Chiến Thần Ngày Trở Lại

Lượt đọc: 6647 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366
Tiến »
Chương 41
vũ khí tiện tay.

❊ ❊ ❊

Trần Thái Nhật đột nhiên chất vấn khiến những người đang ngồi hoàn toàn bất ngờ.

Ngoại trừ một người… Dương Hồng.

Lúc mời Trần Thái Nhật đến thành phố Minh Dương, Dương Hồng đã đưa ra yêu cầu của mình.

Nhất định phải khiến hung thủ đã sai khiến bắt cóc Lôi Lôi phải trả giá!

Trải qua nhiều hướng điều tra, cuối cùng Dương Hồng cũng đã xác định được mục tiêu, tìm được chứng cứ, nhà họ Phó tỉnh Nam Hồ đứng sau mọi chuyện!

Nhà họ Lâu tỉnh Đông Bình dẫn đầu có mối quan hệ hợp tác chặt chẽ với nhà họ Phó tỉnh Nam Hồ và nhà họ Hoàng tỉnh Lâm Giang, cả ba ông trùm đều có cùng một mục đích khiến nhà họ Dương lộ bộ mặt thật, co đầu rút cổ trong thành phố Minh Dương.

Nhưng trên thực tế, thủ đoạn của ba gia tộc này không giống nhau.

Nhà họ Lâu tỉnh Đông Bình chiếm địa bàn ở thành phố lớn thứ hai trong cả nước - thành phố Đông Hải, thực lực mạnh nhất, dùng cách đơn giản mà thô bạo nhất để cạnh tranh thương mại, tiến hành thâu tóm sản nghiệp bên ngoài của nhà họ Dương trên phương diện chiếm đoạt sản nghiệp và nhân viên.

Nhà họ Hoàng vững vàng như núi Thái Sơn, áp dụng biện pháp cạnh tranh cốt lõi nhất trong các gia tộc giàu có, “cướp người”! Đưa ra điều kiện ưu đãi gấp ba khiến toàn bộ người ưu tú bên ngoài của nhà họ Dương phản bội và đầu quân cho nhà họ Hoàng!

Còn nhà họ Phó ở tỉnh Nam Hồ lại chọn cách cực đoan nhất, nhưng cũng là cách có sức uy hiếp cao nhất - uy hiếp người thân.

Hễ là con cháu đang làm việc bên ngoài của nhà họ Dương, những thành viên khác trong gia tộc hay bạn bè thì sự an toàn tính mạng và tài sản của họ đều bị uy hiếp ở mọi mặt.

Trẻ con có thể sẽ bị đánh, thậm chí có thể bị bắt cóc.

Vợ có thể sẽ bị người khác quấy rối, hơn nữa sẽ không để lại chứng cứ.

Họ ra ngoài đi làm, có thể sẽ vô duyên vô cớ bị người khác trùm vải đen đánh đập tàn bạo!

Cách tránh né duy nhất là rời khỏi sản nghiệp nhà họ Dương, trở lại thành phố Minh Dương.

Cứ như vậy, đám con cháu nhà họ Dương, hầu như không có ai muốn bị cử ra ngoài thành phố để làm việc, thậm chí ngay cả khi ở trong thành phố Minh Dương cũng không dám ra khỏi cửa.

Hành động này của nhà họ Phó có thể nói là thủ đoạn cạnh tranh ác liệt nhất, đối với người nhà họ Dương, đặc biệt là Dương Hồng đã sống ở thành phố An Thành hai ba mươi năm thì đúng là một nỗi sợ hãi lớn.

Nỗi sợ hãi bao trùm cả một gia đình hạnh phúc vốn dĩ đang không phải lo cơm ăn áo mặc này.

Từ sau khi cô bé Lôi Lôi bị bắt cóc, hai vợ chồng Dương Hồng và Tân Minh Lệ mất ăn mất ngủ, mặc dù con gái cuối cùng cũng đã an toàn trở về, nhưng để xoa dịu và an ủi cô bé, cũng khiến họ hao tổn tâm trí.

Vì thế, Dương Hồng mới hạ quyết tâm, dù bỏ ra hơn một nửa sản nghiệp của mình ở thành phố Minh Dương cho Trần Thái Nhật, cũng nhất định phải giải quyết mối uy hiếp từ nhà họ Phó.

