Người của Chân Ngôn giáo đã tới, và xem ra họ đã trực tiếp tung át chủ bài.
Theo suy nghĩ ban đầu của hắn, Chân Ngôn giáo hẳn phải có đại trận hộ sơn.
Phương án tốt nhất là sau khi sớm nhận được tin tức thì ẩn mình trong trận, tiêu hao lực lượng của đối thủ.
Nhưng bây giờ họ lại không hề làm như vậy... Có thể là không có đại trận hộ sơn, cũng có thể là đại trận cấp bậc không đủ, đối với những cao thủ Tam lão như thế này tác dụng không lớn.
Thà để sơn môn bị hủy, không bằng chủ động ra ngoài nghênh chiến, còn thích hợp hơn.
Trong lúc suy tư, hai bên đã cách nhau trăm mét.
Hai phe tu sĩ ăn ý nhảy xuống phi thuyền, trực tiếp bay về phía đối phương.
Liễu Hóa Càn càng một ngựa đi đầu, nhanh như mũi tên bắn.
Hứa Sơn còn chưa kịp nhận ra, Liễu Hóa Càn đã xuất hiện cách đó hơn trăm mét.
Hai phe nhân mã giằng co, giương cung bạt kiếm, trong không khí tràn ngập mùi thuốc nổ, chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng có thể châm ngòi nổ tung toàn trường.
Hứa Sơn đứng ở phía sau đám đông, nín thở, quan sát nhất cử nhất động của Liễu Hóa Càn.
Đối diện với hắn hẳn là giáo chủ Chân Ngôn giáo, một lão giả thân hình gầy gò, tiên phong đạo cốt.
Mặc dù vẻ ngoài hiền hòa, nhưng giờ phút này ông ta lại đang giận tím mặt.
“Liễu Hóa Càn, ngươi thật là to gan! Dẫn theo nhiều người như vậy đến, còn muốn cùng Chân Ngôn giáo ta khai chiến sao?”
Liễu Hóa Càn cười lạnh: “Khai chiến? Đây là thảo phạt! Trước đây trong cuộc tranh giành Thần mạch Vương Thụ tại đầm lầy Vân Lãng, các thế lực đều đã có thỏa thuận ngầm, vậy mà các ngươi lại tự ý phái tu sĩ Nguyên Anh xâm nhập, giết đệ tử của chúng ta, giết Ái Tử của ta! Ta phải đòi ngươi một lời giải thích.”
“Đoàn Hướng Nghĩa, ngươi có thủ đoạn thật đấy, vậy mà có thể xúi giục trưởng lão của giáo tai Hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau thanh toán cả thù mới lẫn hận cũ!”
Liễu Hóa Càn nói xong, ngửa mặt lên trời gào thét: “Quản Phi Bằng! Cút ra đây cho ta!”
Thấy Liễu Hóa Càn giở trò Hư Không tác địch, giả vờ như thật, giáo chủ Chân Ngôn giáo giận quá mà cười: “Cái đồ tiện chủng nhà ngươi... lại tìm ra cái lý do đường hoàng như vậy! Còn dám diễn kịch trước mặt ta?”
“Bớt nói nhảm!” Liễu Hóa Càn ánh mắt mang theo sát cơ nồng đậm, nhìn về phía giáo chủ Chân Ngôn giáo Đoàn Hướng Nghĩa, “Đem Quản Phi Bằng giao ra...”
Nhìn hai người lẫn nhau la lối, những trưởng lão có thân phận thấp hơn bên cạnh cũng đồng loạt tham gia chửi bới.
“Quản Phi Bằng tên súc sinh kia đâu? Để hắn cút ra đây!”
“Quản Phi Bằng, nếu là hảo hán thì đứng ra! Hành vi phản giáo, thiên lý nan dung, đến nước này mà còn dám làm không dám nhận sao?”
“Giáo chủ không bạc đãi người, ngươi vì sao muốn phản bội!”
Tiếng người của chúng Huyễn Hải giáo huyên náo như sóng dữ.
