Chiến Thần Ngày Trở Lại

Lượt đọc: 6622 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366
Tiến »
Chương 61
người đứng sau hùng mạnh.

❊ ❊ ❊

Trần Thái Nhật vừa đi đến cổng chính của Đại Lâm Tự, đột nhiên phát hiện bầu không khí lạ thường.

Tất các các võ sĩ tiến hành ghi danh tuyển chọn hội đấu võ thuật đang vây thành một vòng lớn, bàn tán sôi nổi.

Ngay cả ba người phụ trách ghi danh của liên đoàn võ thuật cũng đứng lên bàn hóng hớt.

“Mọi người đoán xem, mọi người đoán xem, ai sẽ thắng đây?”

“Tôi thấy chắc chắn là tên to con sẽ thắng, kim thân Mật Tông La Hán của hắn đã thành hình rồi, vũ khí bình thường vừa đụng vào sẽ gãy”.

“Quỷ tóc đỏ đó là vũ khí bình thường à? Đao người hợp nhất đó! Đều là võ sĩ hạng trung, tấn công mới là cách phòng thủ tốt nhất, tôi cảm thấy tên tóc đỏ có thể thắng”.

“Thật không ngờ, hội đấu võ thuật chưa bắt đầu, đã có một màn kịch đặc sắc như vậy”.

“Đúng đó, đúng đó, xem đến nỗi tôi cũng sôi trào nhiệt huyết, tôi cũng muốn xuất trận rồi!”

“Xì, anh mới hạng ba, qua đó làm đệm chân à?”

Vừa nghe người xung quanh nghị luận, sắc mặt Trần Thái Nhật đã tối sầm lại.

Anh thẳng thừng tách đám hóng chuyện này ra hai bên.

“Tên mập chết tiệt, có ngon thì mày ngăn lại đi! Tao xem cái bụng thép của mày có thể chống đỡ đến khi nào?”

Hà Cuồng khí thế đứng trên một tảng đá bên cạnh, tay phải hơi run, da bên ngoài bàn tay đã ứ thành màu tím, trông bộ dạng là hậu quả của đao tay chém phải vật cứng.

“Quỷ tóc đỏ! Mẹ nó, từ trước đến nay Kim Man tao đều xem người khác như bao cát, hôm nay mày lại dám dùng tao để mài đao, tao nhất định phải để mày ngồi dưới mông làm bồn cầu!”

Chiến sĩ cao hơn hai mét như núi thịt này chính là võ sĩ Kim Man từng gặp phải trên bậc thang lúc leo núi.

Hắn có mũi nhỏ mắt nhỏ, búi một kiểu tóc phong cách dân tộc, lúc này lỗ mũi đang thở phì phò.

Cơ bắp toàn thân lóe lên màu vàng nhàn nhạt, nhưng trên bụng có vài vết cắt, rỉ máu tươi, rõ ràng là kim thân bị phá.

Hai tên này không đấu võ trên bậc thang leo núi, mà lại thẳng thừng đánh nhau ở Đại Lâm Tự.

Trần Thái Nhật quả thật thấy cạn lời.

Để Hà Cuồng một mình trong một đám võ sĩ tuyệt đối là một sai lầm, với tính cách này của hắn, mua bừa chai nước cũng có thể bị phun đầy mặt.

Đúng lúc gặp được Kim Man, hai người vốn dĩ đã có khúc mắc, bây giờ không có gì ràng buộc nên đã đánh nhau tại chỗ luôn.

Có điều xem tình hình thắng thua thì Hà Cuồng cũng không chịu thiệt.

Trần Thái Nhật quan sát tỉ mỉ một lát.

Thực lực của Hà Cuồng chắc hẳn phải hơn Kim Man một chút.

Kim thân của Kim Man đã bị phá, nếu tiếp tục đánh thì sẽ bị thương nặng hơn.

“Hà Cuồng! Anh làm cái trò gì đó?”

