Đoàn Phong trầm ngâm rồi nói: “Cũng được, để cảnh sát đến vớt lên, đến lúc đó cậu làm việc trước với Từ lệ, để chúng ta mang thùng dầu có Lệ Thần đi.”
Đã lâu không liên hệ với Từ Lệ, sau khi Viên Mục Dã miêu tả chi tiết mọi chuyện cho anh ta, Từ Lệ lập tức liên hệ với đồng nghiệp bên phòng ma túy, nhanh chóng xác định được thân phận của Đoạn Kế Uy...
Đặc biệt là khi Từ Lệ nghe thấy còn khoảng hai mươi thi thể khác ở dưới đáy biển nữa, thì kinh ngạc đến mức không khép được miệng, một khi những thi thể này được vớt lên, sẽ trở thành một vụ án kinh thiên động địa, đến lúc đó sẽ có người vui kẻ buồn.
Có điều vụ án này cũng không quá phức tạp, chỉ cần xác nhận được hết thân phận của những thi thể này, thì việc định tội Nhiếp Hải Long không còn khó khăn gì nữa. Từ Lệ cấp tốc dẫn theo cấp dưới đến bờ biển, bắt đầu công việc vớt xác...
Thật ra không cần Viên Mục Dã nói, Từ Lệ cũng sẽ vớt ba thùng dầu mới hơn kia lên trước, bởi vì những thi thể này được bảo quản tốt hơn, việc xác nhận thân phận của người chết sẽ dễ dàng hơn, nếu không tất cả biến thành bộ xương trắng thì mẹ họ có đến cũng không nhận ra được.
Bởi vì hơn hai mươi thùng dầu này tốn rất nhiều diện tích, lại thêm số lượng thi thể quá nhiều, nên cảnh sát phải dựng tạm một lều pháp y ở bờ biển, “giải cứu” thi thể ra khỏi thùng rồi mới đưa đến nhà xác của nhà tang lễ ở gần đó, các bước khám nghiệm pháp y tiếp theo sẽ tiến hành tại đó...
Khi thùng dầu đầu tiên được mở ra, Viên Mục Dã cầm theo một cái bình nước quân dụng đứng bên cạnh, tâm trạng của cậu hồi hộp theo từng nhát gõ vào chiếc thùng, kết quả khi cấp dưới của Từ Lệ dần phá hết lớp xi măng ra thì bên trong là một thi thể đã bị phân hủy nặng.
Mặc dù bây giờ không còn nhìn rõ được dáng vẻ ban đầu, nhưng từ mái tóc “đen dài thẳng” của đối phương không khó để nhận ra người này không phải là Đoạn Kế Uy, hay Lệ Thần.
Đoàn Phong nhìn thi thể tóc dài, thắc mắc: “Sao lại là nữ?”
Nhưng thời buổi này để tóc dài không chắc đã là nữ, thế nên Viên Mục Dã đi đến bên cạnh nhân viên pháp y và hỏi: “Nạn nhân là phụ nữ sao?”
Pháp y gật đầu: “Giới tính nạn nhân đúng là nữ, có điều nhìn từ bên ngoài... thì không thấy có bất cứ ngoại thương gì, phải tiến hành khám nghiệm tử thi mới có thể xác định được nguyên nhân cái chết.”
Sau đó thi thể nữ này lập tức được đóng gói và đưa về nhà xác, để tránh việc ở lâu trong điều kiện nhiệt độ bình thường sẽ làm tăng tốc độ phân hủy của thi thể.... Đến khi thùng dầu thứ hai mở ra, nhịp tim của Viên Mục Dã cũng tăng lên, cậu lo rằng địa điểm vứt xác của bọn gã Cương không cố định, nhỡ đâu thi thể của Lệ Thần không có trong số này thì phải làm thế nào?
Khi chiếc thùng thứ hai được mở ra, bên trong “hộp tối” chính là Đoạn Kế Uy xui xẻo, bởi vì thời gian tử vong chưa lâu nên thi thể vẫn được bảo quản gần như hoàn hảo, vì thế đồng nghiệp ở phòng ma túy ngay lập tức xác định được thân phận của anh ta.
Nhưng lời của pháp y Bạch lại khiến mọi người đều đau lòng: “Mũi miệng của cậu ta đều là bùn cát, chắc là bị đổ bê tông khi vẫn còn sống...”
Mắt của Từ Lệ và các đồng nghiệp của Đoạn Kế Uy đều đỏ lên, bàn tay họ nắm lại thật chặt. Nghe đồng nghiệp bên phòng ma túy nói, từ sau khi tốt nghiệp đại học, Đoạn Kế Uy vẫn luôn là nguồn tin của cảnh sát, anh ta làm việc rất cẩn thận, đã từng giúp cảnh sát phá được không ít đại án trọng án, nhưng không ngờ cuối cùng lại chết trong tay của Nhiếp Hải Long.
