Chiến Thần Ngày Trở Lại

Lượt đọc: 6708 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366
Tiến »
Chương 81
tán gái biến thành cúng bái.

❊ ❊ ❊

Trần Thái Nhật vừa nghe thì tim anh chợt đập thình thịch.

Trùng lịch rồi!

“Bảy giờ tối?”

“Sao vậy? Tối mai anh bận à?”

Giọng điệu của Vân Vũ Phi trong điện thoại vô cùng buồn bã.

“Tôi có vài chuyện cần giải quyết, tám giờ tối mai thì sao, muộn hơn một lát”.

Trần Thái Nhật thầm tính toán, Thẩm Mộng Hàm chủ yếu tổ chức buổi tụ họp với bạn cấp ba của con bé, mình tới tặng quà sinh nhật là được.

Có lẽ một tiếng là xong rồi.

Vân Vũ Phi trong điện thoại tựa thở phào nhẹ nhõm.

“Được, vậy tám giờ, không gặp không về, không được tới trễ đâu đó”.

Cúp máy.

Trần Thái Nhật bất đắc dĩ lắc đầu.

Nằm trên giường anh lại nghĩ, ngày mai nên tặng món quà gì cho Thẩm Mộng Hàm.

Thực ra, anh đã quên mất ngày sinh nhật của em gái mình.

...

Tối ngày hôm sau, khoảng bảy giờ, một mình Trần Thái Nhật tới quán bar Dạ Yến toạ lạc tại trung tâm thành phố.

Thẩm Mộng Hàm và bạn học của cô ấy đã chơi đùa trong phòng bao.

Vì phòng ngừa bị người quen có tiếng nào đó nhận ra nên Trần Thái Nhật còn đeo khẩu trang.

Ở thành phố An Thành, Trần Thái Nhật đã trở thành bộ mặt của thành phố.

Nếu tuỳ tiện lộ diện thì những việc như yêu cầu chụp hình chung, mời ăn cơm hay xin chữ ký đều sẽ có.

Thậm chí còn tới để giới thiệu con gái của mình hoặc người thân là nữ mà còn độc thân.

Thật sự rất khó xử.

Những chuyện như này anh cũng không dám nói với người nhà, chỉ có thể khuyên bảo tận tình, phiền chết đi được.

Trang trí trong ngoài của quán bar đều rất rực rỡ mới mẻ, trông rất có phong cách, nâng đẳng cấp lên không ít.

Người ra ra vào vào ăn mặc rất phù hợp, đều là những tinh anh tri thức tới giải toả mệt mỏi sau khi tan làm.

Bước qua cửa, Trần Thái Nhật nhìn thấy đám trai gái ăn mặc thời thượng trong quán bar, không khỏi bùi ngùi cảm khái.

Lúc này, đột nhiên một đôi tay mảnh mai, nhỏ nhắn che mắt Trần Thái Nhật.

“Đoán xem tôi là ai?”

Trần Thái Nhật thầm mỉm cười, vì không cảm thấy bất kỳ cảm giác thù địch nào nên cũng không làm ra động tác phản kích lại hành vi nguy hiểm.

Vốn cho rằng bản thân tới sớm rồi, kết quả lại bị kẹt xe.

“Vũ Phi, cô để lộ hương nước hoa với mùi son của cô rồi kìa”.

“Hừ, lần sau tôi sẽ thay loại khác, xem anh còn có thể nhận ra hay không”.

Cô rút tay về, một gương mặt vô cùng xinh xắn, đẹp đẽ chợt hiện ra trước mặt.

Đôi mắt tựa như vì sao sáng lộng lẫy, làn da trắng mịn, ngũ quan vô cùng xinh đẹp, như có thể hút hồn người khác đi trong phút chốc.

Cô mặc áo len bó màu vàng nhạt, phối hợp với chiếc váy dài màu xanh, tuy trông đơn giản nhưng lại lộ rõ được khí chất của cô.

Vân Vũ Phi hơi đỏ mặt, lộ vẻ căng thẳng, đan chéo tay vào nhau rồi hỏi dò.

“Hôm nay thấy tôi như nào? Đẹp không?”

Trần Thái Nhật thầm nhủ.

Nghiệp vụ kinh doanh của tập đoàn Vân Thị đã nói từ trước đâu? Báo cáo công việc đâu?

Mùi nước hoa thoang thoảng, đồ trang sức tinh xảo, biểu cảm thì cứ cuống cả lên, rõ ràng là cô đến để hẹn hò.

Trần Thái Nhật nghiêm túc gật đầu.

“Cô rất đẹp”.

Cô nở một nụ cười tươi tắn, hiển nhiên là rất vui vẻ.

“Tôi còn lo hôm nay tôi trang điểm đậm quá, đi thôi, chúng ta qua bên kia uống một ly”.

Trần Thái Nhật còn chưa kịp phản ứng đã bị đôi tay nhỏ bé trắng nõn nắm chặt, dẫn anh tới chỗ ngồi bên cạnh sàn nhảy.

Trong sàn nhảy vang lên tiếng nhạc nhẹ dịu êm, lúc đó có một cô vũ công chuyên nghiệp đang dẫn dắt mọi người nhảy cặp một cách đẹp mắt.