Mắng khiến chúng đệ tử Chân Ngôn giáo ngớ người.
“Ai là Quản Phi Bằng a?”
“Mẹ kiếp, chúng ta nào có người này, lũ khốn kiếp này gây sự mà còn làm bộ!”
“Mấy thằng cháu trai, đừng có giả bộ nữa, các ngươi có ý gì thế!”
Hiện trường hỗn loạn tưng bừng. Hứa Sơn đang định tiếp tục quan sát Liễu Hóa Càn cùng Tam lão.
Linh lực trong cơ thể không bị khống chế bắt đầu thất thoát......
Trong rừng rậm Xuyên Tâm, tiếng bầy kiến bay múa ong ong vang vọng!
Lục Hương Quân mặt không còn chút máu, chạy thục mạng, trong miệng lẩm bẩm chửi rủa.
Sau lưng một cái cự viên cao tới mười mét, trong miệng ngậm một nửa đuôi rắn, đang điên cuồng truy kích.
Rừng cây rậm rạp không thể cản trở hành động của cự viên chút nào.
Hai bàn tay khổng lồ, nhẹ nhàng quơ một cái là cây cối đổ rạp thành từng mảng.
Hơn nữa, động tác của cự viên cũng rất kỳ lạ, giống như là đang giãm lên một loại bộ pháp kỳ dị nào đó, trái xoay rẽ phải, chứ không phải đi thăng.
Trên bầu trời, một con điêu tím khổng lồ sải cánh gần mười trượng cũng đang không ngừng lao xuống.
Như đang chơi đùa, nó mổ lấy bầy kiến đang bay lượn.
Giống như đang ăn túi xúc xích nướng loại nhỏ hai khối tiền ở siêu thị, nó há miệng một cái, ăn quên cả trời đất.
Lục Hương Quân không ngừng quay đầu quan sát, đầy mặt hoảng hốt.
Thật không may! Đúng là mẹ kiếp, thật xui xẻo.
Trong vùng rừng rậm này không chỉ có vô số cạm bẫy lộn xộn, mà yêu thú cũng nhiều đến đáng sợ.
Hơn nữa, yêu thú ở đây đã sinh sống rất lâu, nên đã cực kỳ quen thuộc với những nơi có thể đi và không thể đi.
Hắn đã hết sức cẩn thận, vậy mà vẫn không hiểu sao bị hai con yêu thú để mắt tới!
Con yêu điêu trên trời thì còn đỡ, chỉ là vì ăn binh trận kiến.
Con tinh tỉnh chết tiệt phía đưới không biết là cảnh giới gì, suýt chút nữa ăn thịt con rắn của hắn, cũng may chỉ bị cắn mất một đoạn đuôi.
Thanh Mãng hiện tại đã tự mình trở về trong bóng, cũng không biết sống hay chết.
Điều duy nhất đáng mừng là, con viên hầu kia hình thể quá lớn, lại không ngừng vòng quanh sát trận mà đi, không dám thẳng tắp đuổi theo hắn, đây là ưu thế sinh tồn duy nhất của hắn.
Bất quá có vẻ cũng không cầm cự được bao lâu nữa sẽ bị đuổi kịp.
Hơn mười giây sau, hai luồng cảm giác áp bách khổng lồ đồng thời ập tới từ phía sau lưng và bầu trời.
Nguy rồi! Bị đuổi kịp?
Lục Hương Quân sờ soạng mặt, trong đầu vang lên tiếng ong ong, chân không chú ý liền ngã lăn xuống đất.
Lực đạo này không nhỏ, Kiến Chúa vẫn luôn cõng trên người cũng bị quăng xuống dưới.
“Thu!”
Kiến Chúa hét thảm một tiếng, đập mặt xuống đất một cách hung ác.
Cổ vẫn luôn rụt lại, bỗng nhiên bật ra.
Giống như lò xo, Kiến Chúa với thân hình mũm mĩm trắng nõn như Michelin bị bật cao một mét.
