ngươi, ngươi cứ theo cách ta chỉ mà khắc địch chế thắng.”
Lục Hương Quân nghe mà phát ê răng.
“Sư đệ, không phải ta nói, ngưng nước thành băng có phải là chuyện khó khăn gì đâu, nhưng ta không thể nào so được với ngươi. Cho dù ta có thể kết thành băng đi chăng nữa, nó cũng rất yếu ớt; với ke thực lực chênh lệch không nhiều với ta thì không cần thiết, còn kẻ mạnh hơn ta thì không dùng được.”
“Ngươi sai, hoàn toàn sai rồi. Chênh lệch cảnh giới thực lực một chút nhưng chưa chắc không thể tăng cường ở các chi tiết. Ngươi chẳng phải có thể điều khiển thực vật sao? Lúc ngưng băng, trộn thêm một ít dây mây, cây cỏ các loại vào sẽ có thể tăng cường đáng kể độ cứng của băng...” Hứa Sơn chậm rãi giảng giải.
Vấn đề Lục Hương Quân nêu ra, hắn tự nhiên cũng đã cân nhắc qua.
Không thể dùng điều kiện của hắn để áp dụng cho Lục Hương Quân.
Tuy nhiên, chiêu “Tạo thế chân vạc” này, đối với Lục Hương Quân mà nói, vẫn rất hữu ích.
Nước tỉnh khiết và nước tiểu không phải là một. Trong nước tiểu có urea và các chất hữu cơ khác.
Sân trượt băng thường thêm sữa bò vào nước khi làm băng, để tăng độ dẻo dai và khả năng chống đông cứng của mặt băng.
Tạp chất sẽ trộn lẫn vào quá trình hình thành tinh thể băng, làm thay đổi đặc tính cấu trúc của chúng.
Mặc dù sự thay đổi này có thể mang lại tác dụng phụ.
Tuy nhiên, hắn đã thử qua, nước tiểu đông lạnh thành băng thực sự cứng hơn nước bình thường!
Rõ ràng, theo kinh nghiệm kiếp trước mà nói, muối vô cơ trong nước tiểu đáng lẽ sẽ làm giảm khả năng chống tan của băng.
Nhưng với tu sĩ và yêu thú đã tích cốc, thành phần dịch thể của chúng khác biệt rất lớn so với sinh vật thông thường.
Không thể áp dụng hoàn toàn lý luận của thế giới cũ vào giới tu chân được.
Thế nhưng, nếu như lại trộn thêm vào một ít sợi có cường độ cao, nâng cao cường độ cấu trúc tổng thể của băng, thì vẫn không có vấn đề gì.
Trải qua suy tính tổng hợp nghiêm cẩn, Lục Hương Quân hoàn toàn có thể sử dụng được tiểu âm chiêu vượt cấp đối địch ~
Nghe Hứa Sơn kể xong, Lục Hương Quân ngậm ngùi thở dài.
“Sư đệ, ta thật không nghĩ tới nước tiểu có thể bị ngươi chơi ra nhiều trò đến thế... bất quá, ngươi nói là sự thật sao?”
Hứa Sơn trầm ngâm một lát: “Tin ta đi, không sai đâu. Trước kia ta từng đụng phải một cao nhân thần bí, tên là Khoa học Tiên Nhân, hắn đã dạy ta.”
“Khoa học Tiên Nhân... cái tên quái gì vậy, chưa nghe nói bao giờ.”
“Được rồi.” Hứa Sơn lấy ra cái bình băng hồng trà đập vào tay Lục Hương Quân, “Bây giờ cái gì cũng không quan trọng, việc luyện tập theo lời ta nói là quan trọng nhất. Chúng ta thử trước mật mã Morse một chút, ta qua đỉnh núi bên kia, ngươi phát tín hiệu cho ta.”
“Ngươi cứ đi đi.” Lục Hương Quân cầm cái bình, biểu lộ vô cùng xấu hổ.
Hứa Sơn thoáng cái đã nhanh chóng bay tới đỉnh núi cách đó hơn ngàn mét, ngồi đợi tín hiệu của Lục Hương Quân.
Không bao lâu, linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu dao động.
Cảm nhận được dao động linh lực rất nhỏ, Hứa Sơn phá giải mật mã xong thì gật đầu lia lịa.
Rất tốt, vô cùng thuần thục.
Có thể thấy được sư huynh trong hai ngày nay cũng đã bỏ ra không ít công sức.
Nhìn vào tốc độ này thì thấy, hắn hoàn toàn có năng lực trong vòng hai ba phút, lợi dụng bàng quang hoàn thành một bài văn ngắn 600 chữ.
Đơn giản truyền tin tức thì đã quá đủ rồi.
Hứa Sơn đứng dậy, chuẩn bị đi tìm Lục Hương Quân đối chiếu tin tức.
Tuy nhiên, vừa phi thân xuống, nơi xa một bóng người kéo theo một vệt lưu quang từ xa chạy đến.
Hứa Sơn và Lục Hương Quân cả hai người đồng thời ghé mắt nhìn.
Người đến là Đệ Ngũ Luyện Phong.
Đệ Ngũ Luyện Phong vừa tiếp đất, đi về phía Hứa Sơn và đi thẳng vào vấn đề: “Ta có tin tức mới đây.”
“Tin tức gì? Lẽ nào tin tức khai chiến đã được công bố rồi sao?”
Nhìn thấy Đệ Ngũ Luyện Phong có chút nghiêm túc, Hứa Sơn vội hỏi.
Đệ Ngũ Luyện Phong nói: “Cũng có thể coi là. Giang Tài Anh tìm ta, nói rằng có một nhiệm vụ khẩn cấp phải ra ngoài, rất nguy hiểm, nên chúng ta phải đốc hết tất cả vật tư dự trữ để đề phòng bất trắc.”
“Ta đi Đan Phòng và Phù Thất nhìn qua một chút, đồ vật bên trong cơ hồ đã bán hết sạch rồi.”
“Phải không.” Hứa Sơn đi đi lại lại suy tư, “Vậy là đã quyết định khai chiến rồi. Liễu Thừa Thiên chết mà Huyễn Hải Giáo vẫn luôn không có động tĩnh lớn gì, bây giờ phù lục, đan dược lại bị bán sạch, có thể thấy là bọn họ đã hạ quyết tâm.”
“Nhưng thời gian và hành động cụ thể vẫn chưa được định rõ, không thể để cho cấp dưới biết trước... Giang Tài Anh còn nói gì nữa không?”