Nhiều đôi tình nhân đều lên sân khấu nhảy thử, có nhiều người đàn ông cũng biết tận dụng cơ hội mời cô gái đẹp mà mình thích để cùng nhảy một bài.

Trần Thái Nhật và Vân Vũ Phi vừa ngồi xuống thì có người mặt dày tiếp cận.

Hắn ăn mặc chỉnh tề, xem ra là người trẻ tuổi lịch sự, chạy tới bên cạnh Vân Vũ Phi lễ phép hỏi.

“Người đẹp, không biết tôi có hận hạnh được nhảy một bài cùng em không?”

Vân Vũ Phi lắc đầu, chỉ vào Trần Thái Nhật tỏ ý bản thân đã có bạn nam đi cùng rồi.

Thanh niên đó vẫn chưa chịu từ bỏ, liếc nhìn Trần Thái Nhật đang đeo khẩu trang, nở nụ cười coi thường.

“Người anh em này, tôi cũng không có ý gì khác, chỉ là muốn mời cô gái này nhảy cặp thôi, mục đích cực kỳ trong sáng, chắc anh không để bụng đâu nhỉ”.

Trần Thái Nhật bình tĩnh, thản nhiên thốt ra hai chữ dưới lớp khẩu trang.

“Để bụng”.

Trần Thái Nhật nói vậy khiến Vân Vũ Phi thầm thấy vui vẻ, hai tay ôm ly nước trước mặt, cố gắng khống chế không để bản thân nhếch miệng lên.

Mặt nam thanh niên chợt biến sắc, bắt đầu mất kiên nhẫn.

“Tôi thấy dáng vẻ anh rất bình thường, chắc cũng là người đang theo đuổi cô gái này, thời buổi hiện giờ cởi mở hơn rồi, tôi cũng có thể cạnh tranh công bằng, Trương Đạt tôi cũng được xem như nhân vật số một ở An Thành!”

Vừa dứt lời, hắn quay đầu làm ra dáng một quý ông với Vân Vũ Phi.

“Không giấu gì em, lần đầu nhìn thấy em là tôi đã thấy bản thân rất có duyên với em rồi, nhà tôi cũng có cổ phần trong quán bar Dạ Yến này, chi bằng tôi mở hai chai Hennessy XO, chúng ta đổi chỗ khác uống rượu nhé?”

Lúc nói những lời này, Trương Đạt còn cố ý nâng cao giọng mình lên.

Hennessy, một chai nhỏ cũng mất hơn mấy nghìn tệ, có thể tuỳ ý mở loại rượu này ở trong quán bar cũng xem như có thực lực.

Quả nhiên có không ít cô gái độc thân tới chơi bời, ánh mắt chợt nhìn chằm chằm vào Trương Đạt, liếc mắt đưa tình với vẻ dò xét và trêu đùa.

Trương Đạt vô cùng đắc ý, nhìn Trần Thái Nhật đầy vẻ khiêu khích.

Dưới ánh đèn của quán bar, Trần Thái Nhật đành phải chậm rãi tháo khẩu trang ra.

Lúc Trần Thái Nhật cởi khẩu trang, Trương Đạt lại lên tiếng châm biếm.

“Tôi nói rồi mà, anh hùng gì mà cứ úp úp mở mở, tôi không tin trong quán bar này anh có thể gọi ra được chai rượu tốt hơn...”

Chưa nói xong, hắn bỗng dưng im bặt.

Đám đông đang hóng chuyện cũng cảm thấy kỳ lạ khi thấy Trương Đạt không nói gì nữa.

Lộp bộp!

Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Trương Đạt chưa nói câu thứ hai đã quỳ xuống trước mặt Trần Thái Nhật, dập đầu liên tục ba cái, cơ thể run lẩy bẩy.

Con mắt của mọi người như muốn rớt ra ngoài, chuyện gì vậy trời?

Trần Thái Nhật lại đeo khẩu trang lên, tùy ý xua tay.

“Đừng nói nhảm nữa, đi làm chuyện của mình đi”.

“Vâng, vâng”.

Trương Đạt lau mồ hôi trên trán rồi vội vàng chuồn lẹ, chạy tới chỗ quầy rượu uống rượu cho đỡ sợ.

Trương Đạt cũng không thèm để ý đến việc mọi người đang cười nhạo.

Lúc này, một nam thanh niên có nụ cười gian xảo, tóc chải ngược ra sau, cầm ly rượu chạy tới chỗ Trương Đạt chế giễu.

“Ôi! Đường đường là cậu chủ Trương, mà sao thủ đoạn tán gái lại kém cỏi thế? Đây là lần đầu tiên tao thấy có người đi tán gái mà dập đầu luôn đấy”.

Sắc mặt Trương Đạt trở nên u ám, tức giận nói.

“Người đẹp không thích tao, Ngô Kiệt, đừng tự cho mình là giỏi, mày có bản lĩnh thì thử đi?”

Ngô Kiệt đặt ly rượu xuống bàn.