Vừa nghe tiếng hét, Hà Cuồng suýt nữa đã ngã thẳng từ trên tảng đá xuống, bỗng chốc hai chân mềm nhũn, tóc đỏ dựng đứng cũng không có tinh thần.

Hắn quay đầu nhìn xung quanh, ánh mắt đanh lại, trong đôi mắt lộ ra vẻ vô cùng sợ hãi.

Mũi chân hắn chĩa xuống đất, xoay người như diều hâu, quay người lộn vòng ba trăm sáu mươi độ.

Phịch một tiếng, hắn quỳ thẳng xuống trước mặt Trần Thái Nhật.

“Đại… đại ca, tôi sai rồi, đánh người không đánh mặt, xin anh giơ cao đánh khẽ”.

Không gian lặng ngắt như tờ.

Chớp mắt mọi người bật cười lớn!

“Ha ha ha, sao quỷ tóc đỏ đột nhiên sợ hãi vậy?”

“Đây là đại ca của hắn à? Ha ha, buồn cười chết mất”.

“Trông bộ dạng hình như có vẻ rất sợ”.

Thấy hắn hùng hổ như vậy, mọi người vốn dĩ còn cho rằng hắn muốn ra tay với Trần Thái Nhật, thì ra là van xin.

Kim Man cũng phát hiện sự có mặt của Trần Thái Nhật, đột nhiên toàn thân giật thót.

Trần Thái Nhật quay đầu liếc nhìn hắn: “Anh nói thế nào?”

Kim Man hơi căng thẳng nuốt nước bọt: “Đây là chuyện của tôi và quỷ tóc đỏ, lần này là hắn chủ động khiêu khích, tôi và anh không thù không oán, anh đừng nhúng tay vào!”

Lông mày Trần Thái Nhật nhướng lên, vừa định mở lời.

Đột nhiên, bên cạnh truyền đến tiếng kêu kinh ngạc.

“Hồng Đỉnh Kim Phật đến rồi!”

Sắc mặt mọi người đều thay đổi, ngay cả ba nhân viên làm việc của liên đoàn võ thuật cũng run lẩy bẩy.

Hồng Đỉnh Kim Phật - Ba Ngạn Na!

Một trong bảy đại trưởng lão của liên đoàn võ thuật Hoa Hạ, cao thủ hạng chín của bảng chiến lực Giảng Võ Đường!

Trừ Phật pháp uyên thâm, năng lực cao siêu, hàng năm Ba Ngạn Na còn cứu trợ thiên tai ở khu vực biên cương Mông Nội, rất được lòng dân.

Nhắc đến ông ta, các võ sĩ đều giơ ngón cái lên tán thưởng.

Đó là một loại kính nể từ trong tâm.

Thân hình to lớn của Kim Man chợt cứng đờ, trên gương mặt mang theo vẻ mừng rỡ.

“Sư phụ đến rồi!”

Trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, Kim Man xông thẳng vào tách đám người ra, lúc chạy nhanh mặt đất dường như đều đang chấn động.

“Sư phụ!”

Bóng dáng hồng y đại lạt ma ngày càng gần, mặt Kim Man đầy kích động, bổ nhào về phía trước quỳ thẳng xuống đất, dập đầu lạy ba cái theo tiêu chuẩn, chắp hai tay, trên gương mặt ngập tràn sự thành kính.

“Sư phụ, đồ đệ chạy từ Mông Nội đến, cuối cùng cũng gặp được ân sư, đúng là tốt quá rồi”.

Hồng y lạt ma Ba Ngạn Na tỏ vẻ hiền hòa, mỉm cười gật đầu với Kim Man.

Lúc này, mọi người đều xì xào khe khẽ.

Thì ra tên to con này chính là đệ tử thân truyền của hồng y đại lạt ma Ba Ngạn Na – trưởng lão của liên đoàn võ thuật Hoa Hạ!

Danh vọng của Ba Ngạn Na ở Hoa Hạ vô cùng cao, tiếng tăm vang xa, đệ tử không nhiều, nhưng đều là người giỏi bậc nhất.