Tuy nhiên Dương Hồng không ngờ rằng, Trần Thái Nhật lại dùng cách dứt khoát như vậy để ra mặt giúp mình.

Bỗng chốc, máu nóng sôi sục, ánh mắt Dương Hồng nhìn Trần Thái Nhật, ngoại trừ sùng bái, còn lại là sự tin tưởng và biết ơn.

Lúc này, cho dù bảo Dương Hồng quỳ xuống dập đầu một trăm cái thì anh ta cũng sẽ không chút do dự làm theo, hơn nữa còn cam tâm tình nguyện.

Trần Thái Nhật thẳng thừng ra tay, dùng đũa khiến Phó Vân Đào bị thương, biểu cảm trên mặt vẫn lạnh lùng.

Bản thân anh cũng có một cô con gái, anh có thể hiểu được tâm trạng của Dương Hồng vì thế không hề do dự liền thẳng thừng ra tay.

Đám gia chủ giàu có khác có mặt ở đó bị hành động tàn nhẫn của Trần Thái Nhật dọa sợ chết khiếp.

Phó Vân Đào ôm tay bị đâm, máu chảy ròng ròng, đau đến mức hàm răng va lập cập.

“Mấy người còn ngây ra đấy làm gì? Mau bắt thằng ranh kia lại rồi treo lên cho tôi, tôi phải lột từng lớp da thịt trên người cậu ta xuống!”

Ông ta vừa ra lệnh, đám người tỉnh Nam Hồ trong căn phòng xa hoa sang trọng đều đứng bật dậy.

Mười mấy người này thoạt nhìn đều không phải người tốt.

Nhà họ Phó tỉnh Nam Hồ, có sở trường dùng bạo lực và thủ đoạn nham hiểm, con cháu và đàn em của nhà họ Phó đều có võ, là đám người hung tợn hiểu rõ nhất việc đánh đấm trên giang hồ!

Trong nháy mắt bầu không khí liền trở nên căng thẳng!

Bên phía Trần Thái Nhật chỉ có một mình Phùng Linh Nguyệt lẻ loi đứng phía sau.

Còn bên tỉnh Nam Hồ đã có mười mấy gã đàn ông vạm vỡ thoạt nhìn có vẻ giỏi chém giết chậm rãi bước tới gần.

Dương Vệ Đông là chủ nhà, vội vàng đứng lên giảng hòa.

“Gia chủ Phó! Ông bình tĩnh, đừng chấp nhặt với tiểu bối! Việc cấp bách trước mắt là băng bó vết thương!”

Cụ ta không nói câu này thì còn tốt, vừa nói xong thì vẻ mặt của Phó Vân Đào càng tối sầm lại, ánh mắt dần trở nên hung ác.

“Gia chủ Dương, tôi nể mặt ông, hôm nay chỉ nhắm vào một mình Trần Thái Nhật, người của ông đừng tham dự vào, nếu không đừng trách tôi tập trung toàn bộ tỉnh lực tuyên chiến với nhà họ Dương!”

Ông ta nói xong, trên mặt Dương Vệ Đông liền hiện lên vẻ do dự.

“Thùng thuốc nổ” này đã bị Trần Thái Nhật làm nổ tung rồi!

Bây giờ nhà họ Dương đang bị người của ba tỉnh vây đánh, vốn dĩ đã bốn phía đều có kẻ thù, nếu vì Trần Thái Nhật mà khiến nhà họ Phó xung đột với nhà họ Dương...

Thì dường như nhà họ Dương đã rơi vào đường cùng!

Dương Vệ Đông suy nghĩ một lát, nhìn thấy ánh mắt nóng như lửa đốt của Dương Hồng bên này, lại liếc nhìn bộ dạng bình tĩnh nhàn nhã của Trần Thái Nhật, cuối cùng cụ ta cũng không nói tiếp nữa.

Người của nhà họ Dương đã án binh bất động.

Người của ba tỉnh kia càng không muốn dính vào việc này.

Bây giờ cuộc đối chọi gay gắt nhất là Trần Thái Nhật và nhà họ Phó tỉnh Nam Hồ.

Rõ ràng Phó Vân Đào rất căm hận Trần Thái Nhật.

Ông ta tốt xấu gì cũng là ông trùm đứng đầu của một tỉnh, nhà họ Phó tỉnh Nam Hồ nổi danh ở cả nước.