Lục Hương Quân còn chưa kịp đứng dậy, một thân cây cực kỳ thô to đã bay sượt qua da đầu.
Bịch một cái, Kiến Chúa bị đánh bay thật xa.
“Thu!!!”
Con điêu tím khổng lồ trên bầu trời đuổi theo Kiến Chúa mà đi.
Cảm nhận được một mối nguy được giải trừ, Lục Hương Quân quả quyết đứng dậy.
Nhưng không ngờ vừa đứng dậy, một bóng ma khổng lồ liền bao phủ lấy hắn.
Cự viên cao hơn mười mét đã đứng trước mặt hắn, đôi đồng tử đỏ thẫm như đèn lồng đang nhìn chăm chú hắn, như thể đang tự hỏi phải xử lý sinh vật trước mắt này thế nào.
Khí thế quanh thân nó tỏa ra đã hoàn toàn khóa chặt Lục Hương Quân!
Khí thế kia. nó là Nguyên Anh yêu thú?
Lục Hương Quân kinh ngạc đứng sững sờ, không thể động đậy, chỉ có hàm răng va vào nhau lập cập không ngừng.
Dưới áp lực sinh tử nặng nề.... đầu óc hắn trống rỗng.
Tất cả những lời Hứa Sơn dặn dò, vào thời khắc này toàn bộ tan thành mây khói.
Lục Hương Quân toàn thân run rẩy, đôi mắt đã bị tuyệt vọng tràn ngập.
Xong rồi. mạng ta xong rồi.
Lục Hương Quân nhắm mắt chờ chết.
Nhưng đúng lúc này, một trận tạp âm ồn ào vang lên trong tai hắn.
Vô số binh trận kiến như phát điên, mạnh mẽ lao tới đuổi theo Kiến Chúa để bảo hộ.
Không ít binh trận kiến hoảng loạn chạy lung tung đã đâm vào đùi cự viên, thân thể đứt gãy thành hai đoạn.
Còn có một lượng lớn binh trận kiến xuyên qua giữa hai chân cự viên tiếp tục tiến về phía trước.
Nghe được dị hưởng, Lục Hương Quân bản năng mở to mắt.
Chưa kịp phản ứng, một đống lớn phân chim đổ ập xuống mặt hắn!
“Ngọa tào.....”
Lục Hương Quân kêu thảm một tiếng, bị Thiên Điểu hất văng ra xa hơn hai mươi mét, ngã ngồi bệt xuống đất.
Cự viên rõ ràng sửng sốt một chút, mở cái miệng đỏ lòm gầm to rồi lại lần nữa truy kíchl
Vừa bị tẩy lễ bằng dương khí, Lục Hương Quân vẫn còn đang trong trạng thái choáng váng.
Hắn không hề chú ý chiếc bình hồng trà treo bên hông, đã rũ xuống mặt đất, nghiêng thẳng vào cự viên!
Một cột nước dài to vô cùng thoát ra từ bên trong cơ thể cự viên, dưới ánh mặt trời chiếu sáng rực rỡ.
Cái này.... đây là!
Bí kỹ - Tạo thế chân vạc!
Bị cảnh tượng trước mắt kích thích, Lục Hương Quân đột nhiên bừng tỉnh, đưa tay liền muốn đóng băng cột nước.
Đồng thời, những cây cỏ kỳ lạ dưới thân cự viên đột ngột mọc lên từ mặt đất, chui vào trong cột nước.
Cột nước từng đoạn đóng băng... ẩn chứa dấu hiệu nứt vỡ, bất quá đều bị cây cỏ níu kéo, không khiến kết cấu triệt để sụp đổ.
Cự viên lao đi hơn mười mét, chú ý tới sự bất thường, đã có chút không kìm được nữa!
“. .v ống!H”
Tiếng rống đau đớn của cự viên cùng với một trận trầm đục, đồng thời truyền vào tai Lục Hương Quân.
Khi Lục Hương Quân đang há hốc mồm nhìn trân trối, cự viên lấy phần hông làm điểm tựa, bật một cú nhảy vọt qua đầu hắn.........