Ngoài ra còn có lời đồn đại, bình sinh Ba Ngạn Na đối xử với đệ tử như con ruột, nếu đệ tử có chuyện thì sẽ luôn chăm sóc đến cùng.

“Ủa? Kim Man, vết thương ở bụng con là sao vậy?”

Kim Man sững sờ, trên mặt lộ ra vẻ giận dữ.

“Ân sư, là một tên võ sĩ lưu manh ngông cuồng làm con bị thương, con đang định phân cao thấp với hắn!”

Lúc này, sắc mặt mọi người đều thay đổi.

Quỷ tóc đỏ Hà Cuồng tiêu đời rồi!

Không chỉ khiêu chiến trước mặt mọi người ở Đại Lâm Tự, mà còn không màng quy tắc của liên đoàn võ thuật, tùy tiện quyết đấu.

Hơn nữa còn đả thương đệ tử thân truyền của trưởng lão liên đoàn võ thuật!

Cao thủ hạng chin đấy.

Nói câu khó nghe, nếu Ba Ngạn Na đích thân ra tay, e là ngay cả một chiêu Hà Cuồng cũng không tiếp nổi!

Tất cả võ sĩ ở đây đều lần lượt chuyển ánh mắt sang Hà Cuồng mặt đầy ngơ ngác.

Trên mặt Hà Cuồng lúc này đã đầy dấu chấm hỏi.

Sư phụ của tên mập chết tiệt này… là trưởng lão của liên đoàn võ thuật Hoa Hạ à?

Còn đặc biệt là hạng chín nữa?

Hà Cuồng thầm tính toán rất lâu, phân tích khả năng mình đánh để vượt cấp bốn hạng liên tiếp.

Cuối cùng cũng đưa ra một kết luận.

Hình như mình thật sự rước phải phiền phức lớn rồi.

Một bạt tai của đối phương dường như có thể đánh chết mình luôn!

Hồng Đỉnh Kim Phật kiềm chế biểu cảm trên gương mặt, nhưng cũng có thể nhìn ra được ông ta rất bất mãn khi đệ tử bị thương.

“Trước mặt mọi người, hội đấu võ thuật vẫn chưa bắt đầu đã làm người khác bị thương ở Đại Lâm Tự, hành động như vậy…”

Ba Ngạn Na còn chưa dứt lời đã ngước mắt lên nhìn Trần Thái Nhật mặt không cảm xúc đứng đối diện.

Bước chân vững vàng của ông ta liền khựng lại.

Tất cả mọi người hóng hớt đang đợi cơn giận của đại lạt ma, cũng chờ đợi có thể nhìn thấy trưởng lão của liên đoàn võ thuật Hoa Hạ đích thân ra tay.

“Hành động như vậy… hành động như vậy…”, biểu cảm của Ba Ngạn Na dần trở nên rất kỳ lạ, có vẻ như đang cố gắng điều chỉnh cảm xúc của mình.

“Hành động như vậy… vẫn nên xử lý cho ổn thỏa”.

Hả?

Tất cả mọi người ở đây đều ngỡ ngàng.

Đại lạt ma đang nói gì thế?. Truyện Trọng Sinh

Sao lại nghe không hiểu gì hết vậy nhỉ?

Không để ý lời bàn tán của mọi người, đường đường là trưởng lão hạng chín - Ba Ngạn Na dẫn Kim Man bước lên trước.

Trên gương mặt Kim Man mang theo nụ cười đắc ý.

Sư phụ ra tay thì còn vấn đề gì mà không giải quyết được chứ?

“Kim Man, quỳ xuống đi”.

“Vâng thưa sư phụ”.

“Xin lỗi cậu Trần đàng hoàng”.

“Hả, vâng… ủa?”

Hai đầu gối của Kim Man đã quỳ vững vàng, đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng lắm, hắn quay đầu sang hỏi với vẻ ngơ ngác.

“Sư phụ, cậu Trần nào cơ ạ?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366
Tiến »