Viên Mục Dã nhìn sang thùng dầu gần như mới cuối cùng đến ngẩn người, nếu trong chiếc thùng này không phải là Lệ Thần thì cậu phải làm thế nào? Mặc dù Đoàn Phong nói rất đúng, Lệ Thần chưa chắc đã chết, nhưng cảm giác vĩnh viễn bị giam cầm dưới đáy biển sâu... không cần nghĩ cũng biết khó chịu đến mức nào.
Bởi vì, thùng dầu cuối cùng là thùng có vẻ mới nhất, cho nên Viên Mục Dã nhận dụng cụ từ đồng nghiệp của Từ Lệ, từng chút từng chút đục lớp bê tông ra, mặc dù cơ thể bên trong này đối với Lệ Thần chỉ là một thân xác mượn tạm, nhưng đối với Viên Mục Dã đó chính là Lệ Thần, bởi vậy cậu vẫn muốn giữ cho thi thể này được hoàn chỉnh nhất có thể.
Trong lòng hơi lo lắng, nên lực tay của Viên Mục Dã cũng không dám đập mạnh, cố hết mức mới đục được một khe nhỏ... Đằng sau khe hở đó là một cái bong bóng lớn, một bàn tay người xám xịt thình lình xuất hiện ở trong đó.
Viên Mục Dã chỉ cần nhìn lướt qua cũng nhận ra đó là tay Lệ Thần, cậu vội gọi Đoàn Phong đến giúp, hai người nhanh chóng móc được Lệ Thần ra khỏi khối bê tông... Sau đó Viên Mục Dã quay đầu bảo với Từ Lệ: “Có thể để tôi ở riêng với Lệ Thần một lúc không?”
Từ Lệ vỗ vai Viên Mục Dã: “Đừng quá đau lòng...”
Sau khi Từ Lệ dẫn người của anh ta đi, Viên Mục Dã lập tức bảo Đoàn Phong cầm bình nước quân dụng đến, sau đó mở ra và đưa về phía thi thể Lệ Thần, cậu nói: “Bây giờ không còn ai nữa, cậu mau ra đây đi!”
Không ngờ Viên Mục Dã nói xong vẫn không thấy Lệ Thần có chút phản ứng nào, nhìn qua chẳng có gì khác với những thi thể bình thường...
Đoàn Phong cau mày: “Không phải là chết thật rồi chứ?”
Viên Mục Dã nhìn toàn thân Lệ Thần đầy bùn cát, bỗng như hiểu ra điều gì đó, cậu đưa bình nước cho Đoàn Phong, sau đó cúi người tách miệng Lệ Thần ra, thấy bên trong có rất nhiều bùn cát!
Viên Mục Dã nhanh chóng luồn ngón tay vào móc hết bùn cát ra, đến khi móc hết những chất bẩn ra khỏi miệng Lệ Thần, lúc này mới có một đám sương mù đen từ từ bay ra khỏi miệng Lệ Thần...
Viên Mục Dã vội vàng cầm bình nước quân dụng trong tay Đoàn Phong, ra hiệu cho đám sương đen kia chui vào... Không ngờ đám sương đen bay quanh Viên Mục Dã một vòng, rồi lại bay quanh thi thể đã từng là thân xác của mình một vòng mới miễn cưỡng chui vào trong bình nước!
Viên Mục Dã vặn bình nước lại, nỗi lo trong lòng lúc này mới hạ xuống, bây giờ vấn đề còn lại là làm thế nào để tìm được thi thể mới cho Lệ Thần, dù sao cũng không thể để hắn ở trong bình nước này mãi được.
Viên Mục Dã hiểu rõ, Lệ Thần rất thích cơ thể này, hắn cũng luôn hy vọng mình có thể dùng thân phận của Lệ Thần để sống thật lâu, cho nên hắn mới không nỡ rời xa thi thể đã bắt đầu phân hủy này...
Viên Mục Dã nhẹ nhàng lắc lắc bình nước quân dụng, bảo: “Yên tâm đi, tôi sẽ nhanh chóng tìm cho cậu một thân xác mới.”
Bây giờ đã tìm được Lệ Thần, những chuyện khác đương nhiên sẽ giao lại cho cảnh sát xử lý, Viên Mục Dã phải nhanh chóng tìm một cơ thể mới cho Lệ Thần mới được, bởi vì cậu cũng không biết “chân thân” này của Lệ Thần có thể duy trì được bao lâu trong nước...
Đoàn Phong đề nghị lập tức đến bệnh viện tìm, có thể là người mới chết, hoặc bị hôn mê bất tỉnh, nhưng Viên Mục Dã lại suy nghĩ khác. Đầu tiên là kiểu thân thể này rất khó để cam đoan có khỏe mạnh hay không, cho dù Lệ Thần có thể chữa khỏi được thì cũng sẽ gặp rất nhiều phiền phức.
Ví dụ như đối mặt với người nhà của cơ thể đó như thế nào? Làm thế nào để giải thích với họ vì sao mình đột nhiên khỏe mạnh trở lại? Tóm lại cũng đâu thể nói là “thần phật hiển linh” được?