Cho dù Trần Thái Nhật thành tích chói lọi, danh tiếng lớn mạnh hơn thì cũng chỉ là một tiểu bối vừa ra mắt được mấy ngày ở thành phố nhỏ.

Nếu là người bình thường, nhìn thấy ông ta sẽ không nói nhiều mà quỳ xuống ôm đùi ông ta luôn, ít nhất cũng phải e sợ vì chọc phải rắc rối.

Nhưng Trần Thái Nhật đã làm gì,vừa gặp đã dùng đũa đâm thủng tay ông ta.

Nếu thù này mà không trả được thì danh tiếng của nhà họ Phó tỉnh Nam Hồ cũng hoàn toàn bị hủy hoại!

Sau khi bảo đàn em băng bó vết thương, Phó Vân Đào đau đến mức nghiến răng nghiến lợi nói: “Tên súc sinh, nếu hôm nay mày có gan thì ngồi đó, tao chặt một bàn tay của mày trước xem mày còn có thể kiêu ngạo được nữa hay không!”

Mười mấy tên đàn em tỉnh Nam Hồ, mỗi người đều rút vũ khí mang theo bên mình, bao tay sắt, dao găm, côn, côn điện, ánh mắt nhìn về phía Trần Thái Nhật cứ như bầy sói nhìn thấy thỏ hoang.

Mười mấy người bước đến càng lúc càng gần, những người khác mặt không biến sắc, tránh xa khỏi bàn tiệc.

Bàn tiệc lớn này tổng cộng có thể ngồi hơn hai mươi người, đường kính chừng bốn mét, còn lớn hơn phòng ngủ của gia đình bình thường!

Toàn bộ bàn được làm bằng gỗ lim cao cấp, nặng ít nhất nửa tấn, rộng rãi sang trọng.

Nhưng bây giờ, trên bàn lớn xa hoa chỉ có một mình Trần Thái Nhật ngồi với vẻ cao ngạo xa cách!

Giữa phòng tiệc hình thành một khoảng trống lớn, vây quanh Trần Thái Nhật ở giữa.

Phùng Linh Nguyệt đứng phía sau Trần Thái Nhật, nhíu mày, rút ra một con dao ngắn ở bên hông, nhưng vẫn chưa ra tay.

Là một vệ sĩ thân cận, hoặc là không ra tay, nếu ra tay thì nhất định phải giết!

Trần Thái Nhật hoàn toàn không quan tâm tới hoàn cảnh bấy giờ của mình, vẫn thong thả ung dung uống chén trà Trung Châu trong tay.

Vòng vây càng lúc càng chặt.

Trong ánh mắt của mười mấy người Nam Hồ, sát khí dần dần hiện rõ khiến những người đứng bên cạnh xem đều thầm hoảng sợ.

Cánh tay mảnh khảnh của Phùng Linh Nguyệt trở nên rắn chắc, mắt quan sát sáu hướng, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng giết chết kẻ nào dám xông lên đầu tiên.

Ngay lúc này, cuối cùng Trần Thái Nhật cũng uống xong ly trà trong tay, miệng không khỏi khen ngợi.

“Trà ngon”.

Nói xong, anh chậm rãi liếc nhìn mười mấy kẻ địch vây quanh, vẻ mặt bất đắc dĩ lắc đầu.

Anh cũng không đứng dậy mà vươn tay phải ra, nâng chiếc bàn gỗ lim có thể ngồi hơn ba mươi người lên.

Rầm!

Mặt đất rung động.

Xoảng! Xoảng!

Âm thanh bát sứ rơi xuống đất vỡ vụn.

Trần Thái Nhật ngồi bên kia, lại có thể nâng bàn tiệc nặng đến hơn nửa tấn, nặng gấp đôi giường đôi bình thường.

Cầm trong tay vũ khí có thể so sánh với một chiếc xe, vẫy bừa vài cái liền bầu không khí trong phòng chấn động.

Bóng đen của chiếc bàn che đi ánh sáng, bao trùm cả căn phòng.

Mặt Trần Thái Nhật không chút biểu cảm, quay đầu nhìn mười mấy người tỉnh Nam Hồ.

“Các người, ai lên trước đây?”

- -------------------

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366
Tiến »