Mặc dù cái chết của Thạch Thu Dương không gây ra tiếng vang gì, nhưng tang lễ lại vô cùng long trọng. Nhưng những người tinh mắt đã phát hiện ra một người đàn ông trẻ tuổi đứng cạnh ba người con của nhà họ Thạch, ai nấy đều đoán rằng anh ta chính là đứa con trai út Thạch Lỗi mà Tổng Giám đốc Thạch ít khi nhắc đến.
Trên đường trở về, Viên Mục Dã liên tục ngẩn người nhìn Thạch Lỗi đang tập trung lái xe, đôi khi con người thật sự rất khác biệt, cha của Diệp Dĩ Nguy đối xử với anh ta như vậy, nhưng Diệp Dĩ Nguy phải bối rối rất lâu, cuối cùng dưới tình huống bất đắc dĩ mới nảy sinh sát ý với ông ta...
Còn Thạch Lỗi thì sao, gã dường như không cần phải lựa chọn, điều này chỉ là một đề bài đơn giản đối với gã. Thậm chí trước khi ra tay, Thạch Lỗi còn lo lắng đến cảm xúc của Viên Mục Dã nên bảo cậu ra ngoài trước, như thể người mà Thạch Lỗi giết là cha của Viên Mục Dã vậy.
Có thể là phát hiện Viên Mục Dã cứ nhìn chằm chằm vào mình, Thạch Lỗi buồn cười hỏi: “Sao thế, trên mặt tôi có hoa à?”
Viên Mục Dã thở dài: “Tang lễ vẫn chưa kết thúc đâu, chúng ta rời đi như thế này có vẻ không thích hợp lắm nhỉ?”
Thạch Lỗi khẽ hừ một tiếng: “Tôi có thể ra mặt trong đám tang của ông già đã là nể mặt nhà họ Thạch rồi, hơn nữa ba người Thạch Thiếu Na cũng không hy vọng tôi ở đó lâu, nhỡ tôi hối hận muốn chia tài sản của lão già đó thì phải làm thế nào? Hơn nữa, nếu lão già trên trời có linh thiêng, lão ta chắc chắn cũng không muốn nhìn thấy tôi, vậy chẳng thà tôi rời đi sớm, vừa đúng mong muốn của người đã khuất, vừa hợp ý đám người còn sống, tại sao lại không làm chứ?”
Viên Mục Dã biết những gì Thạch Lỗi nói đều là sự thật, giữa những người thân bây giờ chỉ còn lại tính toán và nghi ngờ, nghĩ lại thật khiến trong lòng cảm thấy nguội lạnh...
Khi đi ngang qua khu phục vụ, hai người bọn họ vào một siêu thị ăn tạm cho xong bữa. Trong lúc này, Thạch Lỗi lấy mấy cuốn sổ của Mạc Vũ Vi ra xem... Trên mặt gã thỉnh thoảng lại hiện lên nụ cười.
Viên Mục Dã thấy thế khẽ thở dài, nói: “Tôi thật sự rất hâm mộ anh, anh còn có thể biết mẹ mình là người thế nào nhờ những thứ này, chứ không giống tôi... Hoàn toàn không biết gì về mẹ của mình.”
Không ngờ Thạch Lỗi lại đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn Viên Mục Dã và nói: “Có bao giờ cậu nghĩ... Mẹ của mình vẫn còn trên đời này không?”
Viên Mục Dã ngẩn người, sau đó cười như điên: “Anh đừng đùa, sao có thể như vậy được? Anh nói vớ vẩn cái gì thế? Nếu mẹ tôi không chết, cha tôi sẽ không tái giá, cuộc đời tôi cũng không rơi vào cảnh phải sống với bà nội... Có phải anh tưởng tượng hơi quá rồi không?”
Có vẻ như Thạch Lỗi cũng nhận ra mình nói sai nên vội vàng chuyển chủ đề: “Cậu định làm gì sau khi quay về? Bạch Văn Duyệt chính là một mục tiêu sống, chúng ta cũng không thể cứ lãng phí thời gian với cô ta như vậy chứ?”
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi nói: “Vậy phải làm thế nào? Trước đây khi chưa biết mối quan hệ giữa chúng ta với Bạch Văn Duyệt, chúng ta đã không thể mặc kệ cô ta, bây giờ biết rồi... thì càng không thể mặc kệ.”
Thạch Lỗi cười lạnh: “Chúng ta có quan hệ gì với cô ta chứ? Cậu nói cứ như cô ta là họ hàng của mình vậy, chẳng qua chỉ là một sản phẩm được sản xuất ra mà thôi... Mỗi người đều có cuộc sống riêng của mình, cô ta tự tìm đường chết thì đâu thể kéo chúng ta ra làm đệm lưng được.”
Viên Mục Dã trầm giọng hỏi: “Chẳng lẽ anh không sợ cô ta bị bắt sẽ khai ra hai chúng ta à?”
Thạch Lỗi cười: “Nói thật... Tôi thật sự không sợ, làm như vậy có khi tôi sẽ biết được sự thật năm đó, dù sao như vậy sẽ nhanh hơn là chúng ta cứ điều tra vòng vèo thế này. Cậu biết đấy, cuộc đời tôi không làm ăn thua lỗ bao giờ, nhưng tôi không ngờ rằng mình lại bị kẻ khác tính toán ngay từ khi còn trong trứng! Tôi thật sự khó mà nuốt trôi được cục tức này.”
Có đôi khi Viên Mục Dã cũng rất tò mò, một người ích kỷ như Thạch Lỗi... tại sao lại có cái nhìn khác đối với mình? Cậu không tin rằng đó là vì tình đồng môn có cũng được mà không có cũng chẳng sao ấy, Viên Mục Dã luôn cảm thấy phải có một lý do nào đó mà mình không biết.