“Hừ, có cô gái nào mà tao không xử được cơ chứ? Có lẽ cô ấy không thích uống rượu ngoại, vậy nhìn tao này, phục vụ!”

Ngô Kiệt hét lên gọi phục vụ, chỉ một lúc sau, hắn cầm một bó hoa hồng lớn to cỡ nửa người có rắc kim tuyến vàng kim.

Ngô Kiệt chỉnh cà vạt rồi đi tới trước mặt Vân Vũ Phi với nụ cười tự tin.

“Chào em, gặp nhau là duyên, tôi chợt thấy bó hoa hồng này rất hợp với em”.

Người đẹp như hoa, nhiều cô gái ở bên cạnh đều ngưỡng mộ liếc nhìn Vân Vũ Phi.

Mọi người đều nghĩ có lẽ lần này Vân Vũ Phi sẽ đồng ý hẹn hò.

Trần Thái Nhật nhướng mày, vẫn theo quy tắc cũ.

Anh từ từ tháo khẩu trang xuống.

Ngô Kiệt sững sờ.

Mọi người cũng không phản ứng.

Lộp bộp!

Bộp bộp bộp, lại là ba tiếng này.

“Vãi chưởng! Vậy là sao? Người đó là Phật sống à? Sao từng người từng người vừa đến tán tỉnh cô gái bên cạnh thì trong vòng ba giây lại biến thành bộ dạng đi thắp hương cúng bái rồi!”

“Hai người này đều là cậu ấm ở An Thành đó, độ khó của cô em này cao vậy sao?”

Hai chân Ngô Kiệt chợt mềm nhũn, vội vàng rút về chỗ quầy rượu.

“Mẹ nó, Trương Đạt mày gài bẫy tao!”

“Tao chợt thấy lòng mình cân bằng hơn rồi”, Trương Đạt nhỏ giọng bật cười, chỉ lo Trần Thái Nhật ở bên kia sẽ nghe thấy.

Ngô Kiệt cực kỳ không cam lòng liếc nhìn xung quanh.

“Ê? Cậu chủ Chu!”

“Ngô Kiệt? Mày gọi tao làm gì?”

“Tao giới thiệu cho mày một em gái cực kỳ đáng gờm, điểm tuyệt đối luôn, mà khí chất hay tính cách đều hoàn mỹ”.

Cậu chủ Chu ngạc nhiên, tự tin cười nói: “Thật không?” Đọc nhanh tại Tamlinh247.com

Sau vài phút...

Cậu chủ Chu cầm sợi dây chuyền ngọc trai cỡ lớn tới chỗ Vân Vũ Phi.

Vân Vũ Phi cũng cạn lời.

Cậu chủ Chu làm bộ uyên thâm, đặt sợi dây chuyền lên bàn.

“Chào em, tôi...”

Trần Thái Nhật lại tháo khẩu trang xuống!

Lộp bộp!

Bốp bốp bốp, lại là ba tiếng liên tục như cũ!

Đám đông hóng chuyện xa xa chỗ quầy rượu đều như phát điên!

“Tôi đặt cược một nghìn tệ, mẹ kiếp, chắc chắn là có Phật sống tới, mấy người xem đi, từng người trong mấy cậu ấm này cầm đồ tới để cúng bái đó! Hoa tươi, dây chuyền, v.v...!”

“Rốt cuộc là sao? Ba lần thất bại liên tục, cô em này khó chiều ghê vậy sao?”

Cậu chủ Chu cũng quay về quầy rượu, nhìn hai thằng ngố đang che miệng cười, nổi giận đùng đùng.

“Hừ... cậu chủ Phùng! Lâu lắm không gặp!”

Một cậu ấm trẻ tuổi vô cùng anh tuấn đang quay đầu chào hỏi.

Không bao lâu.

Cậu chủ Phùng hừng hực khí thế cầm tượng ngọc nhỏ bằng phỉ thuý tới, nở một nụ cười tươi đi tới chỗ ngồi đang là tiêu điểm của sự chú ý.

“Em gái, tôi là người theo Phật, tượng Phật này tôi tặng em, Phật tổ bảo chúng ta rất có duyên, không biết...”

Người đàn ông đối diện tháo khẩu trang xuống.

Lộp bộp!

Cậu chủ Phùng cũng theo khuôn mẫu quỳ xuống, liên tục dập đầu sáu cái!

Mỗi lần như vậy, mọi người xung quanh đều kinh hãi!

Dập đầu xong, cậu chủ Phùng không dám đứng dậy, quỳ bò ra sau khoảng vài mét mới chạy về chỗ quầy rượu một cách thảm hại.

Bốp bốp!

Mấy cậu ấm ở chỗ quầy bar đã bắt đầu đánh nhau với cậu chủ Phùng.

Mọi người nhìn chỗ quầy rượu rồi lại quay đầu nhìn chỗ ngồi như đang mang pháp thuật và lời nguyền.

Mỗi người đều rất thắc mắc.

Rốt cuộc cô gái này có pháp thuật gì.

Bốn cậu ấm có tiếng ở An Thành đều liên tục quỳ gối.

Không phải chứ, chẳng lẽ Phật tới thật rồi?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366
